Vừa nghe lời này, Hạ Lan Tiềm liền ngây ngẩn cả người, cậu chớp chớp mắt, tuy rằng vẫn kinh ngạc nhưng dưới sự trấn an của Hạ Liên Phòng cũng ngoan ngoãn ngồi xuống, nhỏ giọng hỏi: "Đại tỷ, thật sự không có hỏa hoạn sao?" Cậu không nhịn được đi xem đám người đang chen lấn xô đẩy ở cửa chính kia, thấy bọn họ luống cuống tay chân khóc hô thành một đoàn, chân mày cau lại, bộ mặt bánh bao nhăn nhó.
"Đệ có nhìn thấy sương khói ở đâu không?" Nếu thật sự có hỏa hoạn thì sao có thể không có khói? "Lại nhìn mấy vị hoàng tử đứng đầu, bọn họ có phải đều không chút sứt mẻ hay không? Hỏa hoạn là chuyện lớn ra sao mà gây ầm ĩ lâu như vậy cũng không có tổng quản hoặc là nữ quan đi ra khống chế cục diện, ngay cả bốn cánh cửa cũng không mở. Mạng người quan trọng, lại là ở trong hoàng cung, sao có thể lâu như vậy còn chưa giải quyết?" Đây chắc là một cuộc thăm dò nhỏ mà thôi, chỉ là không biết việc thăm dò này có mục đích gì.
Hạ Lan Tiềm giờ mới phát hiện, mặc dù có vài vị công chúa thế tử chạy ra nhưng các hoàng tử lại đa số không nhúc nhích, bọn họ tuy rằng trên mặt có vẻ kinh ngạc nhưng vẫn ngồi ở vị của mình, phảng phất như cái gì cũng không phát sinh. Ngẫm lại cũng đúng, bọn họ đều là người sau này muốn ngồi lên bảo tọa của cửu ngũ chi tôn, nếu chỉ đơn giản là hỏa hoạn mà đã kinh hoảng thất sắc, sợ rằng lập tức cũng sẽ bị Hoàng Thượng xoá tên khỏi danh sách tuyển chọn trữ quân. Cậu rốt cuộc cũng yên tâm tâm, đổi cái tư thế thoải mái, toàn lực nhìn đống người muốn xông ra cửa kia.
Hạ Liên Phòng lại cảm thấy sự tình sợ rằng cũng không có đơn giản như vậy. Nàng ngẫm nghĩ, đến gần bên tai Hạ Lan Tiềm nói vài câu. Hạ Lan Tiềm vừa nghe vừa gật đầu, sau đó đứng dậy đi đến trước bàn các vị biểu ca Lam gia phía đối diện, đem lời Hạ Liên Phòng nói với cậu nói lại một lần. Sau đó liền nhìn thấy thần sắc Lam Thần dần dần trở nên nghiêm túc rồi gật đầu, Hạ Lan Tiềm liền chạy trở về, nói: "Đại tỷ, đại biểu ca nói huynh ấy đã biết, kêu tỷ yên tâm."
"Ân."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


