Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sở Ấu Nghiên vừa bước một chân vào từ đường liền có người ở bên ngoài khóa cửa lại. Sở gia không phải là danh môn thế gia chính thống, mọi quy củ đều học theo một cách nửa vời. Giống như cái gọi là gia quy của Sở gia, kỳ thật đều do Sở lão gia tự mình bịa đặt. Ngay cả cái từ đường trước mắt Sở Ấu Nghiên đây cũng là dùng lại của nhà người khác.
Người của Sở gia vẫn luôn rất thưa thớt, đến đời của Sở lão gia cũng chỉ có hai huynh đệ. Nếu không phải mấy năm trước Sở nhị gia thi đỗ cử nhân, ông ta lại kết giao được với không ít quan lại quyền quý, Sở gia hiện tại ở thành Tuyên Lâm căn bản là không có chỗ đứng.
Hiện tại, Sở lão gia chỉ có ba nữ nhi là Sở Ấu Nghiên, Sở Thanh Nhiễm và Sở Mộng Liên mới 6 tuổi. Sở Mộng Liên là nữ nhi bên ngoài của Sở lão gia, hai năm trước mới được ông ta đón về, là một tiểu nha đầu có tính cách vô cùng nhút nhát và tự ti.
…
Lúc này, tuyết bên ngoài vẫn rơi không ngừng, Noãn Xuân không nỡ bỏ lại chủ tử một mình mà rời đi, cả người lạnh đến run rẩy đứng ở bên ngoài. Sở Ấu Nghiên muốn khuyên nàng về trước nhưng nghĩ đến tính cách bướng bỉnh của Noãn Xuân, nàng chỉ có thể tìm một cái cớ để tạm thời bảo nàng đi chỗ khác.
Sở Ấu Nghiên nói: "Ngươi đi phòng bếp nhỏ làm cho ta chút đồ ăn đi."
Noãn Xuân nghe vậy rõ ràng sửng sốt một chút, cô nương nhà nàng từ nhỏ chính là người tuân thủ quy củ nhất. Trước đây, mỗi lần đại cô nương bị phạt quỳ từ đường, nàng chưa bao giờ lười biếng dùng mánh lới, cũng chưa bao giờ cho phép người dưới trướng giúp mình lén lấy đồ ăn.
Noãn Xuân cảm thấy hôm nay cô nương thay đổi rất nhiều, nhưng nàng cũng không kịp nghĩ nhiều, đã lại nghe thấy Sở Ấu Nghiên nói với mình: "Ta muốn ăn bánh Phù Dung ngươi làm."
Noãn Xuân nghe vậy liền vội vàng đáp một tiếng, sau đó vội vã xoay người đi ra ngoài. Nàng để ý nhất chính là thân thể của cô nương, hiếm khi cô nương mở miệng muốn ăn thứ gì đó, Noãn Xuân đâu có lý do gì mà không làm cho nàng.
Sau khi xác định Noãn Xuân đi rồi, Sở Ấu Nghiên mới thong thả đẩy chiếc bồ đoàn trên đất ra. Nàng xắn tay áo có phần rườm rà của mình lên, sau đó gõ gõ trên mặt đất lạnh lẽo, rất nhanh đã phát hiện ra manh mối dưới một phiến đá.
Sở gia là 6 năm trước mới chuyển đến thành Tuyên Lâm, lúc mua lại tòa nhà này, Sở Ấu Nghiên còn nghe được không ít lời đồn. Nghe nói chủ nhân trước đây của tòa nhà này hình như là một người trong giang hồ có thân phận vô cùng thần bí. Sau đó, ở đây hình như đã xảy ra chuyện gì, tòa nhà liền bị thê tử của chủ nhân trước bán rẻ đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
