Ứng Đề về khách sạn.
Bên phía Triệu Lượng tìm cho cô một kịch bản mới, cũng là vai khách mời. Vì cô vừa mới quay phim xong, thời gian treo dây cáp quá lâu, cần phải hồi phục cơ thể thật tốt. Hơn nữa kịch bản gần đây chất lượng không đồng đều, Triệu Lượng chọn lựa rất lâu mới tìm cho cô một vai diễn khách mời này.
Thật ra cũng làm khó cho Triệu Lượng.
Ứng Đề đối với việc đóng phim không có mưu cầu gì quá lớn. Trong thời đại dựa vào độ phủ sóng để mở rộng danh tiếng, lấy hợp đồng quảng cáo và tài nguyên phim ảnh tốt hơn như hiện nay, cô thì hay rồi, quay xong phim là chơi trò biến mất. Hơn nữa rõ ràng lưng dựa vào thế lực lớn như Lâu gia, muốn tài nguyên gì mà chẳng có, nhưng cô lại chưa từng mở miệng xin Lâu Hoài cái gì.
Điều này làm Triệu Lượng lo sốt vó.
Nhưng gấp cũng vô dụng, anh ta uyển chuyển oán giận vài lần, Ứng Đề năm lần bảy lượt không để tâm. Lâu dần, Triệu Lượng chỉ có thể tìm lối tắt.
Đã muốn cô an tĩnh đóng phim, vậy thì cố gắng tìm nhiều kịch bản chất lượng một chút, để cô ít thời gian nghỉ ngơi lại.
Vì thế mấy năm nay, Ứng Đề xuất hiện trong không ít bộ phim chất lượng khá tốt, tuy rằng đa số đều là vai phụ.
Nhưng hợp tác gần 5 năm, hai người cũng đã hiểu ý nhau.
Về đến khách sạn nhận phòng, Ứng Đề tắm rửa, thay quần áo, sau đó cầm điện thoại ra ban công gọi cho Triệu Lượng.
Đêm ở Lâm Thành không ồn ào náo nhiệt như Bắc Thành, nó luôn bình lặng và êm đềm hơn.
Nơi này là một chốn rất thích hợp để sinh sống.
Nếu không có những chuyện trong nhà này, nếu sau này không gặp Lâu Hoài, Ứng Đề thực sự rất muốn sống lâu dài ở đây.
Video kết nối, Triệu Lượng liền nói: “Là một nhân vật ‘bạch nguyệt quang’, cả bộ phim thời lượng lên hình chưa đến nửa tiếng, nhưng đạo diễn khá kỹ tính, chắc phải quay khoảng nửa tháng đấy.”
Triệu Lượng biết chuyện gia đình cô, nói: “Bác gái thật sự không chịu qua đó sống cùng em à? Em gái em sau này chắc cũng ở lại Bắc Thành, một sinh viên ưu tú như vậy, cộng thêm em nữa, còn sợ tương lai không nuôi nổi bác ấy sao?”
Ứng Đề nói: “Mẹ có nỗi băn khoăn của mẹ, cứ vậy đi, đến lúc đó em tìm thêm người giúp việc trong quán cho mẹ là được.”
Lý Khai Giác nấu ăn rất ngon. Thời trẻ bà mở quán ven đường, vì buôn bán tốt, có lượng khách cố định, sau này tiếng lành đồn xa, người đến check-in không ít. Mấy năm nay lại càng nhờ trào lưu check-in của các hot girl mạng, việc buôn bán của bà càng khấm khá hơn.
Chỉ là hai người đàn ông nhà họ Ứng không chịu làm ăn, nếu không cuộc sống gia đình chắc canh sẽ tốt hơn nhiều.
Có đôi khi, Ứng Đề nghĩ, họ không kéo chân sau đã là may lắm rồi.
Vì hai cha con quanh năm cờ bạc bên ngoài, nợ rất nhiều tiền, những kẻ đó không đòi được tiền liền đến quán của Lý Khai Giác quậy phá.
Giống như lần này làm ầm ĩ đến vậy, trước kia cũng không hiếm gặp.
Chỉ là sau này hai cha con không biết sao lại yên phận một thời gian dài, gần đây lại bắt đầu tâm tư lung lay, muốn kiếm chút tiền phi nghĩa.
Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, Triệu Lượng nói: “Được rồi, cũng chỉ có thể như thế,” cuối cùng lại nói: “Chuyện của Minh Minh bên kia nhà có chút việc, công việc trợ lý của em tạm thời anh sẽ tiếp quản.”
Hai người bàn bạc một lúc về kịch bản, bộ phim lần này bấm máy ở Hàng Thành, Ứng Đề đến lúc đó sẽ không về Bắc Thành mà bay thẳng đến Hàng Thành, hẹn gặp nhau ở đó.
Cúp điện thoại xong, Ứng Đề không khỏi nghĩ đến Lâu Hoài.
Buổi sáng cô mới gửi tin nhắn xin lỗi anh vì không thể đi đón, giờ lại vì công việc mới sắp xếp mà trong thời gian ngắn không thể về Bắc Thành. Nếu là bình thường, Ứng Đề giải thích tình hình với anh, làm nũng một chút thì chuyện này cũng qua. Nhưng khổ nỗi thời điểm không đúng lắm, cô vừa mới gây chuyện không vui với con gái út nhà họ Ôn, lại đang trong lúc anh và đại tiểu thư nhà họ Ôn bàn chuyện cưới xin. Cô rời đi lúc này, ngược lại có ý tứ như mượn cớ bỏ đi.
Cũng chính lúc này, Ứng Đề vô cùng ảo não.
Lẽ ra cô nên trầm ổn hơn một chút, khi Ôn Thư Du công khai khiêu khích, cô nên dùng cách khác giải quyết, thì tình cảnh lúc này sẽ không khó xử như vậy.
Nhưng cứ nghĩ đến việc em gái ở nơi cô không biết, vì chuyện của cô mà bị người ta bắt nạt làm khó dễ như vậy, cô lại cảm thấy cách làm lúc đó thực sự hả giận.
Ứng Đề vắt óc suy nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra đối sách nào tốt.
Cô rất muốn gửi tin nhắn giải thích cho Lâu Hoài, nhưng nhìn hai tin nhắn như đá chìm đáy biển trên giao diện trò chuyện, lại chùn bước.
Đêm đi quay phim về cô liền thử dò hỏi chuyện anh và đại tiểu thư nhà họ Ôn, sau đó đi khu nghỉ dưỡng cũng có người khác hỏi. Nhưng dù thế nào, anh vẫn chưa từng nói với cô nửa lời về chuyện của đại tiểu thư họ Ôn, dù chỉ là thuận miệng nhắc tới cũng không, chỉ để mặc cô tự mình ở đó lung tung ngờ vực.
Ứng Đề nghĩ, cô quả thực có sai, rõ ràng biết chuyện của anh và nhà họ Ôn, lại còn trực diện đối đầu với Ôn Thư Du, khiến anh không thể không ra mặt giúp cô giải quyết, thậm chí còn về nước sớm.
Nhưng bỏ qua chuyện này, anh dường như cũng chưa từng cho cô một đáp án và thái độ rõ ràng để cô an tâm.
Cực kỳ giống quan hệ của hai người, so với sự bình tĩnh không để tâm của anh, cô lại lo sợ bất an hơn nhiều.
Nghĩ đến đây, bàn tay đang treo giữa không trung của Ứng Đề rốt cuộc cũng thu lại.
Cô đã gửi cho anh hai tin nhắn, anh đều không trả lời, cô lại gửi tin thứ ba, cũng chưa chắc anh sẽ nhìn với con mắt khác mà hồi âm.
Đã như vậy, cô không cần thiết phải lo bò trắng răng.
Tuy rằng cô cũng không muốn nuốt lời với anh.
Nhưng ngẫu nhiên một lần, cũng chưa chắc đã là chuyện xấu.
Huống hồ, chuyện anh cho cô leo cây còn ít sao?
Dù ít nhiều có thể đoán được hậu quả của việc làm này là gì, nhưng có lẽ chuyện của nhà họ Ôn vẫn kích thích đến cô.
Ứng Đề ngược lại có chút muốn biết, Lâu Hoài trở về Bắc Thành mà không thấy người cô đâu, anh sẽ làm thế nào.
Nghĩ xong, Ứng Đề thoát khỏi giao diện trò chuyện, sấy khô tóc rồi đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, cô tỉnh dậy từ sớm, rửa mặt qua loa rồi ra ngoài mua bữa sáng cho mẹ, sau đó đến bệnh viện.
