Tuy không hiểu Lục Lập Hành đang nói cái gì, nhưng Cố Vãn Thanh vẫn xoay người lại rồi nói:
"Vậy
em sẽ đi nhóm lửa giúp anh."
Lục Lập Hành thật vất vả mới cảm thấy hứng thú đối một chuyện. Cho dù không kiếm được tiền cũng không thể đả kích sự tích cực của hắn được? Chờ đến lúc thực sự không thể bán được tiền rồi lại nói!
Cố Vãn Thanh nghĩ như vậy.
"Được." Lục Lập Hành nở nụ cười.
Xem ra nàng dâu đã bắt đầu dần tiếp nhận mình rồi.
Đó là một hiện tượng tốt.
Sau khi cắt gọn nấm, Lục Lập Hành mang vỉ tre và nấm tới nhà bếp.
Hắn nhấc nồi sắt lớn lên, đặc vỉ tre lên trên bếp lò.
Lửa đã bị dập tắt, còn lại một chút lửa than. Nhiệt độ này vừa vặn.
"Được rồi, Vãn Thanh, anh đã nấu nước nóng rồi, em đi uống thuốc đi, anh đi giặt quần áo.”
"Ai, anh..."
Cố Vãn Thanh vừa định gọi hắn hai tiếng, Lục Lập Hành đã nhanh chóng đi ra.
Đây là lần thứ nhất Lục Lập Hành giặt quần áo.
Cố Vãn Thanh ngáp một cái, ngồi ở phía sau bếp lò, trông coi lửa than.
Lục Thiên Thiên ôm cái bụng nhỏ no căng đi qua:
"Chị hai, nếu như ba mẹ biết anh hai chăm chỉ như thế nhất định sẽ rất vui vẻ."
Cố Vãn Thanh gật gật đầu.
...
Ngày kế tiếp.
Lục Lập Hành rời giường thật sớm, lại dẫn Đại Hoàng lên núi.
Lúc hừng đông, hắn đã mang theo một rổ nấm lớn xuống núi.
Không còn cẩm nang may mắn, hôm nay không bắt được thỏ.
Đại Hoàng ủ rũ cúi đầu đi theo
sau lưng, vẻ mặt không tình nguyện.
Lúc xuống núi, Lục Lập Hành đến mảnh đất trồng khoai lang của nhà mình.
Lúc này đã cuối tháng tám, khoai lang cũng sắp vào mùa.
Nhưng mà chẳng biết tại sao, khoai lang nhà mình lại vô cùng thưa thớt.
Đám khoai lang này đều là Cố Vãn Thanh gieo trồng trước đó.
Lục Lập Hành đào một củ ra và nhìn một chút, phát hiện mỗi một củ chỉ lớn cỡ nắm tay. Khó trách Cố Vãn Thanh nói trong nhà sắp không có lương thực nữa.
Khoai lang này chính là lương thực chủ yếu trong mùa đông của thôn Lục Gia.
Nhìn bốn bề vắng lặng, Lục Lập Hành nhanh chóng lấy chất tăng trưởng thực vật ra.
Hắn tìm một cái thùng lớn, sau khi pha loãng chất tăng trưởng thực vật thì bắt đầu tưới cho từng hàng khoai lang.
Những đám dây khoai lang khô héo nhanh chóng khôi phục sinh cơ, cành lá rậm rạp. Khoai lang dưới lòng đất, cũng bắt đầu nhanh chóng sinh trưởng.
Đại Hoàng ở một bên ngạc nhiên kêu to! Con mắt trừng lớn:
"Gâu!..."
Cẩu gia vừa mới nhìn thấy cái gì
Kinh hỉ nha
"Suỵt!"
Lục Lập Hành làm dấu im lặng:
"Đừng để người khác nghe thấy."
Đại Hoàng lập tức không kêu nữa. Nó đi theo sau lưng Lục Lập Hành, yên lặng trông coi khoai lang.
Sinh trưởng khoảng nửa giờ, khoai lang mới dừng lại.
Khoai lang vừa rồi chỉ lớn bằng nắm tay, lúc này đã trưởng thành to bằng miệng chén.
Lục Lập Hành lúc này mới hài lòng đào một củ khoai lang và trở về nhà.
Cố Vãn Thanh còn chưa thức dậy. Từ sau khi mang thai, nàng luôn luôn đặc biệt thích ngủ.
Lục Lập Hành cất đống nấm đã khô đi.
Hắn để nồi sắt lên, bắt đầu nấu cơm.
Hắn làm ba cái bánh bột ngô, lại dùng gạo nấu cháo, luộc hai quả trứng gà.
Làm xong hắn mới gọi Cố Vãn Thanh và Lục Thiên Thiên rời giường.
Trong lúc ăn cơm, Lục Lập Hành cố ý hỏi:
"Vãn Thanh, đã bao lâu rồi em không đến xem khoai lang nhà chúng ta?"
Cố Vãn Thanh nghe vậy thì ánh mắt trở nên ảm đạm:
Lục Lập Hành nói: "Không có chuyện gì, anh chuẩn bị đi mua một ít phân bón, bón phân cho bọn chúng."
Vẻ mặt của Cố Vãn Thanh có chút uể oải.
"Đoán là cũng không được đâu? Khoai lang trong đất năm nay phát triển không được tốt..."
...
Nói đến chuyện này, Cố Vãn Thanh lại cảm thấy chua xót. Mùa đông này, sao mà qua được đây?
"Không có chuyện gì, cứ thử trước một chút!"
Lục Lập Hành không có ý định trực tiếp nói tin tức khoai lang đã lớn cho nàng, tránh nàng nhất thời không tiếp nhận được. Chờ qua mấy ngày, lại cho nàng một bất ngờ.
Thời gian hai ngày thoáng cái đã qua.
Lục Lập Hành đi một chuyến, hái được rất nhiều nấm gan bò.
Buổi chiều ngày thứ ba, hắn phơi nắng một rổ nấm ở bên ngoài.
Cộng với trong phòng có 18 cân, chắc là đã được 20 cân.
Sau đó, hắn dự định đến quầy bán quà vặt tìm Hoàng Cường hỏi một chút.
...
Quầy bán hàng của Hoàng Cường.
Hoàng Cường mập mạp vừa mới ăn cơm trưa xong, hắn ngồi ở cửa ra vào xỉa răng. Hắn buồn ngủ đầu chĩa xuống đất. Ngay tại lúc hắn đang chuẩn bị đi về ngủ trưa thì một bóng người phong trần mệt mỏi quen thuộc đi tới:
"Ông chủ Hoàng, chào ông chủ Hoàng!"
"Lão Vương?" Hoàng Cường lập tức tỉnh lại.
Lão Vương tên là Vương Cường, tên giống như hắn, là người trên thị trấn. Hoàng Cường kết bạn với hắn cũng là vì cùng tên.
Lão Vương là một người sành ăn, tất cả việc mua bán lâm sản của Hoàng Cường đều thông qua Vương Cường. Trông thấy Vương Cường, hắn cảm thấy vô cùng thân thiết.
"Sao anh lại tới đây? Đường thông rồi sao?"
Vương Cường cau mày, khoát tay áo:
"Thông cái gì chứ, anh không biết tôi phải trải qua bao gian nan mới tìm tới được chỗ này đâu. Tôi phải đạp xe hai mươi cây số, xe dừng ở bên ngoài, lại đi bộ trên đường nhỏ tới! Ai, mưa to như này đúng là xui xẻo mà!"
"Khó... khó khăn như thế sao? Nhanh ngồi nhanh ngồi, Lão Vương, anh gấp gáp tìm tôi như vậy là có chuyện gì sao?"
Hoàng Cường tranh thủ thời gian rót cho Vương Cường một chén nước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




