Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Định Vương phi rời đi sau đó, Lâm Như Ngọc cười hỏi: “Biểu tỷ, hóa ra biểu tỷ và Định Vương phi quen thuộc như vậy?”
Chu Thiến cũng phụ họa nói: “Định Vương phi nói đại ân không dùng lời cảm tạ, Tần cô nương, không biết cô nương giúp gì cho Định Vương phi vậy?”
Phải biết nàng ta có thể giúp gì Định Vương phi, sau này nàng ta cũng có thể giúp.
Quách Tử Oanh mím môi, sắc mặt vẫn tái nhợt, vừa mới Định Vương phi rõ ràng là cố ý làm mất mặt nàng. Đều trách là nữ nhi nhà thương hộ này, quen biết Định Vương phi mà lại không nói. Còn giả vờ cái gì mà vào không được Di Hòa Lâu, hôm qua quả nhiên là muốn câu dẫn Tam gia.
Tần Tịch thản nhiên nói: “Không quen, chỉ là hôm qua trùng hợp cứu mạng được Tiểu Thế tử.”
Trong lòng mấy người kinh ngạc, nàng ta thế mà cứu mạng Tiểu Thế tử sao?
Ai mà chẳng biết tiểu thế tử là con muộn của Định vương, được cưng chiều vô cùng.
Kỳ lạ Định Vương phí nói cái gì đại ân. Nữ nhi nhà thương hộ này vận khí đến được không tệ.
“Hôm qua? Hôm qua lúc nào?” Lâm Như Ngọc không nhẫn nại hỏi.
Tần Tịch liếc mắt nhìn nàng ta, cười như không cười nói: “Chính là trên đường từ Di Hòa Lâu trở về nhà.”
Lâm Như Ngọc không nhẫn nại mà ghen ghét. Sớm biết hôm qua nàng không cố ý đến muộn. Nếu vậy, thì chưa biết chừng người cứu tiểu thế tử lại là mình! Đồng thời nàng cũng trách Tần Tịch, thế mà lại không đợi nàng. Nếu không làm sao nàng có vận may cứu Tiểu Thế tử chứ?
“Tần cô nương là làm sao cứu Tiểu Thế tử vậy? Hà Vận không nhẫn nại lại hỏi.
Quách Tử Oanh không chịu nổi mỗi người đều vây quanh Tần Tịch, nàng lạnh lẽo nói: “Cơm này có ăn hay không?”
Lâm Như Ngọc thấy nàng ta không vui, lập tức nói: “Ăn cơm nào! Ăn cơm xong chúng ta chơi trò chơi Đầu hồ nữa.”
Những người khác không dám lại hỏi thêm gì nữa.
Quách Tử Oanh nhìn Tần Tịch một cái, lát nữa chơi Đầu hồ, cho nàng đẹp mặt.
Một bữa ăn kết thúc, trong khi Tần Tịch trong lòng thỏa mãn tràn đầy, những người khác mỗi người có suy nghĩ riêng, thậm chí có kẻ nuốt không trôi.
Lâm Như Ngọc cười nói: “Nếu như mọi người đều ăn no rồi, chúng ta vận động một chút, chơi Đầu hồ thế nào? Ở đây quá ngột ngạt, cảnh sắc của Di Hòa Lâu vô cùng đẹp, chúng ta ra phía ngoài chơi nhé?”
Tần Tịch khẽ cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt: “Được thôi.”
Những người khác đều đang chờ đợi, dĩ nhiên là không ai từ chối.
Cả nhóm người đi đến đình bên hồ. Men theo hồ Di Hòa Lâu xây dựng mấy cái đình, nam nhân nữ nhân thuận tiện tách riêng sinh hoạt, đối diện là khu vực hoạt động của nam nhân. Tần Tịch đình đối diện một cái, quả nhiên nhìn thất Tiêu Cảnh Hoàn mang theo mấy công tử thân thuộc ở bên kia. Người ở đình đối diện cũng đúng lúc nhìn sang bên này.
