Chỉ còn lại một ngày trước khi cuộc thi bắt đầu, Mộ Dung Thiên cũng không có dự định tu luyện thêm. Dù sao thì việc trải qua một thời gian dài chịu đựng sự quá tải về cả hai mặt tinh thần và thể xác cũng là một việc không dễ dàng gì, vì thế nên hắn rất cần được nghỉ ngơi. Hơn nữa, hắn còn một việc rất quan trọng phải làm, đó là đi mua khôi giáp.
Tuy nhiên, khi Mộ Dung Thiên đến trước cửa phòng làm việc của Bố Luân Đặc thì lại có chút do dự, vì hắn cho rằng lão đang bận rộn lo lắng cho cuộc thi đấu ngày mai đến tối tăm mặt mũi, tựa như kiến bò trên chảo nóng, vậy mà mình lại đi quấy rầy lão thì có vẻ không được tốt lắm. May thay, Mộ Dung Thiên cũng không phải do dự lâu hơn nữa, vì Bố Luân Đặc đã nhìn thấy hắn, đồng thời lại còn đưa tay ngoắc hắn vào:
- La Địch, may quá, ngươi đến rồi. Ta cũng đang muốn đi tìm ngươi đây.
Mộ Dung Thiên bước vào phòng và hỏi:
- Bố Luân Đặc viện trường, ngài tìm ta có chuyện gì vậy?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
