Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

ĐÊM TÂN HÔN: VƯƠNG GIA MUỐN TÔI THỰC HIỆN BA ĐIỀU QUY ƯỚC Chương 24: Làm Sao Tần Cô Nương Dường Như Dáng Vẻ Không Được Vui Cho Lắm?

Cài Đặt

Chương 24: Làm Sao Tần Cô Nương Dường Như Dáng Vẻ Không Được Vui Cho Lắm?

Tần Tịch đứng bất động: “Vì cái gì phải quỳ?”

Trong lòng Tần Diệu Nhi nhịn không được có chút vui mừng, may mắn là nàng không có tiến vào Tấn Vương phủ, không thì khả năng mất mặt vô cùng.

Lý Thị làm ra vẻ sốt ruột thay nàng, nói: “Tịch nhi, nghe lời đại bá mẫu đi, mau nhận sai đi con! Chuyện xấu trong nhà không nên để người ngoài biết! Dù là Như Ngọc có sai, con cũng không nên thất lễ ở phủ Tấn vương! Mau xin lỗi đi, đừng chọc giận tổ mẫu! Nhận sai rồi, chuyện này sẽ cho qua!”

Tần lão gia tử ngồi phía bên kia không nói gì, ông rất không vui, Tần Tịch cũng quá không hiểu chuyện rồi. Hôn sự tốt như vậy thế mà cũng để hỏng mất.

Tần Tịch lạnh lùng nói: “Cháu không sai.”

Cố Thị tức đến giận đến mức vỗ mạnh một chưởng lên bàn gỗ hoàng hoa lê: “Không sai à? Còn chưa biết mình sai ở đâu, đúng không?! Vậy thì đứng yên ở đây cho ta, quay mặt vào tường mà suy nghĩ cho kỹ! Khi nào biết lỗi thì mới được rời đi!”

Tần Tịch lập tức quay đầu bỏ đi, Tần Đình Uẩn và Phó Thị lúc này chầm chậm đuổi qua đây.

Phó Thị kéo tay Tần Tịch quan sát từ đầu đến chân: “Tịch nhi không có việc gì chứ? Không bị đánh chứ?”

Bà nghe nói Tấn Vương phủ cô nương tham quan yến hội thưởng mai đánh nhau rồi, suýt chút nữa dọa chết bà.

Tần Đình Uẩn nhìn từ trên xuống dưới Tần Tịch, nhìn thấy nàng búi tóc và y phục nàng vẫn chỉnh tề mới yên lòng, rồi nói: “Mẫu thân, có chuyện gì thì cứ từ từ nói! Sao lại bắt con bé úp mặt vào tường hối lỗi? Rõ ràng mọi chuyện còn chưa làm rõ! Tịch nhi sẽ không làm sai đâu!”

Sau đó ông lại đối với Tần Tịch nói: “Được rồi, Tịch nhi, hôm nay con bị làm cho không ít kinh ngạc rồi, trước quay lại Tịch Nhan viện chú ý nghỉ ngơi một chút.

Cố Thị chống mạnh gậy xuống đất, quát: “Không được đi! Nó mà còn không sai ư? Nó không biết liêm sỉ, quyến rũ Tam gia làm hỏng danh tiếng, không giữ nổi hôn ước thì thôi đi! Lại còn hại Như Ngọc mang tiếng xấu, bị phủ Tấn vương từ hôn! Tần gia chúng ta sao lại nuôi ra loại người độc địa, không kể tình thâm máu mủ thế này?!”

“Hôm nay không phạt thích đáng một chút, sau này chẳng phải sẽ gây họa cho cả gia đình sao?! Cứ đứng trong phòng này mà quay mặt vào tường, suy nghĩ cả một ngày một đêm! Không nhận sai, thì không được rời đi!”

Lúc này, Phùng quản sự chầm chậm chạy vào: “Lão gia, phu nhân, cô nương, Thánh chỉ!!! Có Thánh chỉ!”

Tần lão gia tử lập tức đứng dậy: “Cái gì Thánh chỉ?”

Trong lòng Tần Diệu Nhi kinh ngạc: “Hôm nay Tịch nhi tỷ tỷ tại Tấn Vương phủ gây chuyện, có phải sẽ là Thánh chỉ phạt tội đã ban xuống rồi.”

Sắc mặt Cố Thị liền trắng bệch không chút máu: “Tạo nghiệp rồi! Tôi liền nói nhà đầu chết tiệt này liền chính là kẻ phá hoại, chuyên gây chuyện mà!”

Tần Đình Uẩn cau mày: “Cái gì Thánh chỉ?”

Hoàng Thượng sao có thể vì chuyện nhỏ này mà ban chiếu chỉ được chứ?

Nếu thật sự Thánh chỉ phạt tội, nào sẽ lại còn thông báo trước cho người ta đi nhận Thánh chỉ chứ?

Phùng quản sự nhanh chóng giải thích: “Là Thánh chỉ ban hôn! Hoàng thượng ban hôn cho cô nương rồi!”

Trong lòng Lý Thị vừa vui: “Thánh chỉ ban hôn? Không phải Thánh chỉ ban hôn cho Diệu Nhi chứ? Mau! Chúng ta nhanh đi tiếp chỉ!”

Chẳng lẽ phu quân gần đây có công lao gì lớn sao?

Lý Thị không nghĩ rằng, chiếu chỉ này là ban cho Tần Tịch!

Dù cho Hoàng Thượng có khả năng nào sẽ nhận biết nàng một nữ thương nhân chứ?

Trong lòng Tần Diệu Nhi vui mừng, không còn giữ được vẻ cao quý, thanh nhã thường ngày, vội vã nói: “Mẫu thân, chúng ta mau đi tiếp chỉ đi!”

Phùng quản sự vội vàng nói: “Không phải là đại cô nương, là Tịch nhi cô nương ạ!”

Lý Thị buột miệng nói: “Chuyện này làm sao có thể!”

Cố Thị: “Cháu làm sao gì rồi!”

Không nghĩ tới tình thế xoay chuyển bất ngờ, lão gia họ Tần xúc động đến mức không giấu nổi giọng nói: “Đình Uẩn, Tịch Nhi, còn không mau ra tiếp chỉ!”

Nói xong, ông phấn khích đi ra trước.

Trong lòng Phó Thị vui mừng, bà cũng nhanh chóng kéo Tần Tịch ra ngoài.

Tần Tịch có chút hối hận ngày đó mời Hoàng Thượng ăn cá nướng rồi.

Nước mắt Tần Diệu Nhi không kìm được lại rơi xuống.

Lý Thị vội vàng an ủi nói: “Nhất định là Phùng quản sự làm sai rồi! Hoàng Thượng làm sao có thể sẽ ban hôn cho Tần Tịch? Đi, chúng ta mau đi tiếp chỉ!” Thánh chỉ này nhất định là cho nữ nhi của mình.

Cánh cổng son đỏ của phủ họ Tần mở ra, cả nhà theo thứ bậc lớn nhỏ, ngay ngắn quỳ xuống. Bên ngoài có không ít hạ nhân của các gia đình trăm họ náo nhiệt đứng nghe ngóng tin tức.

Một vị thái giám già mặc áo gấm đỏ đang đứng trước bàn hương án, lớn tiếng tuyên đọc thánh chỉ: “Ban hôn chỉ cho trưởng nữ nhà họ Tần làm Cảnh Quận vương phi, hoàng tôn Tiêu Cảnh Huyền của trẫm, văn võ song toàn...”

Tần gia Trưởng nữ!

Tần Diệu Nhi đang quỳ trên đất, xúc động đến mức toàn thân khẽ run — chính nàng mới là trưởng nữ của trưởng phòng nhà họ Tần! Quản sự Phùng quả nhiên đã nhầm rồi!”

Phùng quản sự quả nhiền làm sai rồi!

Nàng liền biết, Hoàng Thượng làm sao có thể nhận biết Tần Tịch nữ thương nhân thân phận thấp hẹn này được.

“Nay có nữ nhi nhà họ Tần, ôn thuận hiền minh, danh vang Giang Hoài, đức sáng kinh thành, dung nhan tuyệt thế, trong ngoài đều khéo, dung mạo đoan trang, tính tình ôn hậu, là người vợ hiền, dâu thảo, thực xứng đôi vừa lứa, đủ cả tài đức.”

Một tràng lời ca ngợi tuôn ra từ miệng vị thái giám, khiến Tần Diệu Nhi đỏ bừng cả mặt vì thẹn.

Những lời khen ấy tuyệt đối không phải dành cho Tần Tịch! Tần Tịch chỉ là một kẻ ngốc, chỉ có mỗi cái vẻ ngoài mà thôi

Lý Thị nghe được có chút hoài nghi, đâu không phải sẽ là Tần Tịch chứ? Rõ ràng những lời này là đang khen con gái mình mà!! Vậy là do quản sự Phùng nhầm lẫn rồi!

“…,Tần cô nương và Cảnh Quận Vương hai người quả thực là cặp đôi tài sắc vẹn toàn, như phượng hoàng hội ngọc, như châu quý hợp đá, kim đồng ngọc nữ, quả là duyên trời định, trời sinh một đôi! Vì vậy, xin được gả Tần Tịch nhà họ Tần cho Cảnh Quận vương Tiêu Cảnh Huyền làm Quận Vương phi! Lệnh cho Sử Thiên lựa chọn ngày lành tháng tốt để cử hành đại hôn! Khâm thử!”

Tần Tịch hai chữ vừa được nói ra, thân thể Tần Diệu Nhi liền cứng đờ, không tuân theo phép tắc mà ngẩng đầu lên, khuôn mặt đầy vẻ không thể tin nổi: Không! Không thể nào là Tần Tịch!”

Rõ ràng nàng mới được xem là Tần gia Trưởng nữ! Tần gia Trưởng nữ, nên phải là Trưởng phòng làm chuẩn.

Lâm công công cười nhìn Tần Tịch và nói: “Tần Tịch cô nương, tiếp chỉ!”

Là một thái giám mắt sáng, đã từng gặp bao nhiêu quý nhân trong cung. Loại người nào có phong thái quý phái, ông chỉ nhìn một cái là có thể đoán ra tám chín phần đúng. Mà ở đây chỉ có một vị cô nương tự mang phong thái quý phái, lại còn đẹp đến kinh ngạc. Quả thật xứng đáng là Quận Vương phi mà Hoàng Thượng chọn cho Cảnh Quận vương. Chỉ riêng về diện mạo thôi, đã đủ xứng đáng để gọi là một cặp đôi trời sinh, đất tạo.

Tần Tịch hai tay giơ cao đến đầu, nhận thánh chỉ, theo lễ tiết đáp lại một câu: “Tạ ơn Hoàng Thượng.”

Ngữ khí có chút lạnh, sau đó trực tiếp liền đứng dậy.

Lâm công công: “…”

Làm sao dáng vẻ của Tần cô nương dường như không quá vui mừng. Nhất định là cảm giác sai rồi. Tần cô nương lúc này chắc hẳn trong lòng vui mừng đến nở hoa, nhưng vẫn giả vờ giữ bình tĩnh!” Quả đúng là Hoàng Thượng lựa chọn làm Quận Vương phi! Cô nương còn trẻ mà đã biết che giấu cảm xúc, không để lộ ra ngoài.”

Ông cười nói: “Chúc mừng Tần cô nương! Chúc mừng Tần lão gia, Tần phu nhân.”

“Đa tạ công công! Vất vả rồi! Đây là tiền mừng, một chút tâm ý, mong công công nhận để mang chút may mắn đến!” Phó Thị liếc nhìn Ngênh Xuân, Ngênh Xuân lập tức đưa một chiếc túi lụa hai tay đưa cho Lâm công công.

“Vậy thì ta đành kính trọng mà nhận vậy! Cũng để mang chút may mắn từ Quận vương phi!” Lâm công công cười nhận lấy, lắc đầu, tấm tắc: “Quả thật không hổ là phu nhân nhà đại phú, miệng lưỡi cũng tài tình quá đi!”

Lấy may mắn, tiền thưởng này coi như là tiền mừng! Vậy thì mọi người nhận thưởng cũng là điều đương nhiên thôi! Thật là chu đáo quá.

Nghênh Xuân lại đi lại đi phát túi lụa cho các vệ binh cấm quân, mỗi chiếc túi đều nhẹ bẫng, bên trong là ngân phiếu. Các vệ binh cấm quân nhận được, trong lòng không khỏi vui mừng.

Tần Đình Uẩn chắp tay nói: “Đa tạ công công! Công công vất vả rồi! Mời công công và mấy vị Cấm Vệ Quân đại nhân vào trong phủ ngồi một chút.”

Những lời ca ngợi dài dòng ấy, nghe thế nào cũng khiến người ta cảm thấy hoàng thượng rất quý mến Tần Tịch.

Hoàng Thượng làm sao có thể nhận biết Tần Tịch, vậy chỉ có thể là gặp qua ở Tấn Vương phủ.

Tần Diệu Nhi nắm chặt chiếc khăn tay trong tay, nếu nàng có thể vào được phủ Tấn vương, với tài năng của mình, hoàng thượng chắc chắn sẽ chú ý đến nàng, chứ không phải Tần Tịch!”

Tần Tịch nhàn nhạt nói: “Không biết, không có. Tổ mẫu, con còn phải úp mặt vào tường nữa không ạ?”

Cố Thị: “…”

Tần lão gia tử mỉm cười với vẻ mặt đầy ân cần: “Hôm nay đi ngắm mai, Tịch Nhi cũng đã mệt rồi, con hãy về nghỉ ngơi sớm tại Tịch Nhan viện đi!”

Sau đó Tần Tịch liền đi luôn.

Tần lão gia tử lại đối Tần Diệu Nhi nói: “Diệu Nhi, lần sau lúc tiếp chỉ không được ngẩng đầu! Quá không hiểu phép tắc.

May mà vị công công truyền chỉ lần này không để bụng, nếu không từ rước họa cho cả nhà, về phủ chép một trăm lần “Nữ Giới”.

Tần Diệu Nhi nước mắt suýt chút nữa trào ra, nàng nhanh chóng hành lễ cúi người: “Vâng! Cháu gái sẽ lập tức về chép ngay!”

Nàng đè thấp giọng đáp một tiếng, rồi trước khi nước mắt kịp rơi, đã quay người chạy đi!

Trời cao thật là bất công, làm sao việc tốt gì đều để cho Tần Tịch chiếm hết thế?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc