Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trên đại lộ, Tần Tịch bước lớn hướng Tần Phủ đi tới. Nàng muốn quay về cấp bách để tự mình nhìn phụ mẫu! Kiếp trước phụ mẫu chết quá thê thảm rồi! Kiếp trước thương đội Tần gia tại cửa ải biên cương bị kiểm tra và phát hiện ra thư cấu kết với địch phản quốc, Tần gia bị chụp tội danh cấu kết với địch phản quốc, thậm chí liên lụy đến cả nhà ngoại tổ. Tần Phó hai nhà đều bị tịch biên tài sản, vô vàn tài sản đều bị sung công! Phụ mẫu và cả nhà ngoại tổ đề bị lưu đày nơi biên cương. Ngay cả biểu tỷ đã xuất giá cũng bị đuổi khỏi nhà chồng. Lúc nhà bị tịch biên nương thân bị cấm vệ quân đá một cước, sảy thai, máu chảy không ngừng, trong ngục giam liền mất mạng. Phụ thân trên đường lưu đày, liều mình bỏ trốn tìm Tấn vương cầu cứu, lại bị tướng lĩnh áp giải phát hiện, trực tiếp bị hàng trăm binh sĩ vây xung quanh bắn mũi tên, cha bị vạn tiễn xuyên tim mà chết. Cả nhà ngoại tỗ trên đường đi lưu đày cũng đều lần lượt qua đời, đều là trên đường bị binh sĩ áp giải động tay động chân đánh chết! Tần Phó hai nhà diệt vong hoàn toàn, chỉ còn lại mình cô!
Kiếp trước là cô ngu xuẩn, Tần gia bị tịch biên tài sản, gia tài bị sung công, không còn giá trị lợi dụng bị cặp phu thê bọn họ dâng tặng lên giường của Thái tử nàng mới biết được chân tướng sự việc, tất cả là âm mưu được sắp đặt từ lâu.
Ngọc Đào phải chạy bước nhỏ mới theo kịp, dưới chân loạng choạng, suýt chút nữa té ngã, nàng ta thở hổn hển nói: “Cô nương, cô nương đừng đi nhanh như vậy, Thạch Lựu quay lại đánh xe ngựa rồi, chúng ta đợi một chút ạ.” Tần Tịch vừa định thả bước chân chậm lại, bỗng đồng tử co rút, lập tức co chân chạy về phía trước! Tốc độ kia nhanh như chớp!
Ngọc Đào: “…”
Tiêu Cảnh Huyền vừa từ trong quân doanh trở lại kinh thành, đang cưỡi ngựa đi trên phố lớn thì bỗng thấy một thân ảnh nhỏ bé trượt xuống từ cửa sổ của một trà lâu. Hắn lập tức thi triển khinh công từ lưng ngựa, bay người lao tới. Thế là cả hai người, bốn bàn tay, vững vàng đỡ lấy đứa trẻ rơi xuống từ lầu trên. Tay của hai người lớn siết chặt lấy nhau, bốn mắt nhìn nhau, hai người đồng thời rút tay lại. Đứa trẻ bỗng rơi xuống, hai người hoảng hốt lại đồng thời đưa tay ra đỡ lấy. Hai cái đầu không tránh khỏi va vào nhau, hai đôi tay đan chéo, ôm trọn lấy đứa trẻ.
Hai người: “…”
Đứa trẻ: “…”
Tần Tịch là người phản ứng đầu tiên, buông tay và nhanh chóng lùi về sau. Tiêu Cảnh Huyền ôm chặt đứa trẻ cũng nhanh chóng lui lại về sau một bước. Từ lúc 7 tuổi hắn đã mắc phải căn bệnh lạ, không thể cùng người khác giới có bất kỳ tiếp xúc nào, cho dù chỉ là đầu ngón tay không cẩn thận chạm vào, thân thể hắn lập tức nổi mẩn đỏ, da bắt đầu ngứa ngáy. Hiện tại, tay và trán của hắn đã bắt đầu ngứa ngáy rồi, một lát nữa cả người nổi đầy mẩn đỏ, rất ngứa ngáy khó chịu nổi. Hắn nhìn Tần Tịch lạnh lùng nói: “Đứa trẻ này là công tử Định vương phủ, làm phiền cô nương đem nó lên trên lầu.” Nói xong, hắn đem đứa trẻ đặt xuống đất, nhảy lên lưng ngựa, hiên ngang phi ngựa đi. Tần Tịch kéo tay đứa trẻ, tay còn lại xoa xoa cái trán đau vừa bị va chạm, ánh mắt nhìn theo thân ảnh đã đi xa. Nàng biết hắn là ai. Cảnh Quận Vương, tiểu chiến thần nổi tiếng hiển hách của Thiên Nguyên quốc, là người đứng đầu trong hàng hoàng tôn. Kiếp trước nàng bị hoàng hậu bắt uống rượu độc, suýt chút nữa ruột thủng, bụng thối rữa mà chết, là hắn đã cứu nàng, giải độc cho nàng, mà còn giúp nàng an táng phụ mẫu và cả nhà ngoại tổ, thậm chí còn tìm chứng cứ minh oan trả lại trong sạch cho Tần gia. Chỉ tiếc rằng nàng trúng độc quá nặng, chưa kịp dâng hương cho phụ mẫu và cả nhà ngoại tổ, nói với bọn họ rằng Tần gia đã được minh oan, nàng đã qua đời trên đường đi dâng hương. Nàng nhớ khoảnh khắc linh hồn mình tan biến, dường như thấy hắn hoảng hốt xông vào xe ngựa với vẻ mặt đầy lo lắng.
“Duệ nhi”, lúc này một phu nhân quý phái trang nhã cùng nha hoàn vội vàng từ trong tiệm chạy ra. Người phụ nhân ôm chầm lấy đứa trẻ, siết chặt vào lòng, sợ hãi đến mức nước mắt tuôn như mưa.
“Òa” — lúc này đứa trẻ mới dám òa lên khóc.
Tần Tịch nhìn nương thân của đứa trẻ đã tới, liền yên tâm rời khỏi.
Đến khi phụ nhân từ trong hoảng hốt qua đi lấy lại tinh thần muốn đứng lên nói lời cảm tạ, thân ảnh của Tần Tịch đã không thấy đâu nữa.
Tần Tịch vừa rẽ vào chỗ ngoặt liền gặp Thạch Lựu đang thong thả đánh xe ngựa đến trễ. Thạch Lựu lớn tiếng nói: “Cô nương, nô tài đến rồi đây!”
Nói xong, xe ngựa vừa chầm chậm dừng lại trước mặt Tần Tịch. Ngọc Đào không nhẫn nại được trách móc: “Làm sao đến muộn như vậy? Cô nương đã bị thương rồi.
Cô nương bị thương sao?!!! Thạch Lựu hoảng hốt, lập tức nhảy khỏi xe ngựa, thân thể cao lớn nhấc Tần Tịch lên, quay người nhét cô vào xe ngựa.
Tần Tịch: “…”
Rất tốt, đã lâu rồi mới lại có cảm giác này.
Bên cạnh nàng có bốn nha hoàn: Ngọc Đào chu đáo tỉ mỉ; Thạch Lựu thật thà, vô tư thẳng thắn, lại khỏe mạnh dũng mãnh; Thu Cúc giỏi nấu nướng, mê chuyện thị phi; còn Bạch Mai thì tinh thông cầm kỳ thư họa, lại hiểu chút y thuật. Bốn người mỗi người có một sở trường, nhưng đều rất trung thành.
“Cô nương, cô không có việc gì chứ?” Đào Ngọc đi theo sau trèo lên xe ngựa, nhìn thấy cô nương nhà mình sắc mặt có chút tái nhợt, không phải vì lo lắng quá chứ, nàng liền liếc, trừng mắt Thạch Lựu: “Đã nói bao nhiều lần rồi, bảo nhà người đừng vác người như vậy, cô nương thân thể quý giá mềm yếu, sao chịu nổi cái kiểu vác người như ngươi chứ!” Thạch Lựu xoa xoa đầu suy nghĩ, nét mặt bối rối: “Tôi quên mất.”
“Lần sau sẽ bế lên, bế ngang người ấy.”
Tần Tịch lắc đầu: “Không có việc gì, quay về phủ đi.”
Hai người lập tức im bặt, Thạch Lựu nhảy vọt lên xe ngựa, vung roi ngựa một cái, chiếc xe lập tức lăn bánh. Xe ngựa chạy rất nhanh liền đã dừng trước cửa Tần phủ. Tần Tịch lập tức nhảy khỏi xe ngựa, nhấc váy lên lao thẳng vào trong phủ, làm hai nha hoàn và người gác cửa giật mình hoảng hốt, cô nương làm sao vậy? Tần Tịch băng qua hành lang dài ngoằn ngoèo quanh co, chạy một mạch đến tận Kim Hoa Đường, nhào thẳng vào người Phó thị, òa lên: “Cha, mẹ!”
Phó Thị Kiến và Tần Đình Uẩn đang nhìn danh sách lễ vật cho lễ mừng thọ Tần lão gia 60 tuổi, thấy con gái như vậy, đều giật mình hoảng hốt. Phó thị lo lắng hỏi: “Làm sao rồi? Có chuyện gì xảy ra rồi? Ở bên ngoài bị bắt nạt hay sao?”
Tần Đình Uẩn lập tức nói: “Ai dám bắt nạt con, cha giáo huấn hắn.”
Tần Tịch biết vừa rồi mình quá thất thố, nàng cố gắng đè xuống đáy lòng sự kích động, khẽ rời khỏi cái ôm của Phó thị, lắc lắc đầu: “Không có chuyện gì, con là quá vui mừng thôi.”
Con thật sự quá vui mừng thôi. Không có ai biết, nàng mang theo ký ức cả nhà bị diệt vong sống nơi dị thế trong bao năm đau khổ. Hiện tại có thể một lần nữa gặp được cha mẹ của mình nàng có vui mừng khôn xiết. Phó Thị nghe lời buông ra tiếng thở nhẹ nhõm, cười dịu dàng: “Vậy Tịch nhi nói cho nương biết, có chuyện gì mà vui mừng như vậy?”
Tần Tịch mỉm cười nói: “là vì con nhìn thấy cha trở về ạ.”
Phó thị bật cười: “Cha con cũng không phải hôm nay mới trở về nhà mà.”
Tần Đình Uẩn nhìn một cái liền biết có điều bất thường của con gái, ông biết phép tắc của Di Hòa Lâu, nếu không có thẻ bài liền tiến vào không được. Ai dẫn Tịch nhi tới cửa Di Hòa Lâu bắt nạt rồi sao? Ông đang muốn hỏi chút, lúc này nha hoàn Nghênh Xuân bước chân vội vã chạy vào quỳ xuống bẩm báo: “Lão gia, phu nhân, cô nương, biểu cô nương đến ạ.”
Tần Tịch đáy mắt thoáng qua tia sắc lạnh, đến cũng thật nhanh.
Phó thị cười dịu dàng nói: “Mời biểu tiểu thư vào đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















