Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tần Tịch biểu thị ý Phùng quản sự ngồi xuống, sau đó mới nói: “Ta muốn mở một lầu tửu, Phùng bá biết ở Kinh thành có hay không lầu tửu nào chuyển nhượng không?
Phùng quản sự lắc đầu: “Bây giờ không có, người Kinh thành đi lại đông đúc, việc buôn bán phát đạt, rất khó gặp được chuyển nhượng hoặc lầu tửu bán lại, trừ phi có người phạm tội, bị tịch biên gia sản, quan phủ bán đấu giá.”
“Lầu tửu ở Tây thành bên kia cũng được”
Phùng quản sự lại không đồng tình: “Ta thì biết ở phố Trường Thọ bên Tây Thành có một tửu lâu đang định sang nhượng. Có điều nơi ấy là khu thành cũ, khá xập xệ, lại là chỗ bày hàng mỗi dịp chợ phiên. Người qua lại thì không ít, nhưng toàn là dân thường, bình dân bách tính, chứ giới phú quý chẳng ai thích lui tới. Chỉ e việc buôn bán ở đó chẳng được bao nhiêu.”
Nói cho cùng, nơi ấy chẳng qua là khu dân nghèo, người có bạc vào tửu lâu dùng bữa vốn chẳng được mấy ai. Cũng bởi thế mà tửu lâu nơi đó buôn bán ế ẩm, mới phải sang tay nhượng lại.
“Lão giúp ta kiểm kê hết các tửu lầu muốn sang nhượng lại, không chỉ là tửu lầu, cả khu Tây Thành đó chỉ cần có cửa tiệm nào sang nhượng thì thu mua hết! Có bao nhiêu, lấy bấy nhiêu!”
Phùng quản sự nghe xong không nhịn được mà nhắc nhở: “Nếu cô nương muốn mua cửa tiệm mở tửu lâu, có thể đợi thêm chút nữa, chờ triều đình phát mãi cửa tiệm thì mua cũng chưa muộn. Phố Trường Thọ kia, tiệm quán cũ kỹ quá rồi.”
Ý hắn muốn nói là: bây giờ còn ai thèm mua cửa tiệm bên đó nữa? Có kiếm được bao nhiêu đâu! Nhiều lắm cũng chỉ trăm mấy lượng bạc một tháng, mà nhà họ Tần thì đâu thiếu chút bạc lẻ ấy!
Tần Tịch lắc đầu: “Thiên Nguyên quốc hiện đang trong thời kỳ phồn thịnh, hoàng thành triều ta cũng đã được xây hơn trăm năm, từ lâu đã không còn đủ dùng nữa! Phùng bá thấy có khả năng triều đình sẽ mở rộng thành không? Nếu thật sự mở rộng, lão cảm thấy Hoàng thượng sẽ chọn mở rộng về phía nào?”
Hiện tại chỗ đó mặc dù là khu dân nghèo, nhưng Tần Tịch biết sau khi đón năm mới, Hoàng Thượng liền có chủ ý mở rộng thành.
Phong thanh vừa truyền ra, triều trung trong ngoài đều đồn đoán Thánh thượng tất sẽ chọn hướng Đông để mở rộng hoàng thành — bởi lẽ trong Thiên Nguyên quốc, phương Đông xưa nay vẫn là phương vị tôn quý.
Lúc đó Lâm Như Ngọc muốn mua chỗ ở đông thành, còn hỏi nàng mượn tiền, nàng lúc đó đưa ra ý kiến với nàng ta mua tiệm ở tây thành, nhưng nàng ta không nghe, mua ở đông thành. Kết quả hai tháng sau, hoàng bảng vừa ban ra, cửa tiệm ở Tây Thành liền tăng giá vùn vụt chỉ sau một đêm!
Rất nhiều người mua ở đông thành, đều mất hết. Chỉ có vị đó Vân Tú tiên sinh kiếm số tiền lớn, một mình sang lại gần phân nửa số cửa tiệm ở Tây Thành!
Trong lòng Phùng quản sự rất sốc. Mở rộng thành? Cô nương thật dám nghĩ!
Trong lòng lão suy nghĩ kỹ một hồi, thế mà lại cảm thấy vô cùng có khả năng! Chuyện này từng xảy ra trước đây, có tiền lệ có thể làm theo được.
Lão và Lão gia làm ăn buôn bán cả đời, có việc gì mà chưa từng gặp qua chứ? Làm ăn buôn bán làm sao lợi nhuận lớn nhất có thể? Vậy phải có mắt nhìn xa trông rộng, còn phải có sự quyết đoán làm việc đến cùng. Lão đã tận mắt thấy bằng chứng chính là lão gia một lần lại một lần dùng ánh mắt độc đáo đó, dám làm người tiên phong, nên kiếm gia tài khổng lồ như ngày hôm nay.
Cô nương có ánh mắt như thế, thậm chí còn vượt qua cả lão gia. Trong lòng lão đối với Tần Tịch là càng ngày càng thán phục, lập tức chắp tay nói: “Cô nương thật tinh thông, có tầm nhìn xa trộng rộng! Lão nô nhất định sẽ mua lại hết!” Là lão tầm nhìn hạn hẹp rồi. Lão làm sao cũng nghĩ không đến Hoàng thành sẽ mở rộng chứ.
Tần Tịch lại hỏi: “Phùng bá, chúng ta khu nhà ở hẻm Đại Đồng có phải hay không có con đường bí mật thông ra trạm xe ngựa ở đường lớn ngoài thành không?
Phùng quản sự nghe xong cũng không quá kinh ngạc Tần Tịch sẽ biết, tất nhiên lão gia chỉ có duy nhất nữ nhi là cô nương, tương lai Tần gia tất cả đều là lưu lại cho cô nương. Lão gật đầu: “Bẩm cô nương, đúng là vậy.”
“Ta muốn đào thêm một đường mật đạo từ phủ đệ này thông đến căn nhà trong hẻm Đại Đồng.”
Tần gia bọn họ ngoài có thương đội, còn có phường dệt, phường giấy, còn kinh doanh cây thuốc, đồ gốm, tửu lầu và buôn bán nhiều thứ khác, vì vậy có trạm xe ngựa lớn của riêng mình.
Trạm xe ngựa lớn ngoài thành không chỉ tiện cho việc vận chuyển hàng hóa của nhà mình, mà còn giúp chở hàng cho các thương hộ khác, tiện thể kiếm thêm chút lộ phí.
Sở dĩ nàng muốn đào một đường hầm thông tới trạm xe ngựa lớn, là vì nàng dự định mở một tửu lâu hải sản, mà nguồn hải sản thì cần được giữ kín một chút.
Đến lúc đó nàng sẽ để hải sản trong một gian nhà của trạm xe ngựa lớn, rồi sai người lặng lẽ đưa vào trong thành.
Trạm xe ngựa lớn mỗi ngày xe ngựa tấp nập, thương đoàn từ khắp nơi đổ về, người đến kẻ đi đều thay đổi liên tục, muốn lần theo dấu vết cũng chẳng dễ dàng gì.
Phùng quản sự nghe xong liền cho rằng Tần Tịch lo lắng chuyện bị tịch thu gia sản, nên muốn để lại thêm một đường lui. Quả thật chu toàn, bèn nói: “Vẫn là cô nương suy nghĩ chu đáo, lão nô sẽ đi lo liệu ngay.”
Tổ tiên của Phùng quản sự vốn có tay nghề này, mà việc đào mật đạo cũng là sở trường của ông ta. Nhà ở hẻm Đại Đồng nhìn thì như cách phủ đệ này một con phố, nhưng nếu tính theo đường thẳng thì chỉ vài trăm mét, đào một đường hầm vừa đủ một người đi qua cũng không khó."
Tần Tịch gật gật đầu: “Những chuyện đó liền làm phiền Phùng bá rồi. Còn có nếu như Hải thúc quay về, làm phiền Phùng bá nói cho thúc ấy một tiếng, ta có việc tìm thúc ấy.
Hải quản sự là đại quản sự của Tần gia phụ trách việc thu mua.
“Phùng quản sự vội vàng nói: “Cô nương quá lời rồi, đây là việc lão nô nên làm, Hải quản sự hôm qua truyền tin về, ngày kia chắc là về đến nơi.”
“Tốt, làm phiền Phùng bá rồi.”
Sau khi nói việc xong, Phùng quản sự lại chạy nhanh đi tìm Tần Đình Uẩn chia sẻ chuyện này.
Tần Tịch có thiên phú kinh doanh, thậm chí có triển vọng hơn con trai của lão, khiến lão vô cùng phấn khích.
Sau khi Phùng quản sự rời đi, Tần Tịch đang nghĩ thiết kế tửu lầu hải sản như thế nào, bỗng nhiên nghe thấy ngoài phòng truyền đến âm thanh “Bốp bốp bốp”.
Lẽ nào là cá trong thùng nước nhảy ra ngoài sao?
Hôm qua lúc trở về, nàng phát hiện cá thu đao trong thùng gỗ được nước biển bảo quản thế mà không có chết, nàng đoán có lẽ là trong nước biển có linh khí.
Vì bình thường, cá thu đao cùng một số loại hải sản khác rời khỏi biển sẽ nhanh chóng chết, không thể nuôi sống được.
Vì vậy nàng cố ý tìm một cái chum nước để thử xem sau khi rời khỏi hòn đảo, cá thu đao có thể sống được bao lâu trong nước biển ở bên ngoài.
Không ngờ rằng nuôi qua một đêm mà vẫn còn rất khỏe mạnh, đầy sức sống!
Nàng bước ra khỏi sân liền thấy con hồ ly trắng nhỏ toàn thân ướt sũng nhảy ra từ chiếc chum nước.
Trên mặt đất còn có một con cá thu đao đang nhảy loi choi!
Tần Tịch: “…”
Tiểu hồ ly này làm sao ở đây?
Tiểu hồ ly trắng từ trên miệng chum nước nhẹ nhàng nhảy xuống đất, một chân trước đè lên chiếc đuôi cá đang quẫy loạn, há miệng định cắn!
“Khoan đã!” Tần Tịch vội vàng cất tiếng ngăn lại.
Con hồ ly trắng nhỏ dùng một chân đè lên đuôi cá, một chân đè lên đầu cá, ép con cá thu đao chặt cứng dưới chân, rồi mới ngẩng cái đầu ướt sũng lên, tròn xoe mắt nhìn Tần Tịch, như thể đang nói: “Con cá này là ta bắt được! Đừng hòng cướp!!”
Tần Tịch: “…”
Yên tâm nàng sẽ không cùng nó cướp.
Đúng lúc Thu Cúc đến lấy cá đi nướng, nàng kinh ngạc nhìn hồ ly trắng nhỏ: “Ơ, cô nương, con mèo con này ở đâu ra vậy? Dễ thương quá!”
Tần Tịch: “Cảnh Quận Vương nuôi nó, không phải mèo, mà là hồ ly tuyết, ở biên cương mới có.”
Vừa mới ở Tấn Vương phủ nàng nghe thấy hắn gọi nó là Truy Nhật, vì vậy chắc chắn là hắn nuôi nó.
Thu Cúc nghe xong thì tròn xoe mắt, trong mắt bùng lên ngọn lửa hóng hớt rực cháy:
“Là Cảnh Quận vương tặng cho cô nương sao?
Là tín vật định tình phải không?” Không hổ là tiểu chiến thần Cảnh Quận Vương!
Tín vật định tình mà cũng độc đáo đến vậy! Nhất định là người tự tay bắt về từ biên cương!
Nàng liền biết, Cảnh Quận Vương nhìn thấy cô nương nhà nàng nhất định sẽ bị mê hoặc mà.
Hoàng Thượng vì cái gì sẽ hạ Thánh chỉ ban hôn, nhất định là Cảnh Quận Vương cầu xin mà có.
“Không phải, chắc chắn nó tự chạy qua đây.” Tần Tịch nghĩ đến bộ dạng của nó ở Tấn Vương phủ bảo hộ mình, đi đến bên cạnh quát nó: “Ta cho Thu Cúc làm cá nướng cho cho ngươi, ngươi đi theo Thu Cúc sang bên bếp để sưởi khô người trước đi.”
Tiểu hồ ly trắng vừa nghe lập tức thu lại móng vuốt, sau đó rồi lắc lắc người, tiện thể vẩy một mặt nước lên mặt Tần Tịch!
Tần Tịch: “…”
Tiểu hồ ly trắng tròn xoe mắt nhìn cô, mặt đầy vẻ vô tội. Nó không cố ý!
Tần Tịch: “…”
Bỏ đi, nhìn nó vừa mới giúp mình ngăn cản Lâm Như Ngọc, nàng nhẫn lại.
Thu Cúc phấn khích tiến về phía trước ôm chặt nó: “Đi, tỷ tỷ mang người xuống hong khô người, làm cá nương cho ngươi ăn. Ngày lạnh thế này, đừng để bị nhiễm lạnh.
Đây có thể là tín vật định tình giữa Cảnh Quận Vượng và cô nương, nàng nhất định phải chăm sóc tốt. Mặc dù Tần Tịch nói rằng tự nó chạy qua đây, Thu Cúc nửa điểm cũng không tin. Tấn Vương phủ cách xa Tần gia như vậy, nó nhỏ như thế, làm sao có thể sẽ tự mình chạy đến đây được.
Cảnh Quận Vương: Không, ta không hủy hôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