Khoảng 8 giờ, vị bác sĩ đông y cô mời cũng đã đến.
Giúp mẹ khám qua một chút, lại trao đổi tình hình với bác sĩ ở đây, ông bắt đầu chườm nóng cho mẹ, sau đó là châm cứu vào vùng lưng.
Cây kim to như vậy cứ thế đâm vào cơ thể mẹ, mẹ rất đau nhưng lại cắn răng chịu đựng. Ứng Đề không nhìn nổi mẹ nín nhịn như vậy, quay mặt đi chỗ khác.
Châm cứu xong là nắn chỉnh gân cốt, cuối cùng là bó thuốc.
Xong xuôi cả quy trình mất nửa tiếng đồng hồ, mẹ suốt cả quá trình đều nín nhịn, không kêu khóc một tiếng nào.
Bác sĩ cảm thán: “Tôi châm cứu cho bao nhiêu người rồi, mẹ cô là người đầu tiên suốt cả quá trình không hé răng một lời.”
Mẹ chính là như vậy, nếu bà biết kêu ca, bà đã sớm rời bỏ cái gia đình này rồi.
Ứng Đề tiễn bác sĩ xuống lầu, nói cảm ơn ông, lại hẹn thời gian đến điều trị lần sau, rồi cô chuẩn bị quay lên.
Khóe mắt thoáng thấy gì đó, cô như không thể tin nổi, dừng bước xoay người lại.
Sợ bị người ta nhận ra, cô đeo khẩu trang, lại đeo thêm một cặp kính mắt.
Lúc này để xác minh suy đoán trong lòng, cô tháo kính xuống, cứ thế nhìn người đang đứng bên đường cách đó không xa.
Quả thực là Lâu Hoài.
Người mà tối qua trước khi ngủ cô còn tâm tâm niệm niệm.
Lúc đó cô còn vắt hết óc nghĩ xem người này về Bắc Thành không gặp được cô thì sau đó sẽ hành hạ cô thế nào.
Trước kia chuyện này cũng từng xảy ra, cách xử lý của Lâu Hoài vô cùng đơn giản thô bạo. Đầu tiên là giày vò cô trên giường rất lâu, sau đó là đi công tác dài ngày, khiến cô không liên lạc được với anh, cuối cùng vẫn là cô phải chạy theo làm nũng cúi đầu với anh thì chuyện mới qua.
Nhưng rốt cuộc đó là chuyện của rất lâu về trước rồi.
Ứng Đề không thể không thừa nhận, cô có tư tâm của riêng mình. Cô muốn chứng minh vị trí của mình trong lòng anh rốt cuộc nặng bao nhiêu, so với trước kia có sự thay đổi khác biệt nào không. Cô mải mê phỏng đoán, suy nghĩ rất nhiều khả năng, nghĩ đến việc Lâu Hoài có thể sẽ trách cô làm sự việc trở nên khó coi, rồi sau khi anh về cô lại vì công việc mà làm kẻ đào ngũ, cho anh leo cây.
Rõ ràng trước khi anh đi công tác, cô đã hứa sẽ ngoan ngoãn ở nhà chờ anh về.
Cô đã nghĩ tới rất rất nhiều khả năng, lại duy độc chưa bao giờ dự đoán được rằng, anh sẽ trực tiếp đến Lâm Thành, cứ thế công khai xuất hiện trong thế giới của cô, ngay trước mặt cô.
Tất cả những sự khôn vặt, tất cả những tính toán và so đo của Ứng Đề, ngay giờ phút này, hoàn toàn sụp đổ, rồi tuôn trào mãnh liệt.
Thậm chí cô còn chẳng màng đến việc đây là trên đường phố xe cộ như mắc cửi, người qua kẻ lại.
Cô bất chấp tất cả, nghĩ thầm, bị nhận ra thì nhận ra, bị chụp được thì chụp được đi.
Thì sao chứ?
Mấy năm nay nếu nói cô thực sự bức thiết muốn có được cái gì, e rằng chỉ có người đàn ông trước mắt này.
Người cô muốn từ đầu đến cuối chính là người này.
Mà nay anh lại xuất hiện vào lúc cô hoang mang không xác định nhất, thế là đủ rồi.
Những cái khác, cứ mặc kệ đi.
Cô chạy xuống bậc thang, lao nhanh về phía anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








