Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Phùng Bá và Phùng Nghị từ Tịch nhan viện rời đi sau, Phùng Bá lập tức liền đem sự tính nói cho Tần Đình Uẩn. Tần Đình Uẩn nghe xong sau đó cũng kinh hoàng: “Việc này Tịch nhi cùng người nói chuyện sao? Nhưng là nàng vừa mới cái gì cũng không nói cho ta?”
Thảo nào Tịch nhi sau khi trở về có chút khác thường.
“Cô nương đại khái là không biết chân tướng có phải vậy không, lại sợ lão gia lo lắng đi, tiểu nhân gặp cô nương sắp xếp việc rất chu đáo, cô nương thật sự đã trưởng thành rồi, biết lo nghĩ vì lão gia.” Nói thật, lúc ấy khi nghe cô nương đem sự việc sắp xếp chu toàn như vậy, tiểu nhân vô cùng kinh ngạc.
Tần Đình Uẩn nghe xong Phùng Bá tường thuật sự việc, cũng cảm thấy nữ nhi sắp xếp việc vô cùng chu đáo, trong lòng nhẫn không nổi có chút đắc ý, quả nhiên hổ phụ không sinh chó con.
Nhưng mà, nghĩ đến chuyện này là thật, ông lại nhíu mày: “Chuyện này hệ trọng, hậu quả khôn lường, dù lời Tịch nhi nghe được là thật hay giả, cũng tuyệt đối không được sơ suất, cứ theo sắp xếp của nó mà làm.
“Vâng thưa lão gia, tiểu nhân liền đi sắp xếp ạ.
Phúng Bá rời đi sau, Tần Đình Uẩn khẽ gõ ngón tay phải lên bàn sách. Mấy năm nay, việc làm ăn ngày càng lớn, phú quý của nhà mình đã cản trở đường của một số người, điều này ông biết rõ. Chính là không biết lần này là ai đối với bọn họ ra tay. Xem ra Tịch nhi hôn sự giữa Tịch nhi và Cảnh quận vương không trì hoãn được nữa. Dù cho sau này Tần gia xảy ra chuyện gì, Tịch nhi được gả vào Tấn vương phủ là dâu hoàng gia, chí ít sẽ không bị liên lụy.
Không, biển là biển đó, nhưng đảo không phải đảo đó. Biệt thự trên đảo không có. Tất cả công trình hiện đại đều không có. Cả hải đảo chỉ còn lại vài cây ăn quả, hoa cỏ và hoa màu, còn có một hang núi. Những chỗ khác đều biến thành một vùng đất đen bằng phẳng, ước chừng hơn chục mẫu. Hòn đảo vốn dĩ đã nhỏ nay lại nhỏ hơn giờ thì biến thành phiên bản nhỏ hơn. Lúc này, khóe mắt của Tần Tịch bắt được cảnh một đàn cá nhỏ nhảy khỏi mặt biển. Nàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên bãi cát có một con cua hoàng đế và một con tôm hùm lớn, chúng đang vung vẩy càng to đánh nhau.
Tần Tịch: ! ! !
Nàng đang muốn chạy ra bắt tôm, bên ngoài liền nghe tiếng gõ cửa: “Cô nương, đến lúc dậy rồi ạ.” Sau đó, Tần Tịch liền tự động lùi ra ngoài. Đào Ngọc đang bên ngoài gõ cửa: “Cô nương.” Tối qua, cô nương đã dặn dò mình gọi nàng dậy sớm. Nhưng tối qua cô nương kiểm tra danh sách thương đội và sổ sách, bận đến tận khuya mới ngủ, cũng không biết hiện tại có thể hay không thể dậy nổi đây. Ngày thường cô nương nếu không ngủ đến khi mặt trời lên cao cũng không dậy. Tần Tịch đáp một tiếng: “Tiến vào được rồi.”
Đào Ngọc lúc này mới khẽ đẩy cửa, dẫn theo vài nha hoàn, tay bưng đầy đủ các vật dụng rửa mặt, chải tóc, lần lượt bước vào đứng theo hàng. Tần Tịch rửa mặt chải tóc xong, mặc một bộ y phục đơn giản thoải mái, liền đến Tẩm Hoa Đường vấn an cha mẹ. Nghe nói phụ thân nàng đã ra ngoài từ sớm, nàng cũng không lấy làm lạ, tối qua chắc chắn Phùng bá đã báo mọi chuyện cho ông rồi. Tối qua nàng sở dĩ không ở trước mặt cha nương nói chuyện này, một là sợ mẫu thân nghĩ ngợi nhiều, hai là muốn để cho Phùng Bá tự mình cùng với cha nàng nhìn thấy được năng lực của nàng.
Tiếp theo đây có rất nhiều việc cần các quản sự trong nhà đi lo liệu. Muốn cần người làm được việc, thì cần phải khiến người ta tín phục mình. Chỉ khi bản thân có năng lực, thì những quản sự kia mới chịu ngoan ngoãn làm theo lời mình, chứ không phải vì nể mặt phụ thân mà miễn cưỡng nghe theo.
Tần Tịch theo Phó thị dùng bữa sáng xong, lúc này ngoài cửa phòng truyền đến tin tức, Biểu tiểu thư đã đến. Tần Tịch nhíu mày: thế mà đến sớm hơn một canh giờ rưỡi? Thật là thành ý mười phần, gấp đến chẳng thể chờ! “Để cho nàng đợi chút đi.”
Sau đó, Tần Tịch liền dẫn theo Thạch Lựu cưỡi ngựa ra khỏi phủ, đi ra ngoài thành tìm một mỏm núi bắt đầu rèn luyện thân thể và tài nghệ. Bởi vì nàng thân thể hiện tại rất dễ bị hạ đường huyết, vì vậy nàng vừa ăn xong bữa sáng mới đi rèn luyện.
Lúc Tần Tịch quay về phủ, Lâm Như Ngọc đã đợi rất lâu rồi. Nàng đợi cả ngày, cảm giác không đúng, đi tìm nàng, sau đó mới từ nha hoàn của nàng mới biết được thì ra Tần Tịch đợi mình đến sau mới cố ý đi ra ngoài rồi. Nàng ta lập tức tức giận đến mức tròn vo như cá nóc, cả người như sắp bốc khói mà bay lên trời!
Tốt a, thật sự quá tốt rồi.
“Biểu tỷ, tỷ đã đi đâu rồi, muội đã đợi biểu tỷ một giờ rồi, đi thôi, muội đã đặt phòng riêng tại Di Hòa Lâu rồi, chúng ta hiện tại liền qua đó thôi. Lâm Như Ngọc vừa nhìn Tần Tịch liền tiến về phía trước kéo nàng đi. Tần Tịch nhanh chóng né tránh: “Đợi chút, để ta đi thay bộ xiêm y đã.”
Lâm Như Ngọc muốn nói không cần, nhưng nàng thấy Tần Tịch trang điểm tao nhã như vậy, một kiện trang sức đều không đeo, nàng nhẫn nại lại nhẫn nại: Tiếp tục đợi thêm chút nữa. Tiếp sau đó, Tần Tịch không nhanh không chậm trở về phòng, ngâm mình trong bồn tắm hoa tươi, thay bộ váy áo lộng lẫy, chải lại tóc thành búi, đeo bộ trang sức quý nhất trong hộp trang sức, đem bản thân trang điểm xinh đẹp.
