Sau một hồi kinh ngạc, Mộ Dung Thiên liền hỏi:
- Bích Dạ tiểu thư, ngươi không nói chơi đó chứ?
Lộ Thiến cũng sốt ruột:
- Bích Dạ tỷ tỷ, sao tỷ lại để La Địch ca ca đi làm cái chuyện như thế?
Bích Dạ vẫn tỉnh queo, nói:
- Ta rất muốn tự tay giết hắn, nhưng vì e ngại cho gia tộc nên mới không thể công khai hạ thủ với hắn được; thế nhưng trong thời gian sắp tới, học viện của các ngươi sẽ thi đấu với nhau, và đó chính là cơ hội tốt nhất, bởi vì đến lúc đó mà hắn bị kẻ khác lỡ tay giết chết thì cũng không phải gánh bất cứ trách nhiệm nào.
- Ý muội là lỡ như La Địch ca ca đánh hắn quá mạnh tay thôi mà.
Mộ Dung Thiên cũng chắp hai tay lại, nói với giọng khó xử:
- Bích Dạ tiểu thư, xin thứ cho ta không thể đáp ứng lời thỉnh cầu của ngươi. Thứ nhất, theo như lời của tiểu Lộ, phần thắng của ta chẳng lạc quan chút nào. Thứ hai, cho dù ta có được năng lực đó đi nữa, thì ta cũng không thể tùy tiện giết người được!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
