Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Canh kỹ bên ngoài cho ta!"
Noãn Xuân vội vàng đáp một tiếng vâng, đáp xong lại nhịn được có chút hối hận. Sao nàng nghe động tĩnh bên trong có chút không đúng, đại cô nương sẽ không dưới sự giận dữ mà đánh nhị cô nương chứ?
Noãn Xuân biết nhị cô nương là bởi vì có Tô di nương nên trước mặt lão gia vẫn luôn rất được sủng ái. Nàng sợ đại cô nương thật sự đánh nhị cô nương, liền muốn vào ngăn cản đại cô nương làm chuyện dại dột. Nhưng Noãn Xuân lại nghĩ cảm thấy, cho dù đại cô nương không làm gì nhị cô nương, với sự hiểu biết của nàng về vị nhị cô nương trong nhiều năm qua, nhị cô nương vẫn sẽ mách lẻo với lão gia.
Nếu cho dù đại cô nương có ra tay hay không cũng đều không thoát khỏi việc bị nhị cô nương hãm hại, không thoát khỏi việc bị lão gia trách mắng một trận, Noãn Xuân liền cảm thấy, còn không bằng cứ để đại cô nương trút giận một hơi.
Nghĩ như vậy, Noãn Xuân lập tức không còn lo lắng và bất an như trước nữa. Nàng quay sang nhìn chằm chằm vào chiếc áo choàng của nhị cô nương, không nhịn được mà hung hăng nhổ hai bãi nước bọt.
Ngay lúc Noãn Xuân đang hạ giọng lẩm bẩm, bên trong đột nhiên truyền đến một tiếng động trầm đục. Không đợi Noãn Xuân kịp phản ứng, Sở Thanh Nhiễm đã chật vật chạy ra ngoài.
Đây là lần đầu tiên Noãn Xuân nhìn thấy nhị cô nương chật vật như vậy, búi tóc và vạt áo của nhị cô nương đều rối tung, lớp trang điểm trên mặt cũng bị cào nát.
Noãn Xuân nhìn nhị cô nương tông cửa xông ra, đang do dự không biết có nên đuổi theo nhị cô nương hay là vào trong xem tình hình của đại cô nương. Ngay lúc Noãn Xuân đang do dự, giọng nói của Sở Ấu Nghiên lại từ trong vọng ra.
Sở Ấu Nghiên có chút xấu hổ ho một tiếng, nàng vốn muốn hành hạ Sở Thanh Nhiễm một chút, kết quả lại đánh giá quá cao thân thể bệnh tật của mình, cũng đánh giá quá thấp Sở Thanh Nhiễm nhìn có vẻ yếu ớt nhưng thực chất lại rất khỏe mạnh. Tuy Sở Thanh Nhiễm cuối cùng cũng thoát khỏi tay nàng nhưng cũng ăn không ít đau khổ.
Vừa nghĩ đến bộ dạng sợ hãi đến ngây người của Sở Thanh Nhiễm, trong lòng Sở Ấu Nghiên liền vui vẻ, cho dù cuối cùng có bị ngã một cái, nàng cũng không cảm thấy mình bị thiệt.
Noãn Xuân nghĩ đến thân thể bệnh tật của cô nương nhà mình, lại thấy Sở Ấu Nghiên cúi đầu không nói gì, liền cho rằng Sở Ấu Nghiên đã chịu thiệt thòi lớn, Noãn Xuân lập tức không nhịn được mà bắt đầu đau lòng cho nàng.
Noãn Xuân nói: "Nô tỳ đã đoán được nhị cô nương không có ý tốt, hôm qua nàng ta đã hại đại cô nương xấu mặt như vậy, hiện giờ thế nhưng còn ra tay với người nữa sao? Nô tỳ thấy lúc nhị cô nương chạy đi còn giả vờ đáng thương, người không biết còn tưởng là đại cô nương bắt nạt nàng ta. Bây giờ nàng ta nhất định là đã đi mách lẻo với lão gia rồi, không được, không được, nô tỳ phải để lão gia biết sự thật…"
Noãn Xuân vừa nói như vậy liền định xoay người đi ra ngoài, lại bị Sở Ấu Nghiên kéo lại. Noãn Xuân lộ ra vẻ mặt khó hiểu nhìn nàng, hoàn toàn không hiểu tại sao đại cô nương lại ngăn mình lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