Hàn Kiệt của phủ Vĩnh Xương Hầu từ xa quan sát Tần Tịch, trong mắt lóe lên vẻ kinh diễm. Hắn nhìn nàng một cách vô lễ, đưa mắt đánh giá từ đầu đến chân, cười tà mị nói: “Cô nương kia là ai vậy? Dung mạo đúng là tuyệt sắc.”
Hàn Kiệt cười ha ha: “Cũng đúng, Tam gia không để mắt tời, vậy ta liền không khách khí nữa.”
Nam nhân trong đình đều cười rộ lên, rối rít cổ vũ hắn tiến lên. Nữ nhi nhà thương hộ à, xuất thân thấp kém, chẳng phải bọn họ tùy tiện làm gì thì làm sao?
Tiêu Cảnh Hoàn không nói lời gì. Trong lòng âm thầm nghĩ người này hôm nay chắc chắn sớm muộn gì cũng có được. Không liên quan gì đến bọn họ. Dung nhan này quả thực khiến hắn có vài phần kinh hỉ.
Di Hòa lâu là nơi dành cho quan lại quyền quý tiêu khiển giải trí, giống như loại trò chơi Đầu hồ này được các cô nương bọn họ rất thích chơi, tự nhiên là có chuẩn bị sẵn. Chỉ cần dặn dò một tiếng, liền có tiểu nhị của tửu lầu chuẩn bị đầy đủ dụng cụ muốn dùng cho trò chơi Đầu hồ.
Lâm Như Ngọc nhìn mọi thứ được chuẩn bị tốt liền nói: “Mọi người đã chuẩn bị chơi như thế nào chưa? Thua thì phạt rượu phải không?”
Chu Thiến từ trên đầu rút xuống một cây trâm ngọc đặt trên khay: “Chỉ có phạt rượu không có tặng vật thì có gì thú vị? Hay là chúng ta đều lấy ra món đồ làm vật cược. Người thua phải uống rượu, người thắng thì tất cả những món đồ trên khay là của người đó, mọi người cảm thấy thế nào?
Lâm Như Ngọc cười tháo xuống một trâm cài hình hồ điệp bằng vàng: “Được đó, vậy ta liền lấy ra chiếc trâm cài hồ điệp này làm vật cược.”
Những người khác thì có người tháo chiếc vòng tay trên cổ tay, có người gỡ chiếc nhẫn đá quý trên ngón tay, ai nấy đều lần lượt lấy trang sức trên người ra làm vật cược. Tần Tịch khẽ cười, cũng tháo cây trâm hoa hải đường dây leo nạm hồng ngọc trên đầu xuống đặt lên khay. Chiếc trâm cài này nàng vừa đặt trên khay, trong chốc lát khiến những món trang sức mà người khác mang ra trở nên mờ nhạt không còn ánh sáng. Không nói châm cài của người khác không tốt, chỉ là món đồ của Tần Tịch quá tốt thôi. Vừa mời cài trên đầu vẫn không nổi bật như vậy, hiện tại đặt cùng với những cái khác mới thấy đặc biệt rõ ràng. Mấy người không nhẫn nại nhìn nhiều thêm. Tần Tịch không muốn lãng phí thời gian, cùng bọn họ chơi quá lâu, nàng lại lấy chiếc ngọc bội trắng ở thắt lưng đặt lên khay.
Quách Tử Oanh vừa nhìn thấy ngọc bội của nàng, ánh mắt liền lóe lên: “Đây là ngọc Tích?”
Lâm Như Ngọc cười nói: “Đúng vậy”, ngọc Tích, thiên hạ kỳ bảo, giá trị liên thành, hiếm có của thế gian. Nghe nói ngọc tỷ truyền ngôi cũng được làm từ loại ngọc này đó. Đây chính là lý do khiến nàng ta ghen ghét Tần Tịch. Rõ ràng xuất thân thấp kém, nhưng những món đồ sở hữu tốt hơn của mình.
