Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

ĐÊM TÂN HÔN: VƯƠNG GIA MUỐN TÔI THỰC HIỆN BA ĐIỀU QUY ƯỚC Chương 22: Sắc Chỉ Không Nên Quá Phô Trương Chứ?

Cài Đặt

Chương 22: Sắc Chỉ Không Nên Quá Phô Trương Chứ?

Chiêm Viễn Đường

Hơi nước bốc lên như sương mù xung quanh, Tiêu Cảnh Huyền cả người ngâm chìm trong thùng thuốc, da dẻ toàn thân bị ngâm đến đỏ ửng, cảm giác nóng rát mới phần nào xoa dịu cơn ngứa ngáy ăn vào tận xương tủy.

Trường Bình ôm tiểu bạch hồ ly quay trở lại Chiêm Viễn Đường, đem nó đặt trên mặt đất. Tiểu hồ ly trắng lập tức nhảy đến trên chiếc ghế tròn, nhắm mặt lại, dáng vẻ như cuộc sống không còn gì luyến tiếc.

Trường Bình: “…”

Cái vật nhỏ này là đang làm chuyện gì vậy? Đói rồi phải không? Hắn lấy một đĩa thịt khô đặt trước mặt nó. Tiểu hồ ly trắng xoay đầu qua chỗ khác. Thịt heo rừng khô toàn mùi hoi, có gì ngon đâu chứ!

Trường Bình: “…”

Ngày thường thịt khô là món ăn yêu thích nhất của vật nhỏ này như thế nào không ăn rồi?

Hắn có chút vô cùng kinh ngạc, chỉ là hắn hiện tại không có thời gian quan tâm nó, hắn còn muốn đi bẩm báo: “cẩn thận ở yên đây, đừng có chạy lung tung biết chưa? Bằng không không cho ngươi ăn thịt khô!”

Trường Bình dặn dò nó một câu liền rời đi luôn.

Đôi mắt hồ ly xinh đẹp của tiểu bạch hồ đảo một vòng: Chạy á?

Sau đó, một bóng trắng vụt qua cửa sổ!

Trường Bình bước đến bên ngoài tịnh phòng, gõ nhẹ lên cửa: “Chủ tử, Truy Nhật đã được mang về rồi. Người không sao chứ?”

Tiêu Cảnh Huyền nhàn nhạt đáp lại một tiếng: “Không sao, như thế nào rồi?”

“Đánh nhau rồi!”

Tiêu Cảnh Huyền nhất thời kinh ngạc trực tiếp đứng dậy, liền muốn sải bước ra ngoài.

Trường Bình: “Tần cô nương đánh cô nương phủ Trường Xuân Bá một bạt tai, sau đó nữ nhi nhà Thượng Thư Bộ Công lại đánh cô nương phủ Trường Xuân Bá một bạt tai nữa, liền sau đó hai người tiểu thư bộ Công và tiểu thư phủ Trường Xuân Bá lao vào ẩu đả luôn rồi!”

Cô nương họ Tần này khác hẳn với những gì hắn điều tra được! Nhưng mà đánh hay thật đấy!

Về chuyện hôn ước, chính là Trường Xuân Bá phủ truyền ra ngoài, Tiêu Cảnh Huyền vừa nghe, lại ngồi vào trong thùng tắm.

Không phải nàng bị đánh, mà là các nữ tử khác đánh nhau? Lại có liên quan gì đến hắn chứ? Liên quan đến nàng, xem trên phần Tần Đình Uẩn, cũng không thể để nàng tại Tấn Vương phủ bị bắt nạt được. Tần Đình Uẩn không những đối với Phụ Vương có ân, đối với hắn cũng có ân, đối với vô số binh sĩ Bắc Cương cũng có ân! Hắn bảy tuổi liền theo Phụ Vương đi Bắc Cương, mười hai tuổi bắt đầu tự dẫn binh đánh giặc, suýt chút nữa đói chết, suýt chút nữa lạnh chết, suýt chút nữa bệnh chết, suýt chút nữa mất máu quá nhiều mà tử vong, đều trải qua hết! Nhiều lần quân triều đình rất muộn không kịp tiếp viện đến, đều như là tuyệt vọng rồi. Nhưng chính thương đội Tần Đình Uẩn đem lương thực, áo bông, dược liệu kịp lúc đưa đến, cứu sống tất cả bọn họ.

Nhiều lần đều là Tần Đình Uẩn mạo hiểm, xông pha, mượn danh đoàn thương nhân làm bình phong, từ nước khác thu xếp vật tư, cứu bọn họ một phen! Có lần hắn một mình thâm nhập vào biên cảnh nước Tây Nhung do thám quân tình, bị tướng địch phát hiện, cũng chính nhờ Tần Đình Uẩn yểm trợ mới có thể thoát thân an toàn.

