Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

ĐÊM TÂN HÔN: VƯƠNG GIA MUỐN TÔI THỰC HIỆN BA ĐIỀU QUY ƯỚC Chương 8: Bọn Họ Sẽ Giành Lại Chiến Thắng

Cài Đặt

Chương 8: Bọn Họ Sẽ Giành Lại Chiến Thắng

Mấy người bọn họ đưa ánh mắt sáng rực nhìn Tần Tịch, trong mắt có kỳ vọng, có phấn khích, lại ẩn chứa sự khiêu khích.

Tần Tịch bước đến ngoài sợi dây đỏ, nhận lấy mũi tên do Thạch Lựu đưa tới, rồi liền ném một mũi tên trong tay ra ngoài. Trông có vẻ khá thờ ơ, chẳng mấy để tâm.

Vệ Dương thấy dáng vẻ của nàng thì không nhịn được bật cười khinh miệt: “Nữ thương nhân này đến chỉ để cho đủ người à? Nếu như thế mà cũng trúng, ta nuốt luôn mũi tên đó. Sau đó mọi người chỉ thấy mũi tên bay vào miệng bình bên trái, rồi bật ngược trở lên, vừa hay rơi trúng vào miệng bình ở giữa.

Chu Thiến mỉm cười nói: “Tần cô nương lợi hại a.” Làm sao trùng hợp như vậy chứ!

Lâm Như Ngọc cũng cười, không hề để tâm: “Biểu tỷ thật lợi hại.”

Mấy người khác mím môi, trùng hợp mà thôi, bọn họ liền không tin nàng ta lần nào cũng may mắn như vậy. Tần Tịch không để tâm đến mọi người, tiếp theo nàng lại ném ra mũi tên thứ hai, lần này mũi tên trực tiếp trúng vào miệng bình ở giữa.

Trong lòng mọi người kinh ngạc, rồi thấy mũi tên bật lên, vừa thở phào nhẹ nhõm, ai ngờ lại thấy nó rơi trở lại vào miệng bình ở giữa.

Mọi người: “…”

Cái này đã bật ra rồi, sao lại có thể rơi lại vào được?

“Á! Cô ấy lại trúng rồi! Lại trúng rồi!” Thạch Lựu kích động lại kêu lên

Cái miệng lớn của anh ta khiến mọi người đều cảm thấy đau nhức tai. Mọi người đều rướn khóe miệng, trong lòng tự an ủi: Chỉ là may mắn thôi! Chỉ là may mắn thôi! Có bản lĩnh thì bắn trúng cả tám mũi tên chỉ nhờ vào may mắn!

Quách Tử Oanh mím môi: “May mắn thật tốt, hi vọng vận khí của Tần cô nương cứ tốt như vậy. Tám mũi tên toàn bộ ném trúng miệng bình ở giữa.

Mọi người mím môi cười: “Điều này sao có thể chứ?”

Sau đó, lời nói của Quách Tử Oanh vừa rơi xuống, mũi tên thứ ba liền ném trúng miệng bình ở giữa.

Quách Tử Oanh: “…”

Mọi người: “…”

Sau đó mũi tên thứ tư, thứ năm… Chỉ trong chớp mắt, mọi người chỉ thấy từng mũi tên "vù vù vù" bay ra, khiến mắt người ta hoa lên. Khi lấy lại tinh thần, mọi người theo phản xạ nhìn xuống mặt đất và xung quanh, sạch sẽ tinh tươm, tám mũi tên nghiêm chỉnh chen chúc trong miệng bình ở giữa.

Im phăng phắc!

Xung quanh yên tĩnh một cách kỳ lạ.

Chỉ có tiếng gió thổi qua, lá cây phát ra tiếng xào xạc.

“Ngọc Đào.” Một giọng nói trong trẻo và vang vọng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng này. Mọi người như vừa tỉnh mộng, sự khó tin trong ánh mắt vẫn chưa phai nhạt.

Thân hình cao lớn của Thạch Lựu nhảy lên cao một cách dữ dội, tiếng kêu của anh ấy càng thêm chấn động: “Á! Á! Á! Cô ấy thật tuyệt vời! Á á á…”

Tần Tịch xoa xoa tai đang ong ong vì tiếng ồn, bất đắc dĩ nói: "Thạch Lựu, tai tôi đau quá! Ngọc Đào, thu hết những phần thưởng trong khay lại đi. Trâm cài tóc tinh xảo, không chịu nổi sức lực của Thạch Lựu, nếu để anh ấy thu dọn, trong cơn kích động, chắc chắn sẽ làm biến dạng cả trâm cài tóc. Thạch Lựu vội vàng bịt miệng lại, làm sao bây giờ? Cô ấy vẫn rất muốn hét lên! Á á á!

"Vâng!" Ngọc Đào trả lời một cách sắc nét, giọng nói run rẩy. “Trời ơi, cô nương làm sao có thể lợi hại như vậy?” Cô vội vàng bước tới, từng bước đi đều lệch, cả người như đang bay!

"Chờ đã!" Quách Tử Oanh hét lên một tiếng.

Tần Tịch nhíu mày nhìn nàng ta.

Quách Tử Oanh nghiêm mặt nói: “Miệng bình ở giữa căn bản không thể chứa nổi tám mũi tên, tối đa chỉ có thể nhét vào bảy mũi, tôi phải đếm xem đã trúng bao nhiêu mũi.”

Mọi người đều sáng mắt lên, không khỏi nảy sinh chút hy vọng mỏng manh.

Tần Tịch không nói gì, chỉ làm một động tác mời. Quách Tử Oanh nhìn nha hoàn của mình một ánh mắt, vậy là nha hoàn lập tức tiến lên phía trước đi đếm.

Những người khác đều không nhịn được tiến vào mấy bước, nhìn không chớp mắt.

Những người ở đối diện trong đình cũng đã tỉnh lại, Vệ Phong nói: "Đúng vậy, miệng bình căn bản không thể chứa nổi tám mũi tên, chắc chắn có mũi tên bay đi nơi khác mà chúng ta không thấy." Anh ta còn không bắn trúng được tám mũi tên, vậy mà nữ nhân nhà thương hộ làm sao có thể làm được? Không ai lên tiếng, phần lớn bọn họ đều có võcông, đứng ở xa nhưng tầm nhìn rộng, nhìn thấy rất rõ ràng – không hề có mũi tên nào bay loạn, tất cả đều đã bắn trúng vào miệng bình.

Nha hoàn rất nhanh liền đếm xong, vẻ mặt lo lắng bất an, khẽ nói: “Vừa đúng... tám mũi tên.”

“Làm sao có thể”, Lâm Như Ngọc buột miệng thốt lên.

Vệ Dương ở đình đối diện cũng buột miệng thốt lên: “Không thể nào?”

Quách Tử Oanh lập tức sải bước tiến lên, những người khác cũng nhao nhao bước tới gần. Các nàng muốn nhìn xem rốt cuộc tám mũi tên đó đã được nhét vào cái miệng bình nhỏ xíu này như thế nào. Điều này thật vô lý. Mấy người nhìn xong, nét mặt biến đổi khôn lường, muôn màu muôn vẻ. Mũi tên thứ tám đã bay vào miệng bình như thế nào? Chính là mũi tên thứ tám đã xé rách thân của những mũi tên khác mà xuyên vào trong! Hơn nữa, nhìn vào vết rách trên thân những mũi tên bị chém, vết cắt sạch sẽ gọn gàng như thể bị dao sắc chém qua vậy. Đủ để thấy lực của mũi tên khi bắn vào miệng bình mạnh đến mức nào. Quả thực như thế chẻ tre, không gì cản nổi. Điều này khiến bọn họ làm sao dám tin tưởng? Điều này trực tiếp dùng tay có thể ném ra lực như vậy sao? Người không biết còn tưởng rằng cô ấy là mũi tên được bắn ra từ cung căng đầy, với sức mạnh như bách bộ xuyên dương!

Nhưng thực tế, cô ấy chỉ đơn giản là ném một cách tùy ý, thờ ơ như không mà thôi. Mỗi người nhìn mũi tên trong miệng bình, hoài nghi nhân sinh.

Trong lòng Lâm Như Ngọc vô cùng kinh ngạc, vô thức nhìn hướng đình đối diện, chỉ thấy Tiêu Cảnh Hoàn lúc này đang chăm chú nhìn Tần Tịch, sắc mặt mơ hồ không rõ. Nàng không nhịn được hoảng hốt, làm sao sẽ như vậy được?

Tần Tịch thấy bọn họ đã xác thực xong, chỉ vào khay: “Ngọc Đào.”

“Vâng”, Ngọc Đào đã trấn tĩnh lại, đáp lại một cách sắc nét, rồi lấy ra chiếc khăn bọc mà cô gái đã nhắc nhở cô mang theo trước khi lên đường.

Đóng gói.

Mấy người thấy nàng vậy mà liền khăn bọc để đựng cũng chuẩn bị tốt, còn gì mà không rõ nữa? Nhất định là cố ý mà. Nàng ta nhất định là luyện tập trước đó, cố ý thắng sạch trang sức trên người bọn họ. Thảo nào khi vừa bắt đầu đã đưa ra ý đem tất cả trang sức làm vật cược. Thật là hiếp người quá đáng. Quá đáng quá rồi. Mấy người Mấy người tức đến nỗi mặt mày xanh mét. Lần này, bọn họ không những thua trả lại số trang sức đã thắng được từ chỗ Tần Khê trước đó, mà còn thua luôn cả một số trang sức của chính mình. Điều quan trọng là lần này vì đến Di Hòa Lâu ăn cơm, bọ họ còn đeo những trang sức tốt nhất. Lỗ to rồi!

