Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trường Xuân Bá phủ, Tần Hà nhìn thấy Lâm Như Ngọc với gương mặt sưng vù như đầu heo nhào vào lòng mình thì sững sờ!
“Chuyện gì đã xảy ra vậy? Ai đánh vậy?”
“Hu hu, mẹ! Tần Tịch nhà đầu chết tiệt đó quá đáng lắm.”
Lâm Như Ngọc một năm một mười, vừa kể lại rành rọt mọi chuyện đã xảy ra ở phủ Tấn vương!”
“Hiện tại ngay cả Quách Tử Oanh cũng cho rằng chuyện trước kia nàng ta quyến rũ Hoàn ca ca là do nàng bày mưu tính kế! Mọi người đều nghĩ rằng nàng vì ganh tị việc nàng ta được gả vào phủ Tấn vương làm Quận vương phi, nên cố tình tung tin đồn bôi nhọ danh tiếng của nàng ta, để nàng ta bị hủy hôn sự! Lúc nãy còn có bao nhiêu người ở đó, chuyện này mà truyền ra ngoài, e là thiên hạ ai cũng nghĩ như vậy! Thanh danh của nàng coi như hoàn toàn bị hủy rồi! Hu hu… Trên đường về, ngay cả Tấn Vương phi cũng không thèm nhìn ta tử tế một lần!”
Tần Hà nghe xong, tức giận đến mức hai bên má run lên bần bật, toàn thân cũng không ngừng run rẩy! Thật hay cho một Tần Tịch. Nàng còn thật là xem thường nàng ta quá rồi.
“Con vừa mới nói con nghe được Cảnh Quận Vương chính miệng nói với nàng ta hủy hôn ước đúng không?”
Lâm Như Ngọc lau nước mắt, gật đầu, nghĩ đến chuyện này trong lòng mới thấy dễ chịu đôi chút: “Nàng nhìn thấy Cảnh Quận Vương trực tiếp để lại một câu “Hôn ước của chúng ta liền từ đây kết thúc” sau đó liền rời đi luôn, nhìn cũng không nhìn Tần Tịch một chút nào. Nàng liền biết Cảnh Quận Vương làm sao có thể nhìn trúng nàng ta. Mẹ, dù sao nàng sẽ không trở thành Quận Vương phi, con cũng không muốn nàng trở thành thiếp của Hoàn ca ca. Mẹ tìm hôn sự khác cho nàng ta. Đem nàng ta gả cho một lão đầu bảy tám mươi tuổi làm thiếp.”
Tần Hà nhìn nữ nhi của mình, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Nàng đã chắc chắn rằng, con gái mình chẳng thể nào đấu lại Tần Tịch được.
Một người thiếp không thể kiểm soát được chính là tai họa. Để Tần Tịch làm thiếp con đường này đi không được nữa. Chỉ cần Tần Tịch không gả vào phủ Tấn vương, cô ta sẽ có cách khiến cho Nhị ca mình liên tục cung cấp tiền bạc cho bọn họ.”
Gả đi xa, ngược lại lại không tốt đâu. Tần Hà gật đầu cam đoan, trong mắt thoáng qua nét hiểm độc: “Con yên tâm, mẹ nhất định thay nàng ta tìm một hôn sự tốt.”
Đùa cái gì vậy? Hoàng Thượng nhận biết Tần Tịch một a miêu a cẩu, làm sao có thể ban hôn cho nàng ta được?
“Hoàng Thượng ban hôn cho Tần tiểu thư rồi! Sau này nàng chính là Cảnh Quận Vương phi! Bên ngoài đều truyền tin nhiều lần rồi!”
Tần Hà: “…”
Hoàng Thượng bị điên sao?
Lâm Như Ngọc tức đến mức trực tiếp ném vỡ cả chén trà: “Không thể nào! Dựa vào cái gì chứ? Dựa vào cái gì mà là nàng ta?”
Hàn Lâm Đại Học Sĩ phủ
Hứa gia đã tiễn đoàn người đến truyền chỉ rời đi. Hứa Mạch Ngôn cầm thánh chỉ, ngồi ngẩn người trước cửa sổ hiên. Nha hoàn bên cạnh Hứa Mạch Ngôn thấy nàng như vậy thì không khỏi xót xa.
Hoàng Thượng hôm nay liên tiếp ban xuống hai đạo Thánh chỉ, nhưng nội dung của Thánh chỉ cũng làm người ta quá tức giận rồi.
Thánh chỉ ban hôn cho Cảnh Quận vương và nữ thương nhân kia thì không ngớt lời ca ngợi nàng ta, từng hàng từng chữ đều là những lời tán dương mỹ miều!
Thánh chỉ ban hôn của tiểu thư nhà mình, chỉ có một câu, hai câu: “Hiểu lễ nghĩa, tinh thông cầm nghệ, trẫm rất hài lòng!” Ngay cả phần lẻ của người ta cũng không đủ!
Tiểu thư nhà cô là ai chứ? Là thư hương thế gia, Hàn Lâm thanh cao, nổi tiếng là tài nữ Kinh thành.
Nội dung Thánh chỉ viết như vậy của Hoàng Thượng chẳng khác đánh vào mặt tiểu thư nhà mình?
Nàng không nhịn được mà phải lên tiếng thay cho tiểu thư nhà mình: Danh tiếng vang khắp Giang Hoài, đức hạnh sáng ngời kinh thành? Đang nói về nữ thương nhân kia sao? Cô ta dựa vào cái gì mà có danh vọng và đức hạnh như vậy? Là nhờ gia tài triệu vàng sao? Khi tiểu thư nhà nàng được mệnh danh là tài nữ kinh thành, cô ta còn không biết mình đang ở đâu mà đếm tiền đồng!
Tướng mạo đoan trang, hiền hòa ôn nhã? Người quyến rũ vị hôn phu của chính biểu muội mình mà còn được coi là tướng mạo đoan trang, hiền hòa ôn nhã sao? Tôi khinh!!!
Cảnh Quận Vương và nàng ta, hai người tài sắc vẹn toàn, phượng hợp, lân giao, ngọc đôi châu ngọc, quả là cặp đôi trời sinh, trời tạo ra một cặp? Một nữ thương nhân và Cảnh Quận vương, con cháu rồng phượng, là một cặp trời sinh sao? Nàng thấy đúng hơn là một đoá hoa tươi cắm vào phân trâu! Hai người căn bản không xứng đôi chút nào!
Nếu không phải là không thể mắng hoàng thượng, nha hoàn đã muốn nói hoàng thượng bị nước vào đầu rồi!
Hứa Mạch Ngôn nghĩ đến Tiêu Cảnh Huyền câu đó “Nàng xứng hay không xứng bổn vương không biết, nhưng bổn vương biết ngươi không xứng!”
Vì vậy Thánh chỉ ban hôn này là hắn tự mình đi cầu sao! Nếu không Hoàng Thượng làm sao có thể đem một nữ thương nhân ban hôn cho hắn được? Hứa Mạch Ngôn không nhịn được bật cười: “Ha ha”
Nàng ta xứng, mình không xứng!
Hắn thế mà lại thật sự mắt không nhìn thấy gì, chỉ là một kẻ háo sắc nông cạn mà thôi. Nàng sao lại phải yêu thích hắn chứ?
Một nữ nhân xuất thân thương nhân có thể cùng mình xuất thân Hàn Lâm Đại Học Sĩ so sánh sao? Nàng cũng muốn xem xem một nữ thương nhân tương laai có thể mang lại cho hắn cái gì! Nàng đợi một ngày nào đó hắn phải hối hận.
Hứa phu nhân thấy con gái mình giận dữ như vậy, trong lòng rất xót xa: “Mưa gió sấm chớp, đâu phải là ân sủng của hoàng thượng. Thánh chỉ đã ban xuống, không thể thay đổi được nữa! Thế tử của Sở Vương phủ là người tài năng, sau này sẽ kế thừa tước vị, trở thành Sở vương. Cảnh Quận vương chỉ là con trai thứ, dù có tài giỏi thế nào cũng chỉ là một quận vương, tương lai chức vị cao thấp còn chưa biết ra sao! Sau này con đừng có ngu ngốc nữa!”
Nàng hoàn toàn không nghĩ đến nữ nhi thế mà tự mình đi cầu Lão thái gia tiến cung tìm Hoàng Thượng ban hôn, kết quả còn không như ý.
Trong mắt Hứa Mạch Ngôn thoáng qua kiên định: “Đương nhiên!”
Hắn còn không xứng để con phải nhớ nhung. Nàng nhất định phải khiến hắn hối hận vì sự ngu muội hôm nay.
Hoàng Thượng liền hạ hai đạo Thánh chỉ ban hôn cho Thế tử Sở vương phủ và Cảnh Quận Vương của Tấn Vương phủ rất nhanh chóng được các đại gia tộc biết đến!”
Hôm nay, những người đã đến phủ Tấn vương tham gia lễ ngắm hoa mai, mỗi người đều cảm thấy như bị tát vào mặt một cách thậm tệ.
Những tiểu thư và phu nhân thế gia đó đều cảm thấy não của Hoàng Thượng bị nước vào, làm sao sẽ đem một nữ thương nhân ban hôn cho Cảnh Quận Vương chứ?
Rất nhiều người lại hào hứng bàn tán nội dung hai đạo Thánh chỉ, có người bất bình thay cho Hứa Mạch Ngôn, có kẻ thì âm thầm hả hê, càng náo nhiệt càng thích.
Mà các thần tử biết nội dung hai đạo Thánh chỉ sau đó, đều cảm thấy bộ não của những người ở Trung Thư Tỉnh có phải hay không bị Tần Đình Uẩn đổ đồng vào rồi, nếu không làm sao sẽ viết ra hai đạo thánh chỉ phân biệt đối xử rõ ràng đến thế.
Vậy thì thể diện của lão Hứa, Hứa đế sư biết giấu vào đâu đây?
Bọn họ đã hạ quyết tâm, ngày mai nhất thiết dâng sớ vạch tội.
Tần Tịch không hề biết những việc này, nàng cầm Thánh chỉ quay về Tịch Nhan viện, liền tùy tiện đặt trên mặt bàn, nghĩ đến Tiêu Cảnh Huyền đối nữ tử tránh giống như tránh rắn rết, nàng liền yên tâm rồi.
Kiếp trước Hoàng Thượng đem Hứa Mạch Ngôn ban hôn cho hắn, hắn lập tức liền tiến cung kháng chỉ hủy hôn.
Kiếp này ban hôn đổi thành mình không biết hắn làm như thế nào, nhưng nàng tin tưởng, hắn cũng sẽ tiến cung hủy hôn thôi.
Ngọc Đào thấy nàng có thái độ đối xử với Thánh chỉ thờ ơ khinh suất, sợ đến mức tim cũng muốn nhảy ra ngoài: “Cô nương, đây là thánh chỉ đó a!”
Tần Tịch thậm chí không để tâm nói: “Ngọc Đào, đi mời cha của ngươi qua đây!”
“Dạ!” Ngọc Đào đáp một tiếng, cẩn thận đặt thánh chỉ vào một chiếc hộp gỗ tinh xảo, rồi mới đi gọi người.
Phùng quản sự rất nhanh liền đến, sau khi ông chắp tay hành lễ, cung kính nói: “Cô nương tìm lão nô qua đây, là có việc gì?”
Các quan viên Trung Thư Tỉnh tuyên bố: Bọn họ không gánh cái nồi này! Tất cả đều do Hoàng thượng làm ra!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