Hà Vận yêu ngọc, nàng nàng âm thầm siết chặt nắm tay, quyết tâm phải có được miếng ngọc bội này!
Ngay sau đó, Tần Tịch lại đem tất cả trâm cài, vòng tay trên người đều tháo xuống, sau đó nhìn bọn họ: “Đặt cược một vật có gì thú vị đâu? Đã chơi thì chơi lớn một chút, đem toàn bộ trang sức trên người đều lấy ra, các vị dám chơi không?
Mấy người nghe xong liền đưa mắt nhìn nhau.
Quách Tử Oanh cười, chơi Đầu hồ, nàng từ trước đến nay chưa từng thua bao giờ. Nhưng nàng nói: “Chuyện này có gì mà không dám chứ?” Chỉ là Tần cô nương nói là toàn bộ tài vật, nhưng Định Vương phi cho cô nương ngọc bội, cô nương có lấy ra đâu.” Nàng muốn nhất phải là ngọc bội của Định Vương phi.
Tần Tịch lạnh nhạt nói: “Ngọc bội đó là người khác tặng, không tính. Cô nương nếu nguyện ý thì thi như vậy, không nguyện ý thì không thi nữa. Dù sao thì tôi cũng mệt rồi. Nàng chưa bao giờ lấy đồ người khác tặng cho mình lấy ra làm vật cược hoặc là tặng lại cho người khác.
Lâm Như Ngọc còn đợi thắng trang sức của Tần Tịch, thuận tiện chuốc say nàng ta, nàng vội vàng nói: “Ngọc bội Định Vương phi tặng xác thực là không thích hợp lấy ra, liền thi như vậy đi.” Nói xong, nàng cũng lấy trang sức trên người tháo xuống.
Hà Vận và Chu Thiến không có đáp lại. Dù sao bọn họ mấy người sớm đã âm thầm bàn bạc với nhau rồi, đến lúc không quản ai thắng món đồ của Tần Tịch, cũng sẽ chia đều cho mọi người. Thế là mấy người bèn đem trang sức trên người đều tháo xuống. Trang sức đeo trên mấy người hôm nay, có món đồ vẫn là trước đây thắng được từ chỗ Tần Tịch.
Lâm Như Ngọc hỏi: “Ai thi đầu tiên?”
Mọi người đều nhìn theo hường Tần Tịch.
Tần Tịch trong tay đang cầm 8 mũi tên, tùy ý nghịch, lơ đễnh nói: “Ta rất ít khi chơi, các vi cô nương thi trước đi.”
Lâm Như Ngọc liền nói: “Tử Oanh cô nương trước nhé.”
Quách Tử Oanh không nhân nhượng, liền cầm tám mũi tên tiến lên phía trước, đến bên ngoài sợi dây đỏ. Nàng tay phải lấy mũi tên, thân hình đứng vững vàng, ánh mắt chuyên chú, ngắm một hồi rồi mới phóng tay ném ra, trúng ngay vào miệng bình ở giữa. Lần này có tổng cộng ba bình, bình ở giữa cao nhất, cũng có miệng bình hẹp nhất, khó ném trúng nhất.
“Tốt quá” lúc này, bên đình đối diện, tiếng một nam nhân vang lên.
Hàn Kiệt cười nói: “Huynh trưởng họ Quách, lệnh muội hôm nay Đầu hồ không tồi.”
Những người khác cũng phụ họa theo: “Tài nghệ ném tên vào bình của Lâm cô nương và Quách cô nương, xưa nay đã vang danh, ai ai cũng biết.
Quách Hoa bật cười.
Bên này Lâm Như Ngọc cũng cười ca ngợi: “Tử Oanh tỷ tỷ liền tùy ý ném, mà mũi tên thứ nhất đã ném trúng vào miệng bình ở giữa, thực là quá lợi hại rồi.”
