Tình trạng này kéo dài suốt hai ngày không hề thay đổi.
Lòng Đồng Hoa dần chùng xuống, cô nhận ra sự việc phức tạp hơn mình tưởng rất nhiều.
Không một chút do dự hay chậm trễ, Đồng Hoa lập tức đặt vé máy bay đến Barcelona, Tây Ban Nha, quyết định đích thân tìm hiểu tình hình thực sự của chị gái.
Ngày hôm sau, trong ánh bình minh phương Đông, Đồng Hoa đáp chuyến bay đến Barcelona ở Tây Ban Nha, trong lòng ngập tràn lo lắng cho chị gái Đồng Thi.
Thời đại học, Đồng Thi đã gặp gỡ và nhanh chóng rơi vào lưới tình với một chàng trai người Tây Ban Nha tên Louis, rồi quyết định xa nhà theo chồng.
Khi đó, mẹ và Đồng Hoa lần đầu gặp Louis, chỉ qua tiếp xúc ngắn ngủi đã cảm thấy không ưa, trực giác mách bảo gã này không đáng tin.
Mẹ Đồng nhìn mà đau lòng, nên mỗi khi nhận được tin nhắn cầu cứu của Đồng Thi, bà đều không chút do dự mà chuyển tiền ngay.
Đồng Hoa thu lại dòng suy nghĩ, hướng tầm mắt ra ngoài cửa sổ máy bay, nhìn về phía biển mây vô tận, trong lòng thầm cầu nguyện, mong rằng chị gái sẽ không xảy ra chuyện gì.
Cuối cùng, sau một chuyến đi dài, Đồng Hoa cũng đặt chân đến vùng đất mà chị gái vẫn gọi là “quê hương thứ hai”.
Dưới ánh nắng của Barcelona, Đồng Hoa tìm đến địa chỉ nhà mà chị gái đã để lại trước đó, một khu chung cư cũ kỹ ẩn sau vẻ hào nhoáng của thành phố.
Đồng Hoa nghiến răng, lấy hết can đảm từ trước đến nay, nhẹ nhàng gõ cửa.
Sau một hồi chờ đợi, cánh cửa cũng từ từ mở ra, để lộ một gương mặt mà Đồng Hoa chưa từng gặp.
Cô nhanh chóng ngước mắt nhìn qua khe cửa, cô bắt gặp cảnh tượng náo nhiệt bên trong, dường như đang có một bữa tiệc.
“Xin hỏi, đây có phải là nhà của Louis không ạ?” Đồng Hoa lịch sự hỏi, nhưng gã đàn ông xa lạ chỉ lạnh lùng quay người bước vào trong, không nói một lời.
Một lúc sau, Louis xuất hiện từ giữa đám đông ồn ào, gương mặt anh ta tiều tụy, ánh mắt trống rỗng vô hồn.
Vừa nhìn thấy anh ta, Đồng Hoa lập tức dùng tiếng Anh hỏi dồn dập: “Louis, chị tôi Đồng Thi đâu? Chị ấy có ở đây không?”
Louis lạnh lùng liếc cô một cái, không đáp lời, cứ để mặc cửa mở, quay người trở lại với bữa tiệc náo nhiệt.
Mang theo đầy nghi hoặc và bất an, Đồng Hoa đẩy cửa bước vào. Một luồng khí ẩm mốc và sa đọa ùa tới như thủy triều, bao trùm lấy cô ngay lập tức.
Cảnh tượng bên trong khiến người ta phải kinh hãi: trên bàn, dưới đất, những chai rượu nằm ngổn ngang, tiếng nhạc chát chúa vang dội, trai gái đang nhảy múa điên cuồng, và vài gói bột trắng mà Đồng Hoa chỉ từng thấy trên những hình ảnh cảnh báo về ma túy, trông hoàn toàn lạc lõng với không khí xung quanh.
Nhưng giữa mớ hỗn độn xa hoa trụy lạc này, chỉ duy nhất thiếu vắng bóng hình của Đồng Thi.
Đồng Hoa lập tức hiểu ra, Louis đã nghiện ngập và dường như giữa anh ta và Đồng Thi cũng đã xảy ra vấn đề.
Vậy mà chị gái cô chưa bao giờ hé răng nửa lời về những phiền muộn và lo âu này, giờ đây sự an nguy của chị ấy dường như đang treo trên sợi tóc, khiến người ta lo lắng không yên.
Lông mày cô chau lại, cô cố gắng giữ cho giọng nói của mình được ổn định, một lần nữa lấy hết can đảm đi vào trong tìm Louis đang ngồi ở một góc.
Giọng Đồng Hoa hơi run, nhưng vẫn kiên quyết hỏi: “Louis, anh nói cho tôi biết, rốt cuộc chị tôi đang ở đâu?”
Ánh mắt Louis đột nhiên trở nên gian xảo, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.
Anh ta ngẩng đầu nhìn Đồng Hoa, dùng giọng điệu đầy khiêu khích nói lớn: “Đồng Thi? Ha ha ha, cô không tìm được cô ta đâu. Đừng phí công vô ích nữa.”
Tim Đồng Hoa chìm xuống tận đáy vực, cô nhận ra tình hình còn tồi tệ hơn mình tưởng.
Cô nhìn chằm chằm vào Louis, giọng pha lẫn chút tức giận, hét lên: “Hoá ra không phải chị tôi cần tiền, mà là anh đã dùng điện thoại của chị ấy để nhắn tin cho mẹ tôi, đúng không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
