Con gái Thị lang Bộ Công, Hà Vận không nhịn được mà mỉa mai: “Tần cô nương nhất định là người có thân phận đứng đầu trong đám nữ nhi nhà thương hộ rồi! Vì vậy mới hình thành thói quen như vậy đi.” Quách Tử Oánh cười lạnh lẽo: “Đáng tiếc là ở đây không phải buổi tụ tập của đám nữ nhi nhà thương hộ gì đó. Ta có lòng tốt nhắc nhở Tần cô nương một câu, thói quen như vậy đừng mang đến lầu Di Hòa, nơi chỉ dành cho những người có thân phận tôn quý. Bởi vì nếu một người không biết rõ vị trí của mình, thì rất dễ rước họa sát thân đấy!”
Tần Tịch đứng dậy, thản nhiên nói: “Cái gì? Nhưng ta ngồi vị trí khác ta ăn cơm không được, lại sợ rước họa sát thân. Vậy nên bữa cơm hôm nay ta xin phép không dùng nữa, chư vị cứ chầm chậm dùng bữa.
Nói xong nàng nhấc chân bước thẳng ra ngoài. Vốn dĩ ngồi chỗ nào đều được, nhưng một khi nàng không vui rồi, vậy liền không được đi.
Lâm Như Ngọc nào có thể để nàng rời đi. Nàng đi rồi bữa cơm này ai sẽ trả tiền đây? Kế hoạch của nàng làm sao tiến hành tiếp được đây?
Lâm Như Ngọc vội vàng nói: “Biểu tỷ cứ ngồi đi ạ, ở đây không có người ngoài, mọi người đều là tỷ muôị thân thiết, không cần câu lệ mấy lễ tiết đó. Một chút nữa dùng bữa xong, chúng ta còn phải chơi trò Đầu hồ nữa. Nếu biểu tỷ đi thì sẽ không đủ người mất.” Nàng vừa nói vừa đánh một ánh mắt ra hiệu cho Chu Thiến nữ nhi nhà Lang trung Bộ Lại. Chu Thiến nghĩ đến lần trước chơi Đầu hồ, nàng thắng được không ít đồ tốt từ trên người Tần Tịch, bèn vội vàng đứng ra hòa giải: “Thôi được rồi, ở đâu lại không phải người ngoài, Tần cô nương ngồi chỗ nào thì ngồi đó, mọi người đều là tỷ muội thân thiết, không phải câu nệ như vậy.
Nghe thấy trò chơi Đầu hồ, ánh mắt của vài người đều không hẹn mà rơi trên chiếc trâm cài trên đầu của Tần Tịch, những chiếc trâm cài đầu này tùy tiện lấy ra một món thôi, đều quý hơn so với trang phục trên người bọn họ cộng lại.
Lần trước chơi Đầu hồ với nàng ta, nàng liền thua sạch tất cả trang sức mang theo trên người.
Hà Vận cũng mỉm cười nói: “Tần cô ương không cần trách móc, chúng tôi vừa mới cũng chỉ là có ý tốt nhắc nhở thôi. Hiện tại nếu đã đều đến hết rồi, sao không nếm thử món ăn của Di Hòa Lâu rồi hãy đi? Mau ngồi xuống thôi.”
Quách Tử Oanh mím mối cũng không lại nói thêm gì nữa.
Tần Tịch một lần nữa lại ngồi xuống. Đúng lúc này, Tiểu nhị của lầu tửu đến gọi món. Lâm Như Ngọc cười hỏi: “Mọi người muốn ăn gì?”
Vài người nhìn tên món ăn trên thực đơn, chỉ cảm thấy món nào cũng muốn ăn. Khuôn mặt Hà Vận xoắn xuýt nói: “Nghe nói món ăn ở Di Hòa Lâu, món nào đều là mỹ vị cực phẩm, thật khó chọn.
Chu Thiến gật đầu: “Nhìn tên món liền muốn ăn rồi, làm sao bây giờ? Thật khó chọn a!”
“Ta cũng rất muốn nếm thử các món, nhưng ăn không hết được!” Lâm Như Ngọc một mặt phiền não hỏi Tần Tịch: “Biểu tỷ muốn ăn gì ạ?” Dựa theo sự hiểu biết của nàng đối với Tần Tịch, nàng nhất định sẽ nói gọi tất cả đi.
Tần Tịch khẽ nhếch khóe môi, ung dung nói: “Nếu như mọi người muốn ăn tất cả các món, vậy liền gọi tất cả đi.”
Lâm Như Ngọc bật cười.
Lâm Như Ngọc cười nói: “Biểu tỷ có chủ ý rất hay, Tiểu nhị, làm theo như vậy đi. Dù sao cũng không phải nàng trả tiền. Nàng hôm nay không mang theo bóp tiền, ngày trước mỗi lần cùng Tần Tịch ăn cơm nàng đều mượn có quên mang theo túi tiền hoặc là túi tiền bị rơi mất rồi, cuối cùng là Tần Tịch đều sẽ chủ động trả tiền. Tiểu nhị mở trừng đôi mắt: “Tất cả món ăn trên thực đơn có 66 món, toàn bộ đều cho?”
Món ăn của Di Hòa Lâu vô cùng đắt đỏ, món thanh đạm rẻ nhất cũng phải nửa lượng bạc một đĩa, đắt nhất thì có món lên đến trên trăm lượng bạc. Rượu nho Tây vực lại còn đắt hơn nữa.
Tần Tịch gật gật đầu: “Đúng rồi, đều tặng cho mỗi phủ đệ của mỗi vị cô nương ngồi đây, đừng để sót nhé.”
Trong lòng Lâm Như Ngọc vui mừng, nàng phải giúp Hoàn ca ca kéo gần quan hệ với người Bộ Công. Cái gọi là ăn của người thì miệng mềm, cầm của người tay ngắn, một bàn tất cả các món của Di Hòa Lâu được gửi tặng đến phủ Thượng thư Bộ Công, sau này còn sợ không thể đi lại dễ dàng hay sao?
Phải biết Quách Tử Oanh là một trong nữ nhi của Thượng thư Bộ Công, từ trước đến nay không để ý đến nàng, lần này còn đến Di Hòa Lâu dùng bữa, nàng mới đến.
“Tiểu nhân biết rồi, tiểu nhân lập tức đi sắp xếp ngay đây ạ.” Tiểu nhị cung kính đáp lại, liền chạy xuống đi sắp xếp.
Chu Thiến mỉm cười nói: “Đây là Tần cô nương suy nghĩ thấu đáo.
Quách Tử Oanh từ tận đáy lòng khinh thường Tần Tịch, loại người tự cho rằng gia đình có chút tiền là giỏi, lại còn thích hoa mỹ sự giàu có như vậy có bao nhiêu là xuẩn ngốc. Nàng ta mỉa mai nói: “Có thể không suy nghĩ chu đáo được sao? Dù sao dựa vào xuất thân của Tần cô nương, sợ rằng không có cơ hội có được thẻ bài đến Di Hòa Lâu. Lỡ mất cơ hội lần này, kiếp này đều không biết còn có cơ hội đi vào Di Hòa Lâu hay không? Đương nhiên là thừa dịp này nếm thử các món ăn rồi.
Tần Tịch cười nói: “Vì vậy nói Oanh cô nương trong tay có thẻ bài của Di Hòa Lâu, có thể tùy lúc ra vào Di Hòa Lâu đúng không? Không biết thẻ bài Di Hòa Lâu hình dáng là gì? Có thể lấy ra cho tôi được nhìn một lần không?”
Quách Tử Oanh biểu tình cứng đờ, thẻ bài của Di Hòa Lâu nàng nào có đâu? Ngay cả cha nàng đều không có.