Lâm Như Ngọc lại đợi nhanh cũng đã thêm nửa canh giờ nữa rồi, vô cùng sốt ruột. Nhưng Tần Tịch sau khi ra đến nơi, tất cả mọi sốt ruột của nàng đều tan biến hết. Tần Tịch thế mà đeo bộ trang sức này. Nàng vẫn luôn muốn có được bộ trang sức đó, nhưng đây là món quà mừng sinh nhật khi Tần Tịch cập kê, nên nàng ngại mở miệng. Cơ hội có lẽ đã đến. Chỉ là nàng vì sao lại không vẽ trang điểm xấu xí như kia nữa. Thời gian quá muộn rồi, cũng không kịp nói thêm gì nữa. Nàng cười cười nói: “Tần tỷ chúng ta xuất phát nhé. Tần Tịch và Lâm Như Ngọc lúc đến chỗ Di Hòa Lâu, mấy thiên kim tiểu thư nhà quan được Lâm Như Ngọc hẹn đã đợi bên ngoài Di Hòa Lâu được nửa canh giờ rồi. Không có thẻ bài, bọn họ không thể tiến vào được.
Con gái của Thượng thư Bộ Công, Quách Tử Oanh không nhịn được mà than phiền: "Sao lại trễ thế này?"
Lâm Như Ngọc mỉm cười nói: “Xin lỗi, ta đi đón biểu tỷ của ta, làm chậm trễ một chút.” Một nữ nhi nhà thương hộ thế mà cũng phải đi đón, còn phải để bọn họ đợi nữa chứ?
Thật đúng là làm giá quá rồi. Vài người nghe xong đều không vui vẻ, liếc nhìn Tần Tịch một cái đầy bất mãn. Rồi lập tức bị làm cho kinh ngạc, nữ nhân nhà thương hộ này sao lớn lên lại đẹp đến vậy? Thậm chí còn đẹp hơn cả Lâm Như Ngọc. Trong lòng Lâm Như Ngọc không dễ chịu, nhanh chóng mở miệng nói: “Được rồi, chúng ta tiến vào nào.” Vài người tiến vào Di Hòa Lâu, Lâm Như Ngọc cũng không có thẻ bài, phòng riêng là Tiêu Cảnh Hoàn giúp nàng đặt được, nàng chỉ cần đọc một câu thơ liền có thể tiến vào. Tiểu nhị liền dẫn bọn họ đến phòng riêng Vân Nghi. Lúc Tần Tịch tiến vào phòng riêng, vừa hay phòng đối diện một phụ nhân ôm một tiểu đoàn tử bước ra. Tiểu đoàn tử mắt tinh liền nhìn thấy Tần Hy: “Mẫu phi, cứu tỷ tỷ của con.” Mặc dù tỷ tỷ trở nên xinh đẹp hơn, nhưng nó vẫn là nhìn một cái liền nhận ra ngay được.
Tại phòng riêng Vân Nghi
Lâm Như Ngọc cười gọi mọi người: “Mọi người mau, mời ngồi.”
Trong lòng Tần Tịch đang mải nghĩ ngợi, theo thói quen bước đến chỗ ngồi quen thuộc rồi ngồi xuống. Người trong phòng bỗng yên tĩnh lại, chăm chăm nhìn nàng.
Sắc mặt Quách Tử Oanh lập tức sa sầm, không nhịn được lên giọng mỉa mai: “Cô Tần thật là thân phận cao quý quá nhỉ! Nàng rốt cục biết hay không biết bản thân là thân phân gì? Vừa đến cái liền ngồi ngay chỗ chủ vị, nàng xứng sao? Nàng với tư cách thiên kim tiểu thư của phủ Thượng Thư Bộ Công, một vị quan nhị phẩm như nàng đều không vừa tiến vào liền ngồi ngay vị trí chủ vị, nàng ta con gái nhà thương hộ thân phận thấp kém thế mà lại dám.
Tần Tịch hoàn hồn đáp: “Xin lỗi, tôi quen rồi.”
Mọi người: “…”
Thói quen sao?
Thói quen gì, thói quen ngồi chủ vị ư?
Nàng là con gái nhà thương hộ có thói quen ngồi chủ vị, thật đúng là buồn cười chết mất. Sao nàng ấy không nói là quen ngồi trên ngai phượng chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