Vì vậy hôn sự này, nếu như hắn không có bệnh kỳ lạ, hắn không nên hủy hôn như vậy. Chỉ là hắn không ngờ rằng chuyện này thế mà náo đến xôn xao cả lên. Bây giờ nếu hủy hôn, danh tiếng cô nương kia sẽ bị tổn hại. Mà không hủy hôn, càng không thể được.

Tiêu Cảnh Huyền đã nghĩ đến cách giải quyết, hắn sẽ đến thẳng thắn nói với Tần Đình Uẩn rằng mình đoạn tụ, không hề có hứng thú với nữ tử. Sau đó sẽ thỉnh cầu phụ vương nhận nàng làm nghĩa nữ, rồi thay nàng tìm một mối hôn sự tốt hơn.

Đợi đến ngày mai những mẩn đỏ rút hết, hắn sẽ đích thân đến cửa bái phỏng.

Hoàng Cung

Hoàng Thượng rời khỏi Tấn Vương phủ sau đó, trực tiếp kéo Thượng Thư Bộ Hộ trở về cung Càn Thanh.

“Trẫm muốn đích thân soạn thánh chỉ. Lâm ái khanh, khanh giúp trẫm nghĩ xem nên viết thế nào cho thỏa đáng!”

Hừ, trẫm sẽ đích thân ban hôn — xem thử thiên hạ còn ai dám nói bọn họ không xứng đôi!

Trong mắt của Hoàng Thượng, khắp thiên hạ đều là con dân của trẫm, không phân sĩ nông công thương, không có kẻ sang người hèn, địa vị cao hay thấp. Dù là quan đến tể tướng hay kẻ bán hương đêm, trong mắt hắn cũng không có gì khác biệt, chỉ là năng lực khác nhau, vị trí khác nhau mà thôi.

Dân lấy ăn làm trời, triều đình trọng nông khinh thương, nước Thiên Nguyên đem những thương nhân định ở vị trí là tầng lớp cuối cùng của xã hội, cũng chỉ là rút ra bài học kinh nghiệm từ sự việc “phú bạch hàng Lỗ Lương” *** mà thôi.

*** “phú bạch hàng Lỗ Lương”: là điển cố ám chỉ việc các nước hoặc quan lại vì xa hoa hưởng lạc (mặc lụa – 服帛) mà đánh mất chí khí, cuối cùng phải đầu hàng các nước như Lỗ và Lương – tức là do quá trọng vật chất, thương nghiệp nên dẫn đến suy vong.

Đó là vì nhu cầu trị quốc, chứ không phải thương nhân sinh ra đã thấp hèn.

Thượng Thư Bộ Hộ không chắc chắn nói: “Hoàng Thượng định tự mình soạn Thánh chỉ ban hôn cho Cảnh Quận Vương và Tịch nha đầu phải không?”

Hoàng Thượng liếc mắt nhìn ông: “Làm sao, ái khanh cũng cảm thấy bọn họ không xứng đôi phải không?”

Thượng Thư Bộ Hộ lập tức thẳng lưng nói: “Đương nhiên là không phải! Thần cho rằng Cảnh Quận Vương và Cảnh Quận Vương phi quả thật là “Nhật nguyệt hợp bích, ngũ tinh liên châu!”

Lão thái giám khóe miệng giật giật, luận về việc nịnh hót, thì Lâm đại nhân so với mình quả thật là không thua kém phần nào.

Hoàng Thượng gật đầu: “Trẫm liền biết Lâm ái khanh chính là người tâm đầu ý hợp nhất với trẫm! Nào, bút mực hầu hạ.

Sau đó Thượng Thư Bộ Hộ mài mực, Hoàng Thượng đích thân nhấc bút bắt đầu soạn thánh chỉ.

Ban chiếu chỉ cho Trưởng nữ Tần gia làm Cảnh Quận Vương phi. Cảnh Huyền một trong những hoàng tôn của trẫm, văn thao võ lược, chiến công hiển hách, vì nguyên nhân bảo vệ nước nhà, đã qua tuổi mà chưa có hôn sự, trẫm trong lòng rất lo lắng

Nhìn xem những lời ca ngợi ngập tràn mà hoàng thượng vừa viết ra kìa?

Cảnh Quận Vương chỉ chiếm một hai câu, còn lại cả trang giấy đầy ắp những lời ca ngợi, đến cả “gia đình hòa thuận, vợ chồng hòa hợp” cũng được dùng đến rồi.

Nữ nhi Tần gia này đến cùng là thần thánh phương nào đây? Hắn lục soát cả vòng quý tộc kinh thành mà vẫn không ngờ tới.

Thượng Thư Bộ Hộ cũng cảm thấy Hoàng Thượng thái quá rồi. Ông nhanh chóng vội vàng ngăn lại: “Hoàng thượng, từ từ đã! Đủ rồi!!! Phần sau không còn chỗ để viết nữa! Hơn nữa đây là thánh chỉ, hoàng thượng có phải nên viết ngắn gọn một chút không? Liệu có quá lố một chút hay không?

Chiếu chỉ không nên quá hoa mỹ à!

Chiếu chỉ hoa mỹ như vậy, khi thánh chỉ được tuyên đọc, khiến trong lòng mọi người nghĩ gì đây?

Hoàng thượng dừng bút một chút, trừng mắt nhìn thượng thư bộ Hộ: ‘Trẫm còn chưa viết ngắn gọn sao? Nếu trẫm không viết cho tốt hơn, ngươi còn muốn sính lễ nữa không?

Trẫm dùng nhiều tâm tư suy nghĩ, ông ấy thế mà không biết, còn nghĩ muốn trẫm mang ông ấy đi câu cá nữa sao?

Thượng Thư Bộ Hộ mơ hồ: “Sính lễ?”

Không ngờ rằng Hoàng Thượng anh minh thần võ thế mà là người như vậy!!! Thậm chí còn nhớ tới sính lễ của nữ nhân nữa!!! Đây là của cháu dâu!!!Ông khinh bỉ ông!!!

Hoàng Thượng gật đầu: “Mồi câu, gia vị!”

Thượng Thư Bộ Hộ lập tức nói: “Hoàng Thượng anh minh! Tịch nha đầu chắc chắn nhiều ưu điểm, Hoàng Thượng vừa mới viết một phần vạn! Xin tiếp tục! Tịch nha đầu chất huệ tâm lan, cha mẹ mạnh khỏe an khang, thế hệ con cháu cao quý và thịnh vượng!”

Chỉ là thánh chỉ ban hôn mà thôi, và không liên quan việc trị quốc, hoa mỹ một chút có quan hệ gì đâu? Phải vô cùng hoa mỹ!

Thế là một loạt từ khen ngợi quá lời liên tiếp tuôn ra từ miệng của Thượng Thư Bộ Hộ, đều không có câu nào trùng lặp.

Lão thái giám đứng phía sau trầm trồ thán phục. Đúng là xuất thân tiến sỹ đỗ hai kỳ thi. Cuối cùng thậm chí còn khen luôn cả cha mẹ và gia đình đối phương một lượt.

Đến cả lão thái giám cũng cảm thấy, nếu Cảnh Quận vương mà không cưới được cô nương họ Tần này thì đúng là thiệt thòi to

Hoàng Thượng đích thân tự mình soạn Thánh chỉ, đóng ấn xong liền phất tay một cái: “Phật Nhảy Tường, ngươi đến phủ Tấn vương và phủ họ Tần tuyên chỉ!”

Mấy tiểu thái giám bên cạnh vị hoàng thượng mê ăn ấy, tên gọi ở nhà thì hoặc là Phật Nhảy Tường, hoặc là Tiểu Ngư Nhi, nói chung toàn là tên món ăn cả.

“Dạ!” Lão thái giám đáp một tiếng.

Lão thái giám đã hơn 60 tuổi rồi, từ nhỏ đã hầu hạ bên cạnh hoàng thượng, tình nghĩa chẳng tầm thường! Trừ phi là thánh chỉ trọng đại, bằng không việc ra ngoài tuyên chỉ sớm đã không cần đến ông nữa.

Hoàng Thượng hiện tại để ông đích thân tự mình truyền Thánh chỉ, đủ thấy Người coi trọng mối hôn sự này đến nhường nào.

Lão thái giám liền gọi đồ đệ của mình Tiểu Ngư nhi, hỏi thăm một chút Tịch nha đầu đến cùng là thần thánh phương nào.

Ông vừa nghe là nữ nhi nhà thủ phú, vô cùng kinh ngạc. Lại nghe được là vị cô nương đó nhận biết được là do câu cá, ông kinh ngạc lại hiểu rõ Hoàng Thượng vì sao thích cô nương đó như thế.

Chỉ là Cảnh Quận Vương cưới nữ nhi nhà thủ phú làm phi? Ông thật sự không thể ngờ tới.

Nhưng biết đâu trong cái rủi có cái may.

Ông cầm thánh chỉ, chầm chậm đi ban chỉ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc