Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tần Tịch cười lạnh lẽo, kiếp trước nữa, chính mình đã bị vẻ ngoài lúc nào cũng ra sức che chở của Lâm Như Ngọc lừa gạt, tưởng rằng nàng ta thật sự luôn bảo vệ mình! Sự thực là những điều này đề là ý đồ tính trước của nàng ta! Tầm mắt của Tần Tịch rơi vào túi thơm trên người Tiêu Cảnh Hoàn, khóe môi khẽ nhếch: “Biểu muội nói đúng, ta đương nhiên không cố ý ngất xỉu, ta chẳng qua là…” Tần Tịch bước về phía trước bất ngờ cầm giật túi thơm trên thắt lưng Tiêu Cảnh Hoàn và túi thơm trên thắt lưng của mình, xé toạc túi thơm ra, rồi mạnh tay ném! Hương liệu của cả hai túi thơm cùng lúc hắt lên mặt Tiêu Cảnh Hoàn và Lâm Như Ngọc!
“A!”, Lâm Như Ngọc rít lên một tiếng, vội vã dùng khăn tay ra sức lau hương liệu trên mặt.
“Khụ khụ...” Tiêu Cảnh Hoàn hít phải hương liệu qua cả mũi lẫn miệng, vừa ho sặc sụa vừa luống cuống phủi đống hương liệu dính đầy trên mặt và người. Hai gói hương liệu này mà trộn vào nhau thì độc hại đấy! Trong không khí tràn ngập một mùi hương nồng đậm. Lúc này, có người am hiểu y thuật ngửi thấy mùi hương trong không khí liền kêu lên: “Tam gia, mau phủi hết hương liệu trên người đi! Hai loại hương này trộn vào nhau có độc! Sẽ khiến người ta choáng váng, quay cuồng đó!” Mọi người xung quanh phẫn nộ: “Thật là hiếp người quá đánh! Tam gia xin đừng tha cho nữ nhân có tâm địa độc ác, coi trời bằng vung kia! Hãy lôi ra Ngọ môn chém đầu thị chúng!”
“Thực sự điên mà! Thế mà dám hạ độc! Nữ nhân này dám cả gan phạm thượng, tâm địa độc ác thật đáng bị xử trảm!”
“Tam gia là rồng sinh phượng dưỡng, dòng dõi tôn quý, Tần Tịch ngươi chết chắc rồi!”
Tần Tịch dường như không nghe thấy những lời mắng chửi của mọi người, cô thản nhiên ném hai túi hương lên người hai kẻ đang luống cuống, rồi phủi tay: Còn không phải là nhìn đến ngân lượng của Tần gia ta sao, muốn phá hủy danh tiếng của ta, mưu tính ta trở thành thị thiếp của Tiêu Cảnh Hoàn sao, vừa hay làm cây rụng tiền của các ngươi sao? Không cần động tay động chân với túi thơm làm gì? Biểu muội chỉ cần nói ra một tiếng, về mặt ngân lượng ta khi nào cự tuyệt qua với biểu muội đâu? Coi như đang làm bố thí cho ăn mày thôi! Biểu muội cần gì phải dốc hết tâm tư mưu tính ta và biểu muội phải hầu hạ chung một chồng? Xem như biểu muội không ngại bẩn,…”
Tần Tịch nói đến đây tạm ngừng một chút, khinh bỉ liếc nhìn từ trên xuống dưới Tiêu Cảnh Hoàn: “Một tên phế vật chỉ biết lợi dụng phụ nữ để trèo cao, đến xách giày cho ta cũng không xứng.” Tần Tịch nói xong liền xoay người rời đi! Lâm Như Ngọc nhìn Tần Tịch kinh ngạc, nàng ta làm sao biết được?
Mọi người xung quanh mở to đôi mắt ngơ ngác, nữ nhân nhà thương hộ nói vậy ý là gì? Tam gia và Như Ngọc cô nương nhằm vào tiền tài của Tần gia, muốn mưu tính nữ nhân nhà thương hộ kia trở thành thị thiếp, làm cây rụng tiền cho bọn họ? Vì vậy là Như Ngọc cô nương và Tam gia mưu tính nữ nhân nhà thương hộ kia phải không? Đây làm sao có khả năng?
Chỉ là, dân chúng cúi đầu nhìn hai túi thơm trên đất được thêu hoàn toàn giống nhau, Ở góc của hai túi thơm này còn thêu một chữ “Ngọc”, đây là thói quen của Lâm Như Ngọc. Có người nhanh nhảu buột miệng thốt ra: “Đây là túi thơm Như Ngọc cô nương thêu.” Lời vừa thốt ra, nàng liền đưa tay bịt miệng, hận không thể cắt đứt lưỡi mình: “Hình như ta nhận nhầm rồi!” Tay nghề thêu thùa của Lâm Như Ngọc đã từng được Thái hậu và Hoàng hậu nương nương khen ngợi trong lễ Thất tịch. Vì vậy mà có rất nhiều người đều nhận ra hai túi thơm này do chính tay Lâm Như Ngọc làm ra. Cái túi thơm đeo trên người Tần Tịch, và cái túi thơm đeo trên người Tiêu Cảnh Hoàn, rõ ràng là đều là của cô Lâm Như Ngọc tặng cho! Chẳng lẽ túi thơm trên người Tiêu Cảnh Hoàn lại do nữ nhân nhà thương hộ kia tặng sao? Thế nhưng, hương liệu trong hai túi hương ấy khi hoà lẫn lại với nhau… lại sinh độc! Hễ ngửi phải, liền choáng váng đầu óc, mê muội tâm thần. Chuyện này thật thú vị rồi! Lại nghĩ đến lời nói vừa nãy của Tần Tịch, trời ơi, bọn họ dường như nghe thấy một bí mật gì đó ghê gớm lắm! Nhưng mà, vừa mới nữ nhân nhà thương hộ kia rất can đảm, dám đánh Tam gia, không sợ bị xử trảm à? Thế nhưng thật sự anh dũng ngạo nghễ a! Nếu là ta nhất định không dám làm như vậy! Có người nhanh nhẹn nhưng lại nhát gan muốn ngay lập tức lặng lẽ rời khỏi nơi này.
Lâm Như Ngọc hoàn hồn, thấy ai nấy đều mang vẻ mặt phát hiện ra bí mật, liền cuống lên, nàng òa khóc nói: “Biểu tỷ hôm nay nhất định là tức giận tôi, nên mới hiểu lầm tôi, tất cả đều là lỗi do muội đến muộn, mọi người đừng hiểu lầm biểu tỷ của tôi! Tỷ ấy thật sự không cố ý ngất xỉu đâu! Hoàn ca ca, huynh cũng đừng trách tội biểu tỷ của muội, được không!.” Mọi người xung quanh nghe vậy liền cười khẩy phụ họa: “Là như vậy a! Nữ nhân nhà thương hộ kia nhất định là tức điên rồi! Như Ngọc cô nương có tấm lòng lương thiện, thân phận Tam gia cao quý nhất, làm sao có khả năng sẽ vì tiền bạc mà mưu tính nàng ta chứ! Ôi trời, tôi có chút choáng váng, nhất định là ngửi quá nhiều hương liệu có độc rồi, tôi phải đi tìm đại phu đây!”
“Nữ nhân nhà thương hộ kia giảo hoạt xảo trá, lời nói của nàng ta làm sao có thể tin cậy được! Tôi nửa chữ cũng không tin! Không được rồi, đầu tôi choáng quá, tôi cũng phải đi tìm đại phu đây.”
“Không gian không thành thương nhân, lời nói của nữ nhân nhà thương hộ đó, tôi nửa điểm cũng không tin”, mới lạ ấy! Không ngờ Như Ngọc cô nương lại là người như vậy! Người này nói được một nửa liền bỏ chạy!
Mọi người xung quanh cũng đề hùa nhau rồi bỏ đi hết!
Lúc này không đi, là muốn lưu lại bị Tam gia ghi nhớ trong lòng sao?
Bọn họ không có dũng khí như Tần Tịch!
Chỉ là, đối với lời nói của Lâm Như Ngọc, có lẽ nhiều người đều bắt đầu có nghi ngờ trong lòng! Dẫu sao hai túi thơm kia chính là bằng chứng rõ ràng! Sắc mặt Lâm Như Ngọc trắng bệch!
Xong rồi… xem ra mọi người đều không tin nàng nữa! Hình tượng mỹ lệ đoan trang, tâm địa thiện lương mà nàng dày công vun đắp bao năm—giờ e là đã sụp đổ trong chốc lát.
Xong rồi… danh tiếng của cô đều bị phá hủy rồi!
Xong rồi… bao mưu tính dày công bày bố lâu nay tất cả đều tan thành mây khói rồi!
Hỏng rồi… ai biết bọn họ sẽ truyền ra những lời ra sao? Nếu để chuyện này lan rộng… chẳng lẽ ngay cả hôn sự với Hoàn ca ca cũng không giữ được sao?
Nàng ta níu chặt tay áo của Tiêu Cảnh Hoàn, vẻ mặt bối rối hoảng hốt, khẽ run giọng nói: “Hoàn ca ca… phải làm sao bây giờ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















