Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

ĐÊM TÂN HÔN: VƯƠNG GIA MUỐN TÔI THỰC HIỆN BA ĐIỀU QUY ƯỚC Chương 21: Đánh Nhau Rồi

Cài Đặt

Chương 21: Đánh Nhau Rồi

Quách Tử Oanh, Giang Mạn cùng những người khác đều là xa xa nhìn thấy thân ảnh Tiêu Cảnh Huyền, liền vội vàng nhanh chóng qua đây, không ngờ rằng vừa hay nghe được Lâm Như Ngọc cố ý lớn tiếng nói to.

Cảnh Quận Vương hủy hôn rồi!!!

Giang Mạn cong môi, nàng liền biết Tiêu Cảnh Huyền biểu ca không nhìn trúng nàng được.

Trong lòng Quách Tử Oanh vui như hoa nở, nàng liền biết nàng ta không trở thành Quận Vương phi được.

Cảnh Quận Vương trừ phi mắt mù mới sẽ chọn nàng ta.

Bọn họ liền biết mà.

Xung quanh lập tức trở nên im lặng!

Trên mặt của Lâm Như Ngọc đau như lửa đốt, nàng dùng tay che mặt, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nhìn Tần Tịch: “Biểu tỷ, sao tỷ lại đánh người vậy?”

Tần Tịch từ từ lấy khăn tay lau đi lớp phấn trên tay: "Xin lỗi, quá tức giận rồi! Ta vốn định đánh kẻ ti tiện kia!"

Lâm Như Ngọc: “…”

Kẻ ti tiện? Là nàng phải không?

Không!

Vì vậy nàng ban đầu là muốn đánh Cảnh Quận Vương sao?

Sau đó Cảnh Quận Vương chạy nhanh! Bản thân nàng liền trở thành cừu con chịu tội thay?

“Cô nương không sao chứ? Có đau không? Lớp phấn dày quá, ta không thể nhìn rõ được.”

Cái gì lớp phấn quá dày! Nàng chỉ tô một lớp mỏng thôi mà!

Còn hỏi đau hay không?

Mặt đều hết cảm giác rồi!

Trong lòng Lâm Như Ngọc tức giận đến mức gần chết, nhưng vì kế hoạch sắp tới, nàng chỉ đành tự nhận xui xẻo, tính sau này tính, nàng cười gượng một cái, giọng nói chân thành: “Tôi không sao, biểu tỷ đừng lo, được giúp biểu tỷ xả giận, tôi rất vui, chỉ mong biểu tỷ đừng làm tổn hại bản thân!”

Nàng tỏ ra dáng vẻ như thể chịu một chút uất ức chẳng có gì đáng ngại.

Mọi người nhìn trên mặt của Lâm Như Ngọc năm dấu tay, khóe miệng không khỏi co giật!

Giang Mạn trợn mắt liếc nhìn. Giả tạo!

Nàng càng lúc càng không ưa nổi Lâm Như Ngọc!

Thật không ngờ lại cam chịu nhẫn nhịn trước một nữ thương nhân như thế, cúi đầu khom lưng, hẳn là mục đích không hề đơn giản!

Tần Tịch gật đầu: “Tát ngươi một cái xong, ta cảm thấy dễ chịu hơn nhiều rồi!”

Lâm Như Ngọc: “…”

A! Tức chết nàng rồi!

Giang Mạn nhướn mày, nữ thương nhân này so với Lâm Như Ngọc thuận mắt hơn nhiều.

Người xung quanh suýt chút nữa cười thành tiếng.

Không hiểu sao lại cảm thấy hơi sảng khoái!

Trường Xuân Bá phủ đã suy tàn, đến thế hệ này thì tước vị đã không còn, bọn họ những người này vốn dĩ sớm đã không đem Lâm Như Ngọc để vào mắt, gần đây nàng ta lại hoa mỹ định thân cùng Tiêu Cảnh Hoàn, trước mặt bọn họ dương dương tự đắc, nhảy nhót khắp nơi, thu hút sự chú ý của mọi người, mọi người sớm đã chán ghét nàng ta rồi.

Trong lòng Quách Tử Oanh vui vẻ, nàng giả vờ an ủi: “Như Ngọc cô nương cũng đừng trách Tần cô nương, Tần cô nương chắc vì quá đau lòng nên mới như vậy. Tần cô nương, Cảnh Quận Vương hủy hôn cô nương cũng không cần tức giận và đau khổ, ta nhận biết rất nhiều công tử, có thể giới thiệu cho cô nương. Ta có một biểu ca dáng vẻ tài mạo vẹn toàn, rất xứng đôi với Tần cô nương.

Người biểu ca của nàng ta suốt ngày say mê những đóa hoa, mắc phải bệnh hoa liễu, không thể lấy vợ, nếu không cũng không đến lượt Tần Tịch!

Gia tộc nào mà chẳng có vài tên phong lưu không thể lấy được vợ tốt? Các tiểu thư khác cũng không ngừng lên tiếng: "Đúng vậy! Ta quen một vài công tử xuất thân từ gia đình quan lại, nếu Tần tiểu thư cần, ta có thể giới thiệu cho nàng! Nàng không cần phải tức giận hay đau lòng!"