Lâm Như Ngọc tức đến toàn thân run rẩy, hôm nay nếu để cho Quách Tử Oanh và bọn họ cứ thế đơn giản rời khỏi Di Hòa Lâu, thì cô sẽ đắc tội với họ đến chết mất. Tức nhất là bao xuẩn Tần Tịch lần này thế mà khiến cho Hoàn ca ca chú ý đến nàng ta, tiện nhân. Lâm Như Ngọc rất muốn tiến lên phía trước vung cho Tần Tịch một bạt tai, nhưng không được. Nàng ta siết chặt nắm tay, cố nhịn, rồi mỉm cười nói: “Chơi Đầu hồ xong rồi, chúng ta có muốn chơi Phi Hoa Lệnh** không?”

**Phi Hoa Lệnh có nghĩa là khi chơi trò uống rượu, những bài thơ nói ra phải có chữ “hoa.” Một hình thức nghiêm ngặt hơn là tuân theo một thứ tự nhất định. Ví dụ, khi người thứ nhất nói, "花" là từ đầu tiên, và khi người thứ hai nói, "花" là từ thứ hai, v.v. Vì thơ cổ điển thường gồm các câu năm chữ và bảy chữ, khi câu của ngôi thứ bảy kết thúc, tức là khi "花" ở vị trí chữ thứ bảy, thì có nghĩa là một vòng đã hoàn thành, nhưng chu kỳ vẫn có thể tiếp tục, những ai không trả lời được sẽ bị phạt uống rượu  

Phi Hoa Lệnh đòi hỏi vốn thơ từ, nhị cửu mặc dù mời về một vị đại nho dạy cho Tần Tịch, nhưng mà nàng có bao xuẩn ngốc chỉ học được vài năm liền đem các vị đại nho đều tức giận bỏ đi.

Lâm Như Ngọc nhìn Quách Tử Oanh chờ đợi. Mấy người liếc qua liếc lại nhau, đều cảm thấy hôm nay nếu như thua một nữ nhân nhà thương hộ này, chính là không đeo một món trang sức nào như vậy, cứ thế ra khỏi Di Hòa Lâu, bọn họ cả thể diện lẫ danh tiếng đều mất hết, ngày mai có khả năng trở thành trò cười của toàn thành.

Hơn nữa, Phi Hoa Lệnh là một trò chơi tao nhã, người không có nền tảng vững chắc về thơ từ thì hoàn toàn không chơi nổi. Tần Tịch là nữ nhân nhà thương hộ, toàn thân đều là mùi tiền thôi. Thơ từ ca phú tuyệt đối không thể so sánh với những nữ quý tộc quyền quý có gia đình nhiều đời văn hóa như bọn họ. Có lẽ trong thư phòng của nhà nàng ta cũng chẳng có mấy cuốn sách.

Quách Tử Oanh: “Được thôi.”

Chu Thiến: “Phi Hoa Lệnh tốt”

Mấy người đều đáp ứng.

Lâm Như Ngọc nhìn Tần Tịch: “Biểu tỷ cảm thấy thế nào?”

Tần Tịch nhìn vào búi tóc trọc trần của họ, những chiếc bông tai, cổ, cổ tay, thắt lưng, ánh mắt không kìm được mà dừng lại ở bộ trang phục xa hoa của họ, tất cả đều mất hết vẻ đẹp, chơi cái gì đây? Một buổi trình diễn cởi đồ sao?

Mấy người: “…”

Ánh mắt này là ý gì, cảm giác bị sỉ nhục. Bọn họ sẽ giành lại chiến thắng.

Tần Tịch chậm rãi, thờ ơ nói: “Các ngươi thích thì cứ chơi, ta xin lỗi không tiếp được thêm nữa.”

Lâm Như Ngọc vội vàng nói: “Biểu tỷ muốn đi đâu?”

Tần Tịch cười: “Đi vệ sinh.”

Lâm Như Ngọc ngay tức khắc nói: “Ta đi cùng biểu tỷ đi nhé.”

Tần Tịch vẫy vẫy tay: “Không cần, Ngọc Đào và Thạch Lựu đi cùng ta là được rồi. Hôm nay bữa ăn này tốn không ít tiền nhỉ? Biểu muội.”

Trong lòng Lâm Như Ngọc khẽ động, tưởng rằng nàng ta lại giống như trước kia, mượn cớ đi vệ sinh nhưng thật ra là đi thanh toán, nên cũng không cố giữ nữa, mỉm cười ngắt lời: "Vậy biểu tỷ đi nhanh về sớm nhé."

Tần Tịch khẽ cưới, rồi nhắc một câu: “Người thua nhớ uống rượu đấy nhé.”

Sau đó, nàng liền nhấc chân rời đi.

Mấy người: “…”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc