Nghe vậy, ánh mắt Hoàng Hậu lạnh lùng, một giây sau lại đột nhiên cười ra: "Vương gia cũng thật là biết nói đùa, nếu vương gia vô tình, cháu gái này của ta cũng không phải người tử triền lạn đánh chi, vương gia cần gì phải vô tình như thế?"
Thanh vương lãnh đạm liếc Triệu Khê Nhược một cái, hỏi: "Hoàng Hậu nương nương, ngươi là hoàng tẩu của bản vương, nàng lại là chất nữ của ngươi, ngươi đem luân lý cương thường đặt ở chỗ nào?"
Hoàng Hậu nhất thời cứng lại, trả lời: "Khai quốc thành tổ Hoàng Đế của triều ta cũng từng nạp chất nữ của nguyên hậu làm phi, tại sao đến chỗ vương gia liền không được, chẳng lẽ chuyện thành tổ Hoàng Đế làm, cũng là không thấy luân lý cương thường sao?"
Lời này lại càng nghiêm trọng, đã lên tới độ bất kính Thành tổ, Hoàng Hậu chưởng quản phượng ấn, chỉ huy hậu cung nhiều năm, tuy Hoàng Đế nhiều sủng phi nhưng địa vị của nàng ta chưa từng dao động. Trừ bỏ quan hệ cùtới nhà mẹ đẻ Triệu thị ra, thủ đoạn bản thân nàng ta cũng là không cho phép khinh thường. Nhiều năm cao cao tại thượng làm cho nàng ta từ lúc ban đầu tiểu tâm cẩn thận dần dần trở nên có chút ương ngạnh, trừ bỏ ở trước mặt Hoàng Đế cùng Thái Hậu có thu liễm một chút ra, những người còn lại đều không chiếm được sắc mặt tốt.
Cố tình Thanh vương chính là không ưa. Hắn nheo lại một đôi con ngươi đen, nhìn chằm chằm Hoàng Hậu: "Tiên đế còn sống đặc biệt cho phép bản vương tự do cưới gả, bản vương muốn cưới ai liền cưới ai, nay Hoàng Hậu nương nương cứng rắn muốn nhét nữ nhân cho bản vương, chẳng lẽ là không xem trọng tiên đế, cũng không xem trọng hoàng huynh cùng mẫu hậu?" Ngụ ý là, tiên đế tuy rằng không ở đây, nhưng Thái Hậu còn ở, Hoàng Đế còn ở, đâu có phần để ngươi nói chuyện!
Sắc mặt Hoàng Hậu nhất thời trở nên rất khó coi. Nếu không phải hôm nay là Hội hoa xuân Nguyên Tiêu của Thái Hậu, nói không chừng nàng ta sớm đã thẹn quá thành giận.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