Tần Tịch cười nói: “Xem ra Oanh cô nương là không có rồi đi. Vậy không biết vị cô nương nào ngồi đây có không? Nàng mỉm cười liếc mắt nhìn quanh mọi người một lượt, ai nấy vừa chạm phải ánh mắt nàng liền vội vàng né tránh.
Không ai lên tiếng, trong phòng im lặng như tờ.
Tần Tịch bỗng chợt hiểu ra: “Hóa ra mọi người đều không có, nếu đã vậy, mọi người vẫn là mau chóng ăn thôi. Dù sao để vuột mất cơ hội lần này, kiếp này cũng không biết còn có thêm cơ hội nữa hay không.”
Chỉ vài câu nói làm cho sắc mặt những người ngồi đây lúc xanh, lúc đỏ, vô cùng khó coi.
Đặc biệt là Quách Tử Oanh, bị Tần Tịch dùng chính lời nói của nàng ta mà đáp trả, tức đến mức nghẹn cả hơi.
Lâm Như Ngọc không hiểu Tần Tịch hôm nay uống phải thuốc gì, trước đây chẳng phải mỗi khi đứng trước những tiểu thư nhà quan, nàng ta đến nói cũng không dám nói, đầu cũng không dám ngẩng lên sao?
Những người này đều là nàng muốn kéo gần quan hệ, không thể đắc tội được. Nàng ta phát điên cái gì vậy? Đúng lúc này món ăn được dọn lên, nàng vội nói: “Món lên rồi, chúng ta mau nếm thử đi thôi! Ăn xong còn phải chơi ném tên vào ống bình nữa mà!”
Bị Tần Tịch làm cho mất mặt như vậy, Quách Tử Oanh sao có thể nuốt trôi cơn giận, liền nói “Đúng đó, Tần cô nương mau nếm thử đi, cha ta là Thượng thư Bộ Công thẻ bài của Di Hòa Lâu ta muốn là có, muốn ra vào liền có thể tùy tiện ra vào, Tần cô nương thì chưa chắc đâu.”
Lúc này, một tiểu đoàn tử xông vào, ôm lấy Tần Tịch: “Tỷ tỷ, ôm ôm.”
Cô nương ngồi đây nhìn rõ diện mạo của tiểu đoàn tử, liền hoảng hốt đứng bật dậy: “Tiểu Thế tử?”
Lúc này Định Vương phi theo chân bước vào.
Lâm Như Ngọc nhìn thấy Định Vương phi, trong lòng vui mừng, lập tức tiến lên phía trước hành lễ: “Thần nữ tham kiến Định Vương phi.”
Quách Tử Oanh cùng các cô nương khác cũng vội vàng hành lễ: “Thần nữ tham kiến Định Vương phi.”
Định Vương phi một ánh mắt cũng không nhìn bọn họ, nàng trực tiếp đến trước mặt Tần Tịch cười nói: “Tần cô nương, hôm trước thật là cảm tạ ngươi.”
Tần Tịch đỡ tiểu đoàn tử đứng dậy, cúi người hành lễ: “Dân nữ tham kiến Định Vương phi.”
“Không cần đa lễ”, Định Vương phi vội đưa tay ngăn cản nàng hành lễ, rồi lấy ra một miếng ngọc bội đặt vào lòng bàn tay Tần Tịch: “Đại ân không thể dùng lời cảm tạ, sau này Tần cô nương có việc gì, liền lấy ngọc bội này đến Di Hòa Lâu tìm chưởng quỹ. Di Hòa Lâu này, Tần cô nương sau này có thể tùy ý ra vào, còn về những người khác muốn tùy ý ra vào Di Hòa Lâu? Sợ rằng dù họ là Thượng thư của lục bộ cũng không được đâu.
Quách Tử Oanh sắc mặt lập tức trắng bệch. Những người khác biểu tình cũng có sắc thái vô cùng phong phú.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)