Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm xuân chìm đắm Chương 9.1: Gia Đình Không Đáng Tin

Cài Đặt

Chương 9.1: Gia Đình Không Đáng Tin

Tình hình của mẹ cũng không tốt lắm.

Eo bị trẹo, cần phải nằm viện vài ngày.

Khi Ứng Đề trở về, trong nhà đang cãi nhau túi bụi.

Anh trai và bố đang gây gổ.

Anh trai chỉ trích bố không làm chuyện đàng hoàng.

Bố lại mắng anh trai là đồ phế vật vô dụng.

Anh trai nói: “Đều tại ông cả, giờ thì hay rồi, ai giặt giũ nấu cơm cho chúng tôi đây? Mẹ đi nằm viện rồi, đống chuyện lặt vặt trong nhà này ai lo liệu?”

Bố nói: “Mày không biết làm à? Nuôi mày lớn thế này, thà nuôi miếng xá xíu còn hơn. Tốt không học, chỉ toàn học thói cờ bạc, sao không học tập hai đứa em gái mày ấy.”

Anh trai cãi lại: “Ông tưởng tôi không muốn chắc? Tôi lại chẳng có cái đầu óc như Tiểu Từ, không học nổi. Cùng đường thì tôi đi bán thân đấy, nhưng cũng phải có người thèm chứ. Ông cũng thật là, lúc trước sao không sinh tôi ra là con gái? Chẳng phải là vì muốn nhà họ Ứng có người nối dõi sao. Bố à, ông ích kỷ quá đấy.”

Lời này khiến bố tức điên, vớ ngay cái nồi trên bàn định ném vào người anh trai.

Ứng Đề hiểu rõ, họ cãi nhau chẳng qua chỉ là cho sướng miệng, để đối phó với cuộc sống trước mắt.

Nhưng Ứng Đề cũng thừa hiểu, phụ nữ trong cái nhà này đối với họ chỉ là kiếp trâu ngựa.

Cái nồi này của bố mà ném xuống, quay đi quay lại cũng phải đợi mẹ xuất viện về mới dọn dẹp được.

Cô đúng lúc giơ tay gõ cửa.

Hai cha con nghe thấy tiếng động, đều sửng sốt một chút, sau đó lại song song cười tủm tỉm đi về phía cô.

Quần áo của mẹ mấy năm nay đều do cô mua. Cô biết nếu đưa tiền trực tiếp cho mẹ, chắc mẹ lại không nỡ tiêu, kết quả lại bị hai cha con kia lấy mất, cho nên phàm là mẹ cần thứ gì, cô đều mua rồi gửi về nhà.

Cô nhìn sơ qua, cầm lấy túi định đi thì bị anh trai gọi lại: “Chờ chút đã, vừa mới về, uống chút canh rồi hãy đi, lát nữa anh đưa em đi.”

Ứng Đề biết anh ta muốn nói chuyện tiền nong với mình, bèn đáp: “Em về là vì mẹ, không có thời gian đôi co với anh.”

Cô nói xong liền rời đi ngay.

Ứng Du hận đến nghiến răng: “Trước kia sao dám nói chuyện với tao như thế, cặp kè với người kia chưa được mấy năm mà cánh đã cứng như vậy rồi sao?”

Ứng Cửu Đức nói: “Cứng cáp chút cũng tốt, cứng cáp mới có thể đứng vững bên cạnh người như vậy.”

Ứng Du nghe xong liền cười: “Ông không nghĩ là nó có thể gả vào nhà đó chứ?”

Ứng Cửu Đức nói: “Sao lại không được? Con gái tao muốn sắc có sắc, muốn tài có tài, bây giờ kiếm tiền cũng không tệ, sao lại không được? Thiên vương lão tử tới cũng phải được.”

Ứng Du cười nhạo: “Đừng có mơ mộng hão huyền, nếu người ta thật sự muốn cưới, sao 5 năm trôi qua mà chẳng có động tĩnh gì?”

Ứng Cửu Đức cười khẩy: “Con gái tao cũng đâu phải rời khỏi anh ta là sống không nổi, cái này không được thì còn cái tiếp theo, người đâu thể treo cổ trên một cái cây.”

Ứng Du nói: “Con thấy em gái chỉ muốn treo trên cái cây này thôi.”

Lời này khiến Ứng Cửu Đức vung tay vỗ vào gáy anh, nói: “Nhanh lên, đi bệnh viện hầu hạ bà già nhà mày đi, có lẽ em gái mày thấy mày có hiếu tâm, còn có thể nhả cho mày chút đỉnh.”

Ứng Du cũng chẳng cảm thấy việc ăn bám, hút máu em gái là chuyện gì mất mặt.

Người sống một đời, cốt là ở chỗ vui vẻ. Có người thành công thì có người thất bại, có người nỗ lực phấn đấu thì có người tầm thường vô vi. Nếu xã hội này ai cũng thành công, trở thành mẫu hình lý tưởng trong mắt người đời, thì chẳng phải quá hài hòa sao, đâu còn trật tự gì đáng nói.

Ứng Du lập tức xách theo nồi canh gà mới hầm ra khỏi cửa, chuẩn bị tẩm bổ cho người mẹ tần tảo.

Cũng tiện thể thể hiện thật tốt trước mặt em gái, tranh thủ kiếm thêm chút tiền.

...

Ứng Đề ở bệnh viện đến tận tối, cô cố ý đặt phòng bệnh riêng cho mẹ.

Mới mấy tháng không gặp, mẹ dường như lại già đi rất nhiều. Theo lý thuyết, ở tuổi này mẹ không nên già như vậy mới đúng.

Ứng Đề gọt cho bà quả táo, nói: “Mẹ có muốn cùng con đến Bắc Thành sống không?”

Lý Khai Giác nói: “Không được đâu, đất khách quê người, mẹ sống đến tuổi này rồi, rất khó thích nghi với hoàn cảnh mới. Hơn nữa phương Bắc hay có tuyết rơi, vẫn là ở Lâm Thành thoải mái hơn.”

Bà cười nói: “Mẹ rất sợ lạnh, con cũng biết mà.”

Ứng Đề nói: “Trước kia con cũng rất sợ lạnh.”

Lý Khai Giác nói: “Đúng rồi, trước kia con sợ lạnh như thế, vậy mà giờ cũng thích nghi được với khí hậu Bắc Thành. Lần trước mẹ xem con quay video dưới trời tuyết lớn, thế mà mặt không đổi sắc.”

Bà lại hỏi: “Thật sự không lạnh sao?”

Ứng Đề nói: “Trong quần áo có dán miếng giữ nhiệt, hơn nữa...”

Như nghĩ đến điều gì, cảm thấy lời đó khó nói ra, cô ngừng lại.

Mẹ cũng không hỏi thêm, mà nói: “Con quả thực sống khá tốt, lần này trở về, nhìn sắc mặt con lại càng tốt hơn.”

Ứng Đề thầm nghĩ, có thể không tốt sao?

Lúc mới quen người đó, sắc mặt cô thực sự rất tệ, ăn không ngon ngủ không yên, làm gì có sắc mặt hồng hào.

Sau này ở bên Lâu Hoài, anh chuyên môn mời thầy thuốc đông y giỏi về điều trị cơ thể cho cô, lại thuê chuyên gia dinh dưỡng phối hợp ăn uống hợp lý, trải qua hơn một năm điều dưỡng, cô rốt cuộc cũng rực rỡ hẳn lên.

Có đôi khi soi gương nhìn người trong đó, Ứng Đề cũng tự hỏi, đây vẫn là cô bé tóc khô vàng, gầy như que củi năm xưa sao?

Hiện tại, trên người cô rất khó nhìn ra dáng vẻ năm đó.

Sự lột xác của cô đều đến từ người đàn ông kia.

Ứng Đề nói: “Trong khu phố có một vị bác sĩ đông y già, chữa chấn thương eo rất tốt, ngày mai con mời ông ấy tới khám cho mẹ nhé.”

Lý Khai Giác biết con gái nói là làm, bà cũng không phản bác, chỉ nói: “Được, mẹ bên này mau khỏe lại thì con mới có thể nhanh chóng trở về, đừng để lỡ công việc của con.”

Ứng Đề cười cười.

Buổi tối cô muốn ở lại bệnh viện trông nom, Lý Khai Giác không chịu, Ứng Du cũng không chịu, nói có anh là đàn ông con trai ở đây, anh lo được.

Ứng Đề không chút che giấu: “Anh chắc chứ?”

Ứng Du nói: “Anh mày tuy không đáng tin, nhưng chuyện rõ rành rành trước mắt thì anh vẫn làm được.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc