Thái Hậu cả đời có hai nam một nữ, đương kim hoàng thượng cùng Thanh vương gia là đích hoàng tử do bà sinh ra, nhưng còn vị đích công chúa kia, chưa cập kê liền chết trẻ. Nghe nói lúc ấy cũng mới mười hai mười ba tuổi, cho nên nhiều năm qua Thái Hậu vẫn đang tìm thiếu nữ có thể hợp ý mình, muốn nuôi dưỡng ở bên người, cho dù là lừa mình dối người coi như là có cái an ủi. Thiếu nữ được trúng thiếu giống Hạ Liên Phòng như vậy cũng không nhiều, nhưng cũng không phải là không có, tuy nhiên các nàng đều vô pháp ở bên người Thái Hậu thành công vượt qua một tháng, bởi vì chỉ cần thời gian trôi qua, Thái Hậu sẽ chậm rãi nhận thấy được những thiếu nữ đó không giống nữ nhi đã mất. Cho nên tuy rằng Hạ Liên Phòng được nhìn trúng nhưng trong lòng mọi người kỳ thật đều đang mong đợi xem một trận trò hay. Nên biết, được Thái Hậu nương nương coi trọng đương nhiên rất đáng mừng, nhưng sau này khi bị trả hồi phủ thì lại chính là trò cười của mọi người.
Phú quý là phú quý, nhưng phải xem ngươi có thực lực cùng vận khí đi lấy hay không. Như là thiên kim phủ Thừa Tướng, không phải mấy năm trước cũng được Thái Hậu nương nương nhìn trúng trong Hội hoa xuân Nguyên Tiêu đấy sao? Lúc ấy vị tiểu thư kia cũng có thể được xưng là mĩ mạo tuyệt luân, tài khí văn hoa, đặc biệt còn có một tay đàn tốt, đi theo bên người Thái Hậu nửa tháng liền chọc tức phượng nhan, tuy rằng Thái Hậu chưa nói cái gì, nhưng ở trong thành Yến Lương thì vị tiểu thư này coi như đã mất hết thanh danh, nay đã cập kê mấy năm mà vẫn không chưa có ai tới cửa cầu hôn.
Ngay cả bản thân Thái Hậu cũng không nghĩ tới sẽ có hậu quả như thế. Đơn giản là bà không yêu thích, liền bị mọi người ai nấy tự hiểu, ngược lại liên lụy đến chuyện chung thân đại sự của vị tiểu thư vô tội kia. Cho nên mấy năm gần đây bà đã rất ít khi đi xem xét thiếu nữ vừa ý nữa, nếu không phải Hạ Liên Phòng quá mức xuất sắc, bà cũng sẽ không bật thốt lên muốn nàng làm bạn. Người vừa có tuổi tác liền càng thêm tưởng niệm thứ đã từng mất đi, những năm gần đây, mỗi khi bà từ trong mộng bừng tỉnh sẽ nhớ đến tiểu nữ nhi mất sớm kia nói cười vui vẻ, duỗi tay kêu bà mẫu hậu. Bà đưa tay muốn ôm, lại nhiều lần vồ hụt, đau triệt nội tâm. Năm đó nếu không phải xảy ra chuyện kia Xương Bình cũng không tới mức chết yểu...
Thấy Thái Hậu thần sắc buồn bã, Hoàng Đế vội sai người tuyên bố Hội hoa xuân Nguyên Tiêu chính thức bắt đầu. Hôm nay ông khó được có rảnh rỗi mới nghĩ đến tham gia náo nhiệt, lại không ngờ rằng chọc cho Thái Hậu tâm thần không yên. Thở dài, thấp giọng nói: "Mẫu hậu, Xương Bình qua đời nhiều năm, ngài không nên suy nghĩ nữa." Lời hết cất cao giọng nói: "Chư vị đang ngồi đây, có ai nguyện ý cống hiến tài nghệ? Nếu có thể khiến Thái Hậu vui vẻ, trẫm sẽ trọng thưởng!"
Một thiếu nữ mặc la quần xanh nhạt đứng lên nói: "Tiểu nữ bất tài, nguyện dâng lên một khúc."
Theo sau liền có cung nhân ôm cầm đến, thiếu nữ đi tới giữa điện, bàn tay trắng nõn khẽ nâng lên thử dây đàn, sau đó tiếng đàn tựa như nước chảy trút xuống mà ra, uyển chuyển êm tai, một khúc tấu lòng người khoáng thần di. Ngay cả Thái Hậu cũng hơi lộ ra hứng thú, biểu tình trên mặt dường như cũng nhu hòa rất nhiều, không hề mang theo ưu sầu giống như trước nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


