Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm xuân chìm đắm Chương 10.1: Không Đến Mức Quá Bi Thương

Cài Đặt

Chương 10.1: Không Đến Mức Quá Bi Thương

Ứng Đề chạy như bay về phía Lâu Hoài.

Giống như rất nhiều lần trước đây, cô lao thẳng vào lòng anh.

Và Lâu Hoài cũng như vô số lần trong quá khứ, vững vàng đón lấy cô.

Cũng mới mấy ngày không gặp, chưa đến một tuần, vậy mà Ứng Đề lại nhớ anh da diết.

Anh đại khái là vội vàng trở về, phong trần mệt mỏi, nhưng cô chút nào cũng không chê, cứ thế ôm chặt lấy anh.

Lâu Hoài rất thích cái ôm như vậy của cô.

Tựa như đang ôm lấy một bảo vật hiếm có trong đời.

Anh được rất nhiều người để ý, nhưng đồng thời với sự quan tâm đó, họ lại đòi hỏi ở anh nhiều hơn.

Chỉ có Ứng Đề, trước nay đối với anh đều vô dục vô cầu.

Có lẽ, Ứng Đề cũng có điều mong cầu.

Chỉ là biết cô muốn, nhưng anh không muốn cho, nên cô lùi lại một bước, tự mình đạt được một sự cân bằng tốt đẹp.

Lâu Hoài yêu thích sự biết điều và chừng mực trước sau như một này của cô.

Điều này sẽ mang lại sự cân bằng rất tốt cho một mối quan hệ, cũng giảm bớt rất nhiều phiền toái.

Giống như việc họ mãi mãi đang yêu đương, mãi mãi không cần rơi vào bản chất trần trụi của hôn nhân và cuộc sống.

Mãi mãi không cần lo lắng về những chuyện vụn vặt tầm thường sau khi thành gia lập thất.

Bi kịch của Lâu gia đã quá nhiều rồi.

Lâu Hoài đã thấy rất nhiều bi kịch như vậy, cũng không cảm thấy mình sẽ là ngoại lệ.

Mà anh cũng không muốn chống lại gia tộc.

Bi kịch của chị gái Lâu Như Nguyện, anh cũng không muốn trải qua thêm một lần nào nữa.

Trước mắt anh rất hài lòng với mối quan hệ này cùng Ứng Đề, anh và cô cân bằng, người ở nhà cũ cũng sẽ không vươn tay quá dài để can thiệp nhiều.

Cho nên, quan hệ giữa anh và Ứng Đề chỉ có thể giới hạn ở đây.

Mãi mãi là chung sống như tình nhân, và vĩnh viễn không có khả năng tiến thêm một bước.

Ứng Đề dựa vào ngực anh, hít sâu hơi thở trên người anh, mới nói: “Anh đến bao giờ vậy?”

Lâu Hoài nói: “Vừa xuống máy bay.”

Cô suy nghĩ một chút, hỏi: “Là chuyên tâm đến tìm em sao?”

Lâu Hoài không trả lời trực tiếp, mà nói: “Em cảm thấy anh đến Lâm Thành có thể làm gì?”

Nếu là trước kia, Ứng Đề còn có thể thầm đắc ý rằng anh đặc biệt tới thăm cô.

Nhưng có chuyện của Ôn Thư Du xảy ra trước đó, lại thêm chuyện cô tạm thời cho anh leo cây ở phía sau, cô có chút không chắc cánh, nói: “Không phải anh nói tuần sau mới về sao? Em với Ôn...”

Còn chưa đợi cô nói xong, đã nghe Lâu Hoài nói: “Tối qua không nghỉ ngơi tốt à?”

Đáy mắt cô vương chút quầng thâm nhàn nhạt, thần sắc cũng có chút tái nhợt, có thể thấy cả đêm tâm sự nặng nề, ngủ không ngon.

Ứng Đề lập tức bị dời đi sự chú ý, đưa tay che mặt, ngước mắt lên khẽ nói: “Xấu lắm sao?”

Lâu Hoài cười, nhất thời không nói gì, chỉ giơ tay bóp cằm cô, nhìn từ trên cao xuống, một lát sau mới nói: “Đúng là có hơi xấu một chút.”

“......”

Ứng Đề nhíu mày, lúc này trong lòng bao nhiêu áy náy hay thấp thỏm bất an đều biến mất, chỉ muốn xoay người bỏ chạy.

Chỉ là người vừa mới nghiêng đi, đã bị Lâu Hoài một tay ôm trở về. Tay anh đặt ở eo cô, chẳng làm gì cũng chẳng nói gì, nhưng vô cớ lại mang cảm giác hiện diện cực mạnh.

Tuy rằng Lâm Thành là thành phố du lịch nổi tiếng, nhưng người này không có sở thích du lịch, càng chưa nói đến chuyện công tác lần này của anh chưa chắc đã xử lý xong.

Nhưng người này thật sự rất lạ.

Rõ ràng là chuyên tâm đến tìm cô, rõ ràng anh không muốn gặp người nhà cô, lại vẫn chọn tới bệnh viện.

Anh hoàn toàn có thể như trước kia, tìm một phòng ở Vân Đỉnh, sau đó ném cho cô số phòng, đợi cô qua là được.

Nhưng anh không làm thế, anh trực tiếp tới đây, vì như vậy là cách nhanh nhất để gặp cô.

Ứng Đề biết mình không nên nghĩ nhiều như vậy.

Khả năng Lâu Hoài cũng không có ý tứ như cô nghĩ, nhưng có những hành động trước kia làm đối chiếu, cô không tránh khỏi suy diễn.

Cô dừng những suy nghĩ lung tung rối loạn đó lại, quay sang quan tâm anh: “Anh vẫn chưa ăn sáng phải không? Có muốn em đi ăn cùng anh một chút không?”

Anh không đáp mà hỏi lại: “Dì đâu?”

Cuối cùng anh cũng nhắc tới người nhà của cô.

Tuy rằng trong đó có chút ý trêu chọc.

Biết cô không buông bỏ được mẹ, Lâu Hoài cũng không muốn làm cô khó xử, nói: “Đi chăm sóc dì đi, anh về khách sạn, em xử lý xong việc bên này rồi hãy qua.”

Lúc này, tuy rằng vui mừng vì anh tới, cũng muốn ở cùng anh thêm một lúc, nhưng Ứng Đề quả thực không bỏ mặc mẹ được.

Từ nhỏ đến lớn, mẹ luôn đối xử với cô rất tốt, chưa bao giờ vì cô là con gái, lại là con thứ, kẹp giữa anh trai và em gái mà lạnh nhạt cô.

Tình yêu bà dành cho ba đứa con là bình đẳng, chưa bao giờ thiên vị ai.

Không giống bố, luôn miệng nói con gái là thứ lỗ vốn.

Mãi đến sau khi lớn lên, em gái đi học xa, cô lại gặp Lâu Hoài, cuộc đời bước lên một tầm cao mới, bố mới thay đổi thái độ trước kia.

Cũng bắt đầu biết nói, vẫn là con gái tốt, con gái có tiền đồ.

Ứng Đề rối rắm một hồi, nói: “Vậy em đi ăn sáng cùng anh, ăn xong anh về Vân Đỉnh nghỉ ngơi, em vào bệnh viện chăm mẹ, tối lại qua tìm anh.”

Đối với sự sắp xếp này, Lâu Hoài không có ý kiến.

Anh mệt mỏi mấy ngày nay, biết cô có việc ở trong nước, vội vàng làm xong công việc bên kia, lại gặp mặt mẫu thân xong liền trở về gấp.

Anh quả thực cần nghỉ ngơi tử tế.

Có lẽ vì gặp mặt quá vội vàng, ngay lập tức lại sắp phải tách ra, Ứng Đề ngược lại không nhắc đến chuyện xích mích với Ôn Thư Du nữa.

Ứng Đề vốn định tìm một nhà hàng sang trọng đưa Lâu Hoài qua ăn.

Nhưng vì cách khá xa, đi lại mất nhiều thời gian, gần bệnh viện lại có không ít quán ăn, Lâu Hoài nhìn quanh một lúc, tìm một quán trông còn sạch sẽ, nắm tay Ứng Đề đi vào.

Lâu Hoài gọi món ăn vặt Sa Huyện chính gốc Lâm Thành.

Một bát mì trộn, một bát há cảo.

Hai phần ăn được bưng lên, Ứng Đề tách đũa trộn mì, khuấy đều rồi đặt trước mặt anh, nhắc nhở: “Mì trộn phải ăn nhanh lên, nếu không lát nữa sốt bơ đậu phộng đông lại sẽ không ngon.”

Lâu Hoài hỏi: “Là không ngon đến mức nào?”

“Chính là khô khốc,” Ứng Đề nói: “Đừng nói nữa, anh mau ăn đi.”

Thực ra Lâu Hoài ăn uống rất tao nhã, thông thường đều từ tốn chậm rãi, chưa bao giờ vội vàng cho xong chuyện.

Có thể là xuất phát từ sự lo lắng, Ứng Đề nhất thời có chút gấp, đợi nói xong, ngẫm lại mới phát giác hình như mình vừa sai bảo anh.

Cô có chút xấu hổ, mím chặt môi cúi đầu không lên tiếng.

Chẳng khác nào một đứa trẻ làm sai chuyện.

Lâu Hoài nhìn cô, nói: “Nói với dì một tiếng đi, em về muộn bà ấy sẽ lo lắng.”

Lời này quả thực đã dời đi sự chú ý của cô.

Cô cũng đủ để ý đến mẹ, thật sự cầm điện thoại lên liên lạc với bà.

Cô không nhắn tin mà gọi điện thoại.

Điện thoại thông, cô nói với mẹ là gặp một người bạn ở bên ngoài, khả năng sẽ lên muộn vài phút, bảo bà đừng lo lắng.

Lý Khai Giác nói được, lại bảo cô cứ từ từ, không phải vội. Anh trai đang ở bên cạnh chăm sóc bà rồi.

Ứng Du cũng biết tranh công, lập tức lên tiếng: “Cứ tiếp đãi bạn của em cho tốt đi, mẹ ở đây có anh rồi. Đừng lo lắng ha.”

Cô giảm âm lượng ống nghe xuống một chút, nhưng khổ nỗi trong quán chỉ có bàn của họ là khách, không gian quá yên tĩnh, hai người lại ngồi đối diện nhau, Lâu Hoài cơ bản có thể nghe được âm thanh lọt ra từ ống nghe.

Đặc biệt là khi nhắc đến từ “bạn bè”, anh đang ăn cũng phải ngẩng đầu nhìn cô một cái.

Cái nhìn đó có thể nói là đầy ẩn ý.

Ứng Đề chột dạ, cũng không dám nhìn thẳng anh, vội vàng cúi đầu.

Nói chuyện điện thoại xong xuôi, bên kia Lâu Hoài cũng đã ăn xong.

Anh ăn không nhiều, có thể là không đói, cũng có thể không hợp khẩu vị, chỉ ăn một nửa.

Ứng Đề nói: “Để em mua cho anh chút trái cây nhé.”

Cô đi thanh toán trước, sau đó qua cửa hàng trái cây bên cạnh.

Mua cho anh, cô cũng mua cho mẹ một ít, đều là loại đắt nhất tốt nhất.

Cô bình thường cũng không dám mua cho mình như vậy, nhưng khi mua đồ cho người thân cận nhất bên cạnh thì chưa bao giờ cân nhắc giá cả.

Lúc này, Ứng Đề đang đứng bên tủ nho xanh, cúi đầu nghiêm túc chọn lựa. Lâu Hoài nhìn bộ dáng vô cùng trịnh trọng này của cô, thầm nghĩ, hóa ra trong lòng cô, anh và mẹ cô quan trọng ngang nhau sao?

Ý niệm này vừa xuất hiện, ngực anh mạc danh nóng lên, nhưng rất nhanh lại bị anh đè xuống.

Quan trọng ngang nhau thì thế nào chứ.

Anh và cô sẽ không đi được xa như vậy.

Anh có thể có rất nhiều mối quan hệ với cô, nhưng duy độc không bao gồm gia đình.

Xe đến đón Lâu Hoài đã đợi ở bên cạnh, Ứng Đề cũng không dám trì hoãn quá lâu, đưa túi trái cây đã chọn xong cho anh, nói: “Anh đi nghỉ ngơi trước đi, tối em qua tìm anh.”

Lâu Hoài nói được, nhưng cũng không đi ngay, anh ngược lại nhìn thoáng qua bệnh viện.

Khoảnh khắc đó, Ứng Đề có một suy nghĩ không tưởng.

Chẳng lẽ anh muốn lên thăm mẹ cô sao?

Đều đã đến cửa rồi, lên ngồi một lát hình như cũng không phải chuyện lạ.

Nhưng Lâu Hoài không nhúc nhích, chỉ nhìn một lúc rồi thu hồi ánh mắt.

Ứng Đề đoán không ra tâm tư của anh, cũng không dám thử dò xét thêm, liền cùng anh đứng đối diện không nói gì một lúc.

Không bao lâu, Lâu Hoài nhìn túi trái cây trong tay, giữa vô số loại trái cây đắt tiền, chùm nho xanh hạt nào hạt nấy no tròn tươi mới kia thật sự bắt mắt. Anh dời ánh mắt, nhìn về phía cô, nói: “Anh ở Vân Đỉnh chờ em, khi nào qua thì báo một tiếng, anh cho tài xế qua đón.”

Trong lòng chút hy vọng đó nháy mắt tan biến.

Anh căn bản không thích gia đình cô, cũng chưa từng nghĩ tới việc tiếp xúc. Đây là sự thật cô đã biết từ rất sớm, cho nên cô chưa bao giờ đưa chuyện người nhà mình đến trước mặt anh, mà Lâu Hoài cũng chưa từng chủ động hỏi đến.

Bọn họ duy trì giới hạn này rất tốt, bao nhiêu năm trôi qua chưa từng có ngoại lệ, vậy mà cô lại ngây thơ vào đúng lúc này.

Cũng may chút ngây thơ đó cũng không nhiều, chỉ một chút xíu, nên dù hy vọng thất bại cũng không đến mức quá bi thương.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc