Louis nhún vai, cầm chai rượu trên bàn lên tuốc một ngụm, nụ cười càng thêm ngạo mạn: “Cô gái thông minh đấy, tiếc là muộn quá rồi. Bớt nói nhảm đi, tiền đâu?”
“Tôi không có tiền, tôi đến đây để tìm chị gái tôi. Nói cho tôi biết, chị ấy ở đâu?” Đồng Hoa trừng mắt nhìn Louis, giọng nói kiên định.
Ánh mắt Louis trong chớp mắt trở nên lạnh lùng tàn nhẫn, anh ta đứng dậy áp sát Đồng Hoa, gằn giọng nói: “Không có tiền? Vậy cô đến đây làm gì? Cút ra ngoài!”
Đồng Hoa không hề lùi bước, cô nhìn thẳng vào mắt Louis: “Nói cho tôi biết, chị tôi ở đâu? Tôi muốn đưa chị ấy về.”
Louis cười phá lên, dường như khinh thường sự kiên trì của Đồng Hoa: “Chị cô à? Tôi không biết, nếu cô mang tiền đến đây, thì tôi sẽ biết!”
Nói xong, anh ta liền tự mình hòa vào bữa tiệc náo nhiệt, ôm lấy người phụ nữ bên cạnh uốn éo theo điệu nhạc, hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến Đồng Hoa đang đứng đó.
****
Đồng Hoa biết rõ, cuộc nói chuyện hôm nay đã đi vào ngõ cụt, tiếp tục tra hỏi Louis chẳng khác nào chọc vào tổ kiến lửa, có khi còn rước lấy xung đột không cần thiết.
Vì thế cô rất biết điều mà kìm lại, nghĩ rằng tốt hơn hết là nên rời đi trước, tránh để đôi bên khó xử, hoặc gây ra chuyện gì không vui.
Cô rời khỏi nhà Louis, quay người bước vào những con hẻm náo nhiệt, bắt đầu tìm một nơi có thể nghỉ chân xung quanh đó.
Gần nơi ở của Louis, Đồng Hoa tìm thấy một khách sạn kiểu căn hộ cũ kỹ, ẩn mình sau con phố sầm uất.
Dù vẻ ngoài có chút loang lổ, nhưng trong khu vực này, nó đã được xem là một lựa chọn tương đối tốt.
Bước vào sảnh khách sạn, một mùi hương long não thanh mát thoang thoảng len vào mũi cô.
Tại quầy lễ tân, một bà cụ phúc hậu đang cúi đầu bận rộn. Thấy Đồng Hoa bước vào, bà lập tức ngẩng lên, dùng thứ tiếng Anh có chút giọng địa phương nhưng lại vô cùng hòa ái để chào hỏi: “Chào mừng quý khách, cô đến để nhận phòng phải không?”
Đồng Hoa mỉm cười gật đầu, đưa giấy tờ tùy thân ra để làm thủ tục nhận phòng.
Bà cụ thao tác thành thạo, vừa gõ máy tính, vừa dùng thứ tiếng Anh không sõi của mình để trò chuyện với Đồng Hoa.
“Cô bé này, buổi tối tốt nhất đừng ra ngoài đi dạo.” Bà cụ vừa đưa thẻ phòng cho cô, vừa dùng thứ tiếng Anh bập bẹ của mình để nhắc nhở: “Gần đây buổi tối rất loạn, không an toàn đâu.”
“Cảm ơn bác, cháu sẽ chú ý ạ.” Nói xong, cô nhận lấy thẻ phòng, xách hành lý lên và đi về phía cầu thang.
Về đến phòng, Đồng Hoa khóa cửa lại, cô ngồi bên mép giường, gọi điện về cho mẹ Đồng ở trong nước.
Đồng Hoa: “A lô, mẹ à, con đây.”
Mẹ Đồng: “Hoa Hoa! Con đến nơi chưa? Đi đường có thuận lợi không?”
Đồng Hoa: “Vâng, mẹ, con đến nơi an toàn rồi ạ. Con vừa mới làm thủ tục nhận phòng ở khách sạn xong.”
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.” Giọng mẹ Đồng rõ ràng đã thả lỏng hơn: “Chị con thì sao? Hai đứa có liên lạc được với nhau không?”
Nhắc đến chị gái, ánh mắt Đồng Hoa khẽ lóe lên, nhưng cô nhanh chóng trấn tĩnh lại, không muốn mẹ nghe ra điều bất thường qua điện thoại.
“Chị ấy ạ, con vẫn chưa đi tìm. Con nghĩ vừa xuống máy bay, người hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một chút để quen với giờ giấc. Mai con sẽ qua tìm chị ấy.”
Lời nói của Đồng Hoa đầy quả quyết và an ủi, dù thực tế đây chỉ là một lời nói dối nho nhỏ mà cô dựng nên để giảm bớt lo lắng cho mẹ.
Sau khi cúp máy, Đồng Hoa mệt mỏi ngã vật ra giường, hai mắt nhìn trân trân lên trần nhà, lòng nặng trĩu như đeo đá, một nỗi nặng nề và lo lắng không tên bao trùm lấy cô.
“Chị ấy... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Đồng Hoa lẩm bẩm trong lòng, nỗi bất an dâng lên như thủy triều, gần như nhấn chìm cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