Quách Tử Oanh liếc nhìn đình bên kia, khẽ mỉm cười, không nói gì, chỉ là sau đó lại càng thêm nghiêm túc. Một khắc sau, tám mũi tên đều ném xong, trúng hết! Hơn nữa, có năm mũi tên bắn trúng miệng bình ở giữa, ba mũi còn lại lần lượt trúng vào miệng bình hai bên. Điều này được xem là kết quả cao nhất trong trò chơi Đầu hồ của nữ tử rồi. Bởi vì miệng bình ở giữa rất hẹp, nhiều nhất có thể ném trúng vào sáu hoặc bảy mũi tên, ném thêm cũng không nhét vào được nữa. Từ trước đến nay chưa từng có ai có thể bắn cả tám mũi tên vào miệng bình ở giữa, cho dù là đàn ông thì nhiều nhất cũng chỉ từng ném trúng bảy mũi; còn kỷ lục cao nhất của phụ nữ là năm mũi tên. Hà Vận chờ đợi người cực kỳ vui vẻ, lần này thắng chắc rồi. Quách Tử Oanh đối với kết quả lần này rất hài lòng, nàng vô thức nhìn về hướng Tần Tịch.
Tần Tịch đợi mệt muốn ngủ, không chịu được nàng ngáp một cái rồi nói: “Người tiếp theo.”
Quách Tử Oanh: “…”
Hà Vận cười tiến về phía trước, không chút áp lực, nàng ném trúng tổng cộng sáu mũi tên, chỉ có hai mũi tên ném trúng miệng bình ở giữa.
Tiếp sau đó là Chu Thiến, nàng thân phận thấp nhất, nên không tiện thể hiện quá nổi bật, liền tùy ý ném, tổng cộng ném trúng năm mũi tên. Đến lượt Lâm Như Ngọc, tính cách Lâm Như Ngọc vốn hiếu thắng, lại vì Tiêu Cảnh Hoàn đang ở đình đối diện nhìn qua đây, trước mặt người trong lòng, nàng không thể thua, buộc phải vượt qua Quách Tử Oanh, vì thế ném vô cùng nghiêm túc. Mũi tên đầu tiên, ném trúng miệng bình ở giữa.
“Tốt lắm”, vì Lâm Như Ngọc là vị hôn thê của Tiêu Cảnh Hoàn, nên tiếng reo hò cổ vũ từ phía đối diện càng vang dội hơn. Trong lòng Lâm Như Ngọc cao hứng, nhưng rất nhanh liền thu lại tâm trạng, tiếp tục ném ra mũi tên thứ hai, thứ ba. Cuối cùng nàng cũng ném trúng tám mũi tên. Hơn nữa có sáu mũi tên ném trúng bình ở giữa, nhiều hơn Quách Tử Oanh một mũi tên. Tiếng reo hò cổ vũ và khen ngợi ở đình đối diện vang lên không ngớt. “Lâm cô nương càng ngày càng lợi hại rồi, Tam gia lần trước cũng là ném trúng hết, có sáu mũi tên ném trúng miệng bình ở giữa phải không? E là không phải Tam gia dạy cô nương chứ? “Tam gia, Ngọc cô nương mới thật là tài mạo song toàn.” Cô nương và Tam gia tưởng chừng như trời đất tạo nên một đôi vậy.
Tiêu Cảnh Hoàn nâng chén rượu lên, mỉm cười nhưng không nói gì, chỉ cần nhìn biểu cảm của anh là có thể biết anh lúc này rất vui vẻ.
Chu Thiến cũng cười nói: “Trời ơi, Như Ngọc cô nương thật lợi hại quá.”
Sắc mặt Quách Tử Oanh có chút khó coi.
Lâm Như Ngọc thẹn thùng mỉm cười: “Chỉ là may mắn thôi.” Sau đó, nàng mỉm cưới nhìn theo hướng Tần Tịch: “Biểu tỷ, đến lượt tỷ rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)