Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sở Ấu Nghiên không thể để Noãn Xuân đi phá hỏng chuyện tốt của Sở Thanh Nhiễm được, nếu không, sao nàng có thể bị lão già kia hoàn toàn ghét bỏ, sau đó thay thế người muội muội tốt của mình gả cho Thẩm Khuyết đây?
Noãn Xuân: "Thưa cô nương, chuyện này phải để lão gia biết, nếu không lão gia sẽ lại hiểu lầm người nữa."
Sở Ấu Nghiên khẽ xua tay, ra hiệu cho Noãn Xuân đừng nóng vội.
Kiếp trước vào thời điểm này, Sở Ấu Nghiên vẫn còn rất tin tưởng Minh Đông, cũng là Minh Đông hầu hạ nàng trong noãn các. Kiếp trước, khi nàng và Sở Thanh Nhiễm xảy ra tranh chấp, Minh Đông căn bản không nói giúp nàng một câu nào, ngược lại còn tỏ ra sợ hãi bị Sở Thanh Nhiễm trả thù. Điều đó cho thấy Minh Đông lúc đó đã không còn quan tâm đến người chủ tử này của mình, đáng tiếc là chuyện rõ ràng như vậy mà nàng cũng không nhận ra.
Từ hôm qua sau khi nàng xuyên trở về, nàng đã tìm một cái cớ, trước tiên điều Minh Đông đến thôn trang ở ngoại ô. Nói là có chuyện quan trọng giao cho Minh Đông làm, kỳ thật là để điều kẻ vong ơn bội nghĩa Minh Đông này đi.
Noãn Xuân là một trong số ít những người có thể tin tưởng bên cạnh Sở Ấu Nghiên, cũng là người mà ở kiếp trước, đến cuối cùng vẫn trung thành với nàng. Nghĩ đến những khổ cực mà Noãn Xuân đã phải chịu đựng cùng mình ở kiếp trước, đời này, nàng nhất định phải để những người theo mình có một cuộc sống tốt đẹp.
Sở Ấu Nghiên nhìn Noãn Xuân đang lo lắng cho mình, khẽ nhấc cánh tay nặng trĩu lên nói: "Ta tự có tính toán của mình, ngươi trước tiên giúp ta mặc y phục đã."
Bởi vì đã sống ở thế giới tiểu thuyết mấy năm, Sở Ấu Nghiên đã sớm không quen với việc được người khác hầu hạ. Nhưng lúc này cả người nàng vô cùng khó chịu, y phục hiện tại lại rườm rà phức tạp như vậy nên cũng không có làm ra vẻ mà tự mình mặc.
Tô di nương tuy tuổi không còn trẻ nhưng bởi vì rất chú trọng bảo dưỡng nên trông vẫn còn rất trẻ trung xinh đẹp. Lúc này, hai mắt nàng ta hàm chứa nước mắt, vẻ mặt như chịu hết ấm ức, thật sự có cảm giác đáng thương khiến người ta phải động lòng.
Tô di nương không đợi Sở lão gia nói chuyện, đã khóc không thành tiếng nói: "Lão gia, thiếp vốn nghĩ Nhiễm nhi và đại cô nương là tỷ muội, nên mới muốn Nhiễm nhi qua lại nhiều hơn với đại cô nương, không ngờ lòng tốt lại biến thành chuyện xấu, không những không thể làm tình cảm tỷ muội càng thêm sâu đậm mà ngược lại còn khiến đại cô nương chán ghét Nhiễm nhi nhà ta như vậy. Nói cho cùng… chỉ trách thân phận của thiếp hèn mọn, nếu không đại cô nương cũng sẽ không đối xử với Nhiễm nhi như vậy…"
Tô di nương vừa nói vừa khóc đến mức thở không ra hơi, Sở lão gia lúc đến đã tức một bụng, bây giờ nghe Tô di nương nói xong trong lòng càng thêm tức giận. Ông ta giơ tay muốn cho Sở Ấu Nghiên một bạt tai, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt của Sở Ấu Nghiên giống hệt Vân thị, bàn tay giơ lên cuối cùng cũng không thể không hạ xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