“Không sai, chúng ta giới thiệu công tử tuy không thể so sánh với Cảnh Quận Vương, nhưng Cảnh Quận Vương có thân phận quá cao! Làm người vẫn nên tự biết mình một chút!"

Tần Tịch khẽ mỉm cười, ánh mắt như cười mà không cười nhìn bọn họ: "Cảm tạ ý tốt của các vị! Ta đã nhận, các vị vẫn nên giữ lại cho bản thân thì hơn! Cáo lui!"

Mọi người: “…”

Cảm thấy bị sỉ nhục!

Phì, bọn họ cần phải lấy loại người đó sao?!!!

Tần Tịch nói xong quay người liền đi, không quan tâm bọn họ.

Lâm Như Ngọc còn có kế hoạch chưa hoàn thành, làm sao có thể để nàng đi chứ? Nàng vội vội vàng vàng đuổi theo kéo tay Tần Tịch lại: “Tần tỷ không cần đau lòng, mẹ ta nhất định sẽ giúp tỷ tìm một hôn sự tốt! Ta mang tỷ đi thưởng mai giải khuây!

Hoa mai của Tấn Vương phủ rất có tiếng….”

“Gào gào…”

Hồ ly nhỏ thấy Lâm Như Ngọc dựa vào gần Tần Tịch, liền gầm gừ kêu "ao ao" đầy dữ tợn về phía nàng ta! Trông cứ như muốn lao tới để cào mặt nàng ta vậy!

Lâm Như Ngọc bị “con chó trắng nhỏ” bất ngờ xuất hiện dọa cho giật mình, không dám tiến lên. Con súc vật nhỏ này là con chó của Tần Tịch nuôi sao? Làm sao có chút giống con hồ ly? Nhưng rất đẹp, rất muốn có nó!

Con hồ ly trắng này nhận ra sự tham lam của Lâm Như Ngọc, lại gầm gừ “ao ao ao” đầy hung dữ về phía nàng hai tiếng, dọa nàng sợ hãi lùi liên tiếp mấy bước.” Chính là có chút hung dữ!

Tần Tịch dừng lại và nhìn Lâm Như Ngọc cười như không cười nói: “Hôn sự tốt ư? Là cho ta làm thiếp, giúp ngươi giữ sự sủng ái sao? Lần trước là Đầu hồ, kế tiếp là đem hôn ước lan truyền ra ngoài, lần này ngươi lại bày ra ván cờ gì nữa đây?

Lâm Như Ngọc trừng to mắt, trong mắt thoáng qua sự ngạc nhiên, dấu vết năm ngón tay trên mặt cũng khẽ run lên: Nàng làm sao biết mọi chuyện vậy?

Mọi người xung quanh: “…”

Cho nàng làm thiếp, giúp nàng giữ sủng ái? Bọn họ hình như vừa nghe thấy một bí mật kinh thiên động địa nào đó?”

Hồ ly trắng đã dọa được Lâm Như Ngọc sợ khiếp vía, liền quay người chạy đến bên chân Tần Tịch, hai chân trước đặt lên đôi giày thêu của nàng, ngẩng đầu, đôi mắt tròn xoe long lanh nhìn nàng chằm chằm!

Nó ngửi thấy trên người nàng có mùi gì đó thật thơm, thật ngon! Muốn ăn!”

Tần Tịch cúi đầu nhìn nó chẳng giống dáng vẻ con hồ ly này, nếu như nó biết vẫy đuôi, có lẽ lúc này sẽ vẫy một cách hăng hái!

Đây là muốn nhận công lao a? Vậy là Tần Tịch vỗ nhẹ lên cái đầu nhỏ của nó, an ủi một chút, rồi liền nhấc chân rời đi.

Con hồ ly trắng nhỏ vội vàng! Sao lại không cho nó ăn?! Làm sao có thể như vậy chứ? Nó nhanh chóng vung bước chân ngắn đuổi theo! Chỉ là, một thân ảnh màu đên bất ngờ lóe lên, túm nó đi, biến mất trong vườn.

Khi Lâm Như Ngọc hoàn hồn lại thì con hồ ly và Tần Tịch đều biến mất rồi.

Mọi người xung quanh đều dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn nàng ta.

Lâm Như Ngọc: !!!

Mọi người ở đây không phải người ngốc, đều là những người có cuộc sống trong viện tử sâu kín của nội trạch, quá quen thuộc đủ các loại thủ đoạn đấu đá trong nội trạch. Tần Tịch tại sao đột nhiên nói như vậy? Bọn họ liên hệ đến một vài sự việc gần đây, ngay lập tức liền nghĩ thông suốt mọi việc.

Từ trước đến nay, Giang Mạn vốn chán ghép Lâm Như Ngọc, chỉ bởi thấy nàng ta giả nhân giả nghĩa. Nàng mỉm cười đầy hứng thú: “Ý của Tