Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lão thái giám Lâm công công vừa mới đi đến cổng cung, liền gặp được đế sư Hứa Tiếp dâng thẻ bài, xin vào cung cầu kiến.
Ông vội vàng cúi người hành lễ: “Nô tài tham kiến Hứa đại nhân!”
Sau đó ông lại nói với tiểu thái giám đứng bên cạnh: “Nhanh đi gọi một chiếc kiệu mềm lại đây!”
“Dạ!” tiểu thái giám đáp một tiếng vội vàng đi sắp xếp.
Hứa Tiếp vội vàng nói: “Lâm công công không phải đa lễ, Lão phu đi bộ qua đó là được rồi.”
Lâm công công cười nói: “Hoàng Thượng kính trọng Hứa đại nhân, Hoàng Thượng đã nói Hứa đại nhân mỗi khi tiến cung nhất định dùng kiệu mềm.”
Hứa Tiếp chắp tay hướng về phía điện Càn Thanh, cúi mình hành lễ: “Hoàng thượng, hoàng ân tựa trời cao, biển sâu!”
Có thể được Hoàng Thượng đặc biệt cho phép dùng kiệu mềm trong cung, cũng chỉ ba hai vị đại thần đức cao vọng trọng, tuổi đã xế chiều mà thôi
Mà Hứa Tiệp là người duy nhất vừa được phép dùng kiệu mềm, lại vừa có thể dâng thẻ bài là được vào cung ngay.
Lâm Công công đây là xuất cung đi tuyên chỉ sao? Hứa Tiệp nhìn đoàn người phía sau Lâm Công công, khẽ hỏi.
Đoàn người truyền chỉ lần này cũng khá lớn, có bốn vị Cấm Vệ Quân hộ tống.
Lâm Công công cười nói: “Đúng thế ạ.”
Hứa Tiếp đã cáo lão hồi hưu, xưa nay luôn giữ phép tắc, nên không tiện hỏi nhiều về nội dung thánh chỉ. Dù sao thì thánh chỉ là gì, sớm muộn ông cũng sẽ biết. Đúng lúc tiểu thái giám đã cho khiêng kiệu mềm tới, ông bèn nói: “Vậy Lâm công công mau đi lo việc đi! Lão phu vào yết kiến hoàng thượng đây.”
Kiệu mềm đã được chuẩn bị gần cửa cung, hai tiểu thái giám nhanh chóng khiêng tới. Lâm công công tự mình đỡ Hứa Tiếp lên kiệu, để bày tỏ sự kính trọng, ông còn tiễn đi nửa quãng đường.
Dưới sự thúc giục liên tục của Hứa Tiếp, Lâm công công mới dặn dò hai tiểu thái giám phải cẩn thận bảo vệ Hứa lão vào Càn Thanh cung, rồi ông mới quay lại cung môn, lên xe ngựa, hướng phủ Tấn vương mà đi.
Bên ngoài cổng cung Hứa Mạch Ngôn phái người đứng canh giữ, người đó nhìn thấy đội ngũ truyền chỉ, người đó không khỏi vui mừng trong lòng: “Lão thái gia quả nhiên lợi hại, Hoàng Thượng nhanh như vậy đã hạ chỉ rồi sao?
Hắn lặng lẽ theo sau, sau đó phát hiện đội ngũ truyền chỉ thực sự là đến Tấn Vương phủ. Hắn thậm chí nghe thấy thái giám truyền chỉ nói người Tấn Vương phủ: “Thánh chỉ đến! Hoàng Thượng ban hôn cho Cảnh Quận Vương, mời Cảnh Quận Vương tiếp chỉ!”
Người đó chạy chầm chạm quay về Hàn Lâm phủ báo tin vui.
Sau khi từ biệt Quận chúa Đoan Nghi, Tần Tịch liền rời phủ Tấn vương, sau đó đến ngay tiệm trà Như Ý.
Trong phòng riêng, Vân Tú một thân áo trắng ngồi trong đó dáng vẻ tao nhã uống trà. Tần Tịch ngồi đối diện hắn ta, mắt liếc nhanh từng trang sổ ghi chép này đến sổ ghi chép khác.
Mỗi người trong ba ngày qua, vào giờ nào, đến nơi nào, làm việc gì, gặp ai, mua sắm gì, chi bao nhiêu bạc, thậm chí ăn gì, tất cả đều được ghi chép rõ ràng, tỉ mỉ.
Tần Tịch nhìn thấy một đoạn ghi chép về mẹ con Tần Hà, ánh mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.
Nàng liền biết chuyện tin đồn, biết bọn họ thoát không khỏi quan hệ. Nàng đóng sổ ghi chép lại cầm lên cuốn khác tiếp tục xem.
Mấy chục cuốn sổ ghi chép, mỗi cuốn mười mấy trang, Tần Tịch chỉ mất một lúc đã xem xong.
Xem đến bản cuối cùng, nàng nhìn thấy vợ của một quản sự trong đoàn buôn đã đến một tiệm rèn của Chu Thông, lúc ấy, tay cô dừng lại giữa chừng, không tiếp tục lật nữa. Chu Thông?
Kiếp trước nàng dường như nghe qua cái tên Chu Thông này rồi. Nếu như là cùng một người, kiếp trước đó đến cùng là ai đã hại Tần gia nàng rất nhanh có thể xác định rồi.
Trong mắt Tần Tịch lóe lên một tia sát khí.
Nàng bình tĩnh nhìn về phía người đàn ông đối diện: "Tiệm rèn Chu Thông ở đâu? Sao tôi lại không biết trong thành có tiệm rèn Chu Thông nào cả?"
Vân Tú công tử có chút ngoài ý muốn, trước đó nhắc đến bao nhiêu là cửa tiệm, nàng đều không có nói gì, sao tiệm rèn Chu Thông này lại khiến nàng để tâm?
Một phụ nhân đến tiệm rèn mua nông cụ cũng là chuyện thường tình mà!
Là trùng hợp… hay là trực giác sắc bén?
Hắn đặt chén trà xuống: “Ở phía tây thành, là tiềm rèn của Chu gia, ông chủ tên Chu Thông. Trong thành có mấy tiệm rèn, trùng hợp có hai nhà họ Chu — một là Chu gia, một là Chu Ký — nên ta dùng tên ông chủ để phân biệt cho tiện.”
Vân Tú công tử nhìn Tần Tịch, mỉm cười híp mắt: “Có cần bổn công tử phái người theo dõi tiệm rèn Chu Thông giúp nàng không? Giá hữu nghị cho cố nhân — mười ngàn lượng bạc!”
Tần Tịch lập tức tỉnh táo, hoàn toàn trấn định lại, nhìn hắn với vẻ nửa cười nửa không: “Không cần! Công tử Vân chỉ cần theo dõi người của ta qua lại với hắn thế nào là đủ rồi.”
Nàng tin tưởng nếu như hắn phát hiện Chu Thông có vấn đề, không cần nàng nói, hắn đều sẽ phát người đi thăm dò. Bởi vì nàng biết chủ tử đứng sau tổ chức của Vân Tú này chắc chắn là vị long tử phượng tôn, nàng không biết cụ thể là vị nào, nhưng nàng biết không phải Thái tử.
Trùng sinh quay về, nàng tại sao thời gian đầu liền tốn mười vạn lượng đến tìm hắn theo dõi những người đó? Tìm ra kẻ đứng sau dĩ nhiên rất quan trọng, nhưng điều quan trọng nhất là nàng cần mượn thế chủ nhân sau lưng tổ chức Vân Tú để trừng trị đám người kia, thậm chí thu thập chứng cứ, bảo toàn sự trong sạch cho cả nhà mình!
Vân Tú: “…”
Bị nhìn thấu rồi!
Lần này hắn thật đã phát hiện tiệm rèn Chu Thông có chút vấn đề, hắn đã phái người âm thầm theo dõi rồi.
Vốn định nhân cơ hội chèn ép nàng một ít bạc, không ngờ nàng lại nhạy bén đến thế!
Haizz! Thời buổi này, kiếm bạc thật chẳng dễ dàng gì.
Vân Tú công tử tiếp tục nói: “Bổn công tử còn phát hiện có người cố ý phá hoạt danh tiếng của cô nương, có cần sự giúp đỡ không? Chỉ cần một vạn lượng!”
Tần Tịch: “…”
Nàng trông có giống một kẻ bị lừa dễ dàng không?
“Ý tốt của Vân công tử, tiểu nữ tử xin ghi nhớ, nhưng danh tiếng của tôi thực sự không đáng giá gì.”
Vân Tú công tử: “…”
Hắn nhanh nhẹ sửa lời: “Đương nhiên, một vạn lượng là giá cả cho người khác, Tần cô nương có giá hữu nghị là năm ngàn lượng.”
Tần Tịch khóe miệng nhếch lên, “Không cần đâu, Vân Tú công tử ở đây không phải thu nhận tin tình báo à?”
Vân Tú nhướng mày, ở đây muốn từ trên người hắn kiếm tiền sao? Hắn nhẹ nhàng phe phẩy quạt xếp bằng tay phải, nói: “Không biết cô nương Tần có tin tức gì? Loại tin như vị đại thần nào có tình nhân hay con riêng, thì chỉ đáng giá một lượng bạc thôi.”
“Liên quan tình báo Tây Nhung quốc, một tin một vạn lượng!”
Thám tử Tây Nhung? Vân Tú công tử làm động tác mời: “Ồ? Tần cô nương biết gì nào?”
Hắn thu lại quạt, đưa ra một ngón tay: “Tin tình báo, chúng ta cao nhất chỉ trả một trăm lượng.”
Tần Tịch: “Một vạn lượng! Không thương lượng.”
Vân Tú khóe miệng khẽ nhếch lên, một tin tình báo một vạn lượng!
Sợ là không phải tin tình báo lật đổ Tây Nhung chứ?
Nàng còn dám hét giá cao hơn cả mình!!!
“Một trăm năm mươi lượng! Không thể cao thêm nữa! Dù sao tin tình báo thật giả khó lường, bọn ta còn phải tốn nhân lực vật lực để xác minh.”
“Có cơ hội lại hợp tác! Cáo từ!” Tần Tịch trực tiếp bước chân rời đi. Bóng lưng dứt khoát, gọn gàng.
Vân Tú công tử: “…”
Nàng không phải biết là hắn rất muốn biết tình báo Tây Nhung quốc đấy chứ? Hoặc là nàng biết mình là ai?
“Một ngàn lượng, không thể nhiều hơn nữa!”
Tần Tịch đầu cũng không quay lại.
Vân Tú công tử: “…”
Mắt thấy người liền nhanh ra khỏi lầu Như Ý, “Tần cô nương, từ từ đã, cô nương quay lại nói một chút.”
Tần Tịch lập tức xoay người, cười: “Được”
Vân Tú tiên sinh: “…”
Rất tốt, hắn thua rồi!
Luôn có cảm giác được là mất rất nhiều rồi.
Lúc Tần Tịch quay lại Tần phủ, nàng bị Cảnh Quận Vương hủy hôn, Lâm Như Ngọc bị Tần Tịch và Quách Tử Oanh liên thủ đánh cho một trận, đã bắt đầu lan truyền khắp nơi, lại bị thêu dệt thêm không ít.
Tần gia vì Tần Tịch đi Tấn Vương phủ, Tần lão giao tử đặc biệt chú ý, nên phái người bên ngoài canh giữ, nhờ vậy biết tin ngay lập tức.
Bởi vì Tần Tịch vừa quay lại phủ, liền bị nha hoàn của Cố Thị mời đến Tùng Hạc viện.
Trong Tùng Hạc viện, Cố Thị, Tần lão gia tử, Lý Thị và Tần Diệu Nhi đều ở đây.
Cố Thị tức chết rồi, nàng liền biết Tần Tịch thành sự thì ít mà hỏng việc có dư. Hôn ước tốt như thế đều giữ không được.
Chuyện này thôi bỏ đi.
Thế mà còn dám tại Tấn Vương phủ đánh Lâm Như Ngọc, cố ý ly gián, bôi nhọ danh tiếng của Như Ngọc. Nếu như Lâm Như Ngọc cũng bị Tấn Vương phủ hủy hôn, bà sẽ không tha thứ cho nàng.
Tần Tịch vừa bước chân tiến vào phòng, Cố Thị liền quát lớn: “Quỳ xuống!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










