Hoàng hôn buông xuống thành phố A...
Những vệt nắng cuối ngày lười biếng trải dài trên đường phố, nhuộm một màu vàng ấm áp lên những bóng người đang vội vã về nhà.
Đồng Hoa vừa bước vào cửa, thứ chào đón cô không phải là mùi cơm canh quen thuộc mà là gương mặt trĩu nặng lo âu của mẹ cô, bà đang ngồi một mình trên chiếc ghế sô pha có phần trống trải.
“Mẹ, có chuyện gì vậy ạ?” Đồng Hoa vừa hỏi vừa vội bước đến ngồi cạnh mẹ.
Mẹ Đồng chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt trĩu nặng ưu tư và bất lực: “Hoa Hoa, con... con còn bao nhiêu tiền tiết kiệm?”
Giọng bà nhỏ như sợi chỉ, nhưng lại như một sợi dây vô hình, siết chặt lấy trái tim Đồng Hoa.
“Mẹ cần bao nhiêu?”
“Hai mươi vạn.”
Nghe đến con số này, tim Đồng Hoa thót lại, cô linh cảm có chuyện chẳng lành đã xảy ra: “Mẹ cần nhiều tiền như vậy để làm gì?”
Mẹ Đồng thở dài, dường như có điều khó nói: “Là chị con, nó nhắn tin hỏi mẹ có thể gửi cho nó ít tiền không. Con cũng biết đấy, cuộc sống của chị con bên đó trước nay vẫn không được suôn sẻ.”
Nhắc đến chị gái, Đồng Hoa chau chặt mày, một cơn giận chợt dâng lên khiến cô không khỏi kích động: “Đó cũng là do chị ấy tự chuốc lấy! Sống không tốt thì ly hôn rồi về đây, hà cớ gì cứ phải cố chấp ở lại đó làm gì.”
Mẹ Đồng khẽ thở dài, bà nắm lấy tay Đồng Hoa, giọng nhỏ nhẹ khuyên nhủ: “Hoa Hoa à, con đừng nói vậy. Chị con có nỗi khổ riêng, chúng ta phải thông cảm cho nó. Dù sao thì một giọt máu đào hơn ao nước lã mà.”
Con số này như sét đánh ngang tai, nổ tung bên tai Đồng Hoa.
“Năm mươi vạn? Chị ấy cần nhiều tiền như vậy để làm gì?”
Hốc mắt mẹ Đồng hơi đỏ lên, giọng bà nghẹn ngào: “Mẹ không hỏi, nhưng chị con đã mở miệng cần nhiều tiền như vậy, chắc chắn là gặp khó khăn rồi.”
Đồng Hoa khẽ thở dài, giữa hai hàng lông mày lộ ra vài phần cảm xúc phức tạp.
“Mẹ ơi, số lần xin tiền ngày càng nhiều, số tiền cũng ngày càng lớn. Nhà chúng ta đâu phải ngân hàng mà có thể cho không giới hạn như vậy chứ?”
Giọng cô tuy nhẹ nhưng không giấu được sự bất mãn và phẫn nộ trong lòng: “Chị ấy không nói năng gì, mở miệng ra là năm mươi vạn, đó là tiền tiết kiệm bao năm nay của nhà chúng ta đấy! Nếu thật sự cho chị ấy, cuộc sống của chúng ta biết phải làm sao?”
Dứt lời, Đồng Hoa dứt khoát lấy điện thoại từ trong túi ra, quyết định tự mình gọi hỏi chị gái cho rõ ràng.
Ngón tay cô nhanh chóng lướt trên bàn phím, gọi vào số điện thoại ở bên kia đại dương.
Đầu dây bên kia, tiếng chuông vang lên nhưng mãi không có người bắt máy, không khí bao trùm một sự tĩnh lặng đến kỳ lạ.
“Lạ thật, sao không có ai nghe máy?” Đồng Hoa lẩm bẩm một mình, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.
Cô không bỏ cuộc, tắt đi rồi gọi lại, nhưng lần này thứ đáp lại cô là giọng thông báo lạnh lùng rằng thuê bao đã tắt máy, hoàn toàn đập tan tia hy vọng may mắn cuối cùng trong cô.
“Sao lại thế này, sao lại tắt máy rồi?” Giọng Đồng Hoa mang theo sự kinh ngạc khó tin.
“Mẹ, con không gọi được, máy tắt rồi.” Cô ngẩng lên nhìn mẹ, ánh mắt đầy khó hiểu.
“Sao lại tắt máy chứ? Liệu có xảy ra chuyện gì không?” Giọng mẹ Đồng đầy lo lắng và bất an.
Đồng Hoa ôm chặt lấy vai mẹ, nhẹ giọng an ủi: “Mẹ đừng vội, có thể chỉ là điện thoại hết pin thôi. Tiền cứ từ từ hẵng chuyển, đợi con tự mình liên lạc được với chị hỏi rõ tình hình rồi nói sau.”
Mẹ Đồng nghe xong, bà miễn cưỡng gật đầu, nhưng nỗi lo trong mắt bà vẫn chưa hoàn toàn tan biến.
Tuy nhiên, hai ngày tiếp theo, tình hình vẫn không khá hơn.
Mẹ Đồng lại nhận được tin nhắn hối thúc gửi tiền và mỗi khi cố gắng gọi lại, hoặc là không ai bắt máy, hoặc là thông báo tắt máy lạnh lùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

