Tô thị thấy vậy, ánh mắt lạnh đi, nàng không ngờ Vân thị ghét ông ta đến thế, Sở Ấu Nghiên lại trở thành bộ dạng ma quỷ này, vậy mà lão gia vẫn không nỡ ra tay với Sở Ấu Nghiên.
Tô thị âm thầm cắn răng, cũng may năm đó nàng đã quyết đoán hạ độc Sở Ấu Nghiên, hủy hoại hoàn toàn gương mặt của nàng ta. Nếu không, với tình cũ của lão gia đối với Vân thị, nhìn gương mặt của Sở Ấu Nghiên giống hệt Vân thị, lão gia chắc chắn sẽ càng thiên vị nàng ta hơn.
Tô di nương nghĩ đến việc Sở Ấu Nghiên cũng không sống được bao lâu nữa, liền lập tức đè xuống sự bất mãn trong lòng. Nàng đáng thương kéo tay áo của Sở lão gia, lúc này Sở lão gia mới lạnh mặt quát Sở Ấu Nghiên: "Ngươi xem bộ dạng bây giờ của ngươi đi? Nhiễm nhi là muội muội của ngươi, sao ta lại có một đứa con gái lòng dạ độc ác như ngươi chứ?"
Cũng chính vì ông ta biết tất cả, cho nên mỗi lần Tô di nương và Sở Thanh Nhiễm làm loạn, ông ta đều không thật sự trừng phạt nặng Sở Ấu Nghiên. Nhưng Vân thị lại căn bản không quan tâm đến Sở Ấu Nghiên, điều này khiến Sở lão gia dần dần cảm thấy Sở Ấu Nghiên không còn tác dụng gì, cho nên mấy năm nay cũng càng ngày càng không để ý đến nàng nữa.
Sở lão gia nghiêm giọng nói: "Ngươi nói bậy bạ gì đó? Nhiễm nhi từ nhỏ đã tâm địa thiện lương, không cho phép ngươi nói muội muội mình như vậy."
Noãn Xuân ở bên cạnh nghe vậy tức giận không thôi, nàng vừa định quỳ xuống nói giúp Sở Ấu Nghiên, cánh tay đã bị Sở Ấu Nghiên siết chặt. Động tác quỳ xuống của Noãn Xuân lập tức khựng lại, nàng lặp tức nhớ tới lời cô nương vừa nói. Tuy nàng không hiểu cô nương đang nghĩ gì nhưng vẫn cắn răng nhịn xuống.
Sở lão gia thấy Sở Ấu Nghiên lạnh lùng nhìn mình, không hiểu sao lại nhớ đến ánh mắt của Vân thị nhìn mình, Vân thị cũng luôn dùng ánh mắt như vậy nhìn ông, điều này khiến Sở lão gia lập tức nhớ lại rất nhiều chuyện không vui trong quá khứ.
Ông tức giận chỉ vào Sở Ấu Nghiên, sau một lúc lâu mới nghiêm giọng nói: "Ngươi… ngươi đi quỳ từ đường cho ta, không có lệnh của ta không được ra ngoài. Dám ra tay đánh mắng muội muội của mình, bộ dạng này của ngươi quả thật không khác gì một mụ đàn bà nhà quê. Ngươi hãy ở đó mà tự kiểm điểm lại mình đi!"
Cuối cùng cũng được như ý nguyện đi quỳ từ đường, Sở Ấu Nghiên không đợi hạ nhân đến mời, đã tự mình kéo Noãn Xuân đi đến từ đường.
Sở Ấu Nghiên sở dĩ kiên quyết muốn đi quỳ từ đường, ngoài việc muốn đi theo quỹ đạo của kiếp trước, còn có một nguyên nhân quan trọng khác chính là, trong từ đường có một thứ mà nàng vô cùng để ý cần phải lấy.
Kiếp trước, lúc nàng quỳ ở từ đường đã vô tình phát hiện ra thứ đó. Nhưng lúc đó nàng rất nhát gan, không những không dám giấu thứ đó đi, sau này còn vô tình rơi vào tay Sở Thanh Nhiễm, trở thành một vũ khí sắc bén không gì cản nổi trong tay nàng ta.
Nàng cúi đầu nhìn ngón trỏ tay trái của mình, nhìn ấn ký mờ mờ giống như cánh hoa trên đầu ngón tay. Lần này, nàng không chỉ muốn lấy được thứ đó, mà còn muốn tự tay đưa nó đến tay Thẩm Khuyết, trở thành một sự bảo đảm khác để bảo vệ hắn.
…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



