Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

ĐÊM TÂN HÔN: VƯƠNG GIA MUỐN TÔI THỰC HIỆN BA ĐIỀU QUY ƯỚC Chương 4: Thư Cấu Kết Địch

Cài Đặt

Chương 4: Thư Cấu Kết Địch

Lâm Như Ngọc mỉm cười bước vào, dáng đi nhẹ nhàng uyển chuyển, rồi khẽ khom người hành lễ:

“Cữu phụ, cữu mẫu an.” Thi lễ xong, nàng hướng ánh mắt về phía Tần Tịch có chút rụt rè nói: “Biểu tỷ, …chúng ta có thể đi đến hoa viên dạo một chút? Muội có một vài lời muốn nói cùng tỷ.” Có một vài lời không thể nói trước mặt Tần Đình Uẩn và Phó thị được, Tần Tịch dễ dỗ dành, nhưng vị cữu phụ phú thương kia, tuyệt đối chẳng phải người dễ nói chuyện. Tần Tịch không có gì để nói chuyện. Phó thị thấy mặt Lâm Như Ngọc có dấu vết hằn ửng đỏ, quan tâm hỏi: “Như Ngọc mặt con làm sao vậy?”

Lâm Như Ngọc lắc đầu, mỉm cười nói: “Dạ không có chuyện gì ạ, là con tự mình không cẩn thận bị va chạm chút ạ.”

Phó thị lắc đầu: “Lần sau cẩn thận chút, mặt của nữ hài tử rất quan trọng, Tịch nhi, vậy con và Như Ngọc đi dạo đi.”

Tần Tịch đúng lúc cũng muốn cho Lâm Như Ngọc cơ hội rước họa vào thân, nàng lập tức đứng dậy, “đi thôi.”

Lâm Như Ngọc thở phào nhẹ nhõm. Hai người đi dạo trong hoa viên. Tần Tịch nghĩ đến lúc nàng 7 tuổi, nàng đã từng trượt chân rơi xuống hồ nước, Lâm Như Ngọc khi ấy chỉ là một tiểu cô nương gầy gò bé nhỏ, lại chẳng chút do dự, lao mình xuống dòng nước lạnh buốt kéo nàng lên bờ. Sau đó nàng ta bị trận bệnh nặng, sốt cao không dừng, suýt chút nữa mạng cũng không giữ được. Từ đó về sau, nàng liền đặc biệt tin mọi thứ ở Lâm Như Ngọc, mà Lâm Như Ngọc từ nhỏ đến lớn luôn che chở, luôn nhường nhịn nàng mọi chỗ, nàng cũng đối với biểu muội này càng ngày càng không dấu bất cứ điều gì. Cha mẹ của nàng cũng vì nàng ta cứu mạng nàng mà cũng thương yêu nàng ta như người con gái thứ hai trong nhà. Sau này biết được tất cả chân tướng, nàng mới nhớ ra, nàng năm ấy cũng vì ngửi thấy một mùi hương hoa sau đó đầu choáng váng rồi trượt chân ngã xuống hồ nước, mới sẽ bị Lâm Như Ngọc cứu mạng. Cũng chính là nói mẫu tử nhà Tần Hà hai người từ khi nàng 7 tuổi liền bắt đầu mưu tính trăm phương ngàn kế tài sản của gia đình nhà nàng. Tần Tịch chầm chậm bước vào đình ngồi xuống, nàng dựa lưng lên lan can, ngắm nhìn rặng mai bên kia hồ, hoàn toàn phớt lờ nàng ta.

Lâm Như Ngọc quá hiểu rõ nàng, nàng bao xuẩn, mặc dù keo kiệt nhưng lại dễ mềm lòng, cực kỳ dễ dỗ dành. Nàng cúi đầu, vẻ mặt áy náy có tia bất an nói: “biểu tỷ, muội xin lỗi, muội không biết hai loại hương liệu kia là có độc, nhưng Hoàn ca ca thích loại hương liệu đó, biểu tỷ thích loại hương liệu này, ta mới làm cho biểu tỷ và Hoàn ca ca mỗi người một loại túi thơm, muội cũng không biết trộn lẫn hai loại cùng nhau sẽ có độc. Biểu tỷ hãy tin tưởng muội. Muội làm sao làm hại biểu tỷ chứ?

hoại, bất đắc dĩ trở thành thiếp của Tiêu Cảnh Hoàn. Nàng lúc đó không biết chân tướng sự việc, trong lòng hổ thẹn, cảm giác tội lỗi với Lâm Như Ngọc, tại Tấn vương phủ luôn tránh Tiêu Cảnh Hoàn, mỗi ngày đem bản thân trang điểm cực kỳ xấu, may mắn là Tiêu Cảnh Hoàn cũng chán ghét nàng, liền ngón tay cũng chưa chạm qua nàng chút nào, nếu không chắc nàng buồn nôn chết mất.

Trong lòng Lâm Như Ngọc được như ý, cười ngọt ngào nói: “Tốt, vậy ngày mai muội tự mình đến đón biểu tỷ đi Di Hòa Lâu ăn cơm được không? Muội mời.

Nàng liền biết Tân Tịch mềm lòng lại còn ngốc xuẩn. Trước đây nàng không thích biểu tỷ xinh đẹp hơn mình, liền cố ý nói đầy tủi thân nói mình xấu hơn nàng ta, lo lắng Hoàn ca ca nhìn thấy nàng ta sẽ thích nàng ta hơn, không thích mình, nàng ta liền ngốc đến nỗi mỗi lần ra ngoài đều tìm cách đem bản thân làm xấu đi. Ngốc chết mất.

“Ừ”, Tần Tịch khẽ đáp một tiếng.

Lâm Như Ngọc lại hỏi lại: “Nhưng mà biểu tỷ tỷ là làm sao phát hiện hai túi thơm kia có vấn đề ạ? Muội đều không biết, may mắn là biểu tỷ phát hiện được. Nếu không biểu tỷ chính là có việc phát sinh rồi, muội sẽ áy náy chết mất.

Tần Tịch liếc nhìn nàng ta: “ngửi nhiều, mỗi lần ngửi thấy liền choáng váng, tự nhiên liền cảm giác có vấn đề rồi. Túi thơm muội mang cùng với cái của ta không phải như nhau sao? Nhưng tại sao muội không làm sao?

Lâm Như Ngọc luống cuống, lập tức lấy ra túi thơm của mình đưa cho Tần Tịch xem: “Đúng vậy, đúng là giống nhau, nhưng là muội mang không sao, khả năng thân thể muội tốt hơn biểu tỷ. Sau này muội cũng không dám mang theo nó nữa. Biểu tỷ ngày mai muội đến sớm đón nhé? Nàng nhanh chóng chuyển chủ đề câu chuyện.

“Ừ.”

“Vậy giờ Tỵ muội sẽ qua đó.”

“Được rồi.”

Cùng với Tần Tịch hẹn ước tốt thời gian, Lâm Như Ngọc quay đi vui vẻ chuẩn bị bữa tiệc ngày mai.

Tần Tịch từ chỗ Lâm Như Ngọc rời đi sau, quay về viện của mình. Ngọc Đào đang bưng chậu nước hoa tươi bước vào: “Cô nương, nô tỳ hầu hạ người rửa mặt.”

Nàng gọi Ngọc Đào đến: “Ngọc Đào, ta muốn gặp một chút Phùng quản sự và đại ca của ngươi. Bảo Phùng quản sự mang danh sách các thương đội đến đây.

Ngọc Đào nghe lời liền đáp: “Dạ, nô tỳ đi gọi cha và đại ca đến gặp cô nương.”

Tần Tịch nhân thời gian này rửa sạch khuôn mặt, để lộ ra khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành. Kiếp này, nàng không cần phải vì Lâm Như Ngọc mà cố tình che giấu bản thân nữa. Phùng Bá và Phùng Nghị cung kính đứng ở ngoài viện, chưa đến một khắc đã đến nơi. Hai người bước vào hành lễ với Tần Tịch xong, Phùng Bá đem một tập trong tay dâng lên: “Cô nương, đây là tập danh sách các thương hộ.”

Đào Ngọc đem tập danh sách tiếp nhận qua, chuyển cho Tần Tịch.

“Phùng Bá, Phùng đại ca mời ngồi, hai người là người làm rất trung thành ở Tần gia.

Kiếp trước, Phùng đại ca để tìm được chứng cứ trả lại trong sạch cho Tần gia và bảo vệ nàng bị Thái tử cướp đi, Phùng đại ca tự hoạn mình nhập cung làm thái giám.

Phúng Bá trên đường đi lưu đày vì che chở cho cha nàng cũng bị đánh chết. Tần Tịch nghĩ tới đây hít sâu một hơi: Kiếp này, nàng nhất định phải bảo vệ thật tốt Tần gia, bảo vệ thật tốt tất cả bọn họ. Tần Tịch nhìn một lượt danh sách các thương hộ, Tần gia tổng cộng có mười đội, trong đó có 5 đội đi hướng Tây Bắc.

“Phùng Bá, gần đây chúng ta có mấy thương đội đang đi đến Tây Bắc?

Tần gia bị tịch biên tài sản là vì thương đội của Tần gia, tại quan ải Tây Bắc bị kiểm tra trong hàng hóa buôn bán sang Tây Nhung quốc giấu thư cấu kết với địch.

“Hồi cô nương, hiện tại có tổng cộng 4 thương đội đang chuẩn bị hai ngày nay xuất phát tiến đến Tây Bắc.” Phùng Bá là đại quản sự, thương đội cũng là thuộc phận sự quản lý, ông đối với việc của thương đội là nắm rõ nhất.

“Hai ngày nay thương đội xuất phát là vị nào quản sự dẫn đội? Là Phú Quý thúc phải không?” Nàng biết lúc hàng hóa xảy ra vấn đề, Phú Quý thúc là người đầu tiên bị diệt khẩu.

Phúng Bá lắc đầu “Không phải, Phú Quý tháng trước đã dẫn đội xuất phát rồi ạ.”

Một tháng trước!!!

Tần Tịch bóp chặt danh sách trong tay, đầu ngón tay trắng bệch: một tháng trước đã xuất phát, hiện tại phái người chạy đuổi theo còn kịp không?

Không kịp được cũng phải kịp.

“Phùng Bá, Phùng đại ca, hôm nay ta tại Di Hòa Lâu, vô ý nghe được hai người nói chuyện với nhau, ta không biết bọn họ là ai, nhưng ta nghe được là bọn họ nói đem thư cấu kết địch gì đó giấu trong hàng hóa của Tần gia buôn bán sang Tây Nhung quốc.

Phùng Bá và Phùng Nghị nghe được lời nói mở trừng đôi mắt, trong mắt cuộn trào sóng lớn kinh hoàng.

Thư cấu kết địch!!!

Vậy là đại tội tru di cả nhà, tịch biên gia sản.

“Ta không biết Tần gia trong miệng bọn họ có phải nhà chúng ta hay không, nhưng vạn nhất thì sao? Chúng ta đánh cược không nổi!!! Vì vậy Phúng Bá, Phùng đại ca, ta có việc xin nhờ các người.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc