Bố Luân Đặc thấy thế thì mừng rỡ nói:
- May mà không phụ sự kỳ vọng của viện trưởng, tuy nhiên, tại sao nó chỉ là gió thổi không có quy tắc, mà không phải là gió lốc chứ?
Bố Luân Đặc cười nói:
- Người trẻ tuổi không nên nôn nóng, Long Quyển Tuyệt Sát không phải dễ học được.Vừa rồi ngươi đã tạo ra đấu khí xoắn ốc, như vậy đã là tiến bộ nhanh lắm rồi. Tuy nhiên, trước khi xuất thủ, ngươi vẫn chưa nắm chắc được cốt lõi, phải chuyển hóa đấu khí xoắn ốc thành gió lốc, đó là một kỹ xảo rất tinh vi. Bây giờ để ta nói thêm một chút cho ngươi rõ.
Sau khi truyền thụ phương pháp tạo thành gió lốc cho Mộ Dung Thiên, Bố Luân Đặc liền lộ ra sắc mặt mệt mỏi, nói:
- La Địch, ta phải trở về nghỉ ngơi đây, vì ngày mai còn phải xử lý rất nhiều sự vụ nữa. Ngươi hãy tự mình tu luyện thêm đi. Nếu có vấn đề gì thì cứ đến thẳng phòng làm việc tìm ta là được!
Mộ Dung Thiên cao hứng đáp:
- Như vậy thật là tốt! Viện trưởng, ngài phải cực khổ rồi!
Bố Luân Đặc thở dài:
- Người già rồi, tinh lực cũng không còn được như trước kia nữa. Nhớ năm xưa, ta vẫn thường khổ luyện suốt đêm, vậy mà bây giờ chỉ đứng một chút thôi cũng đủ mệt rồi.
Một người dù mạnh đến đâu, sau khi già đi thì tinh thần cũng không thể phấn chấn được như lúc còn trẻ, đó chính là tài sản của tuổi thanh xuân. Vừa nói xong, Bố Luân Đặc liền sử dụng khinh thân thuật bỏ đi xa dần. Khinh thân thuật và võ kỹ của lão đều cao như nhau, trong sự nhẹ nhàng không mất đi sự trầm ổn, giống như lưu tinh đuổi nguyệt vậy, nhanh chóng tuyệt luân. Chỉ sau hai lần nhấp nhô thì đã không còn thấy bóng người đâu nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)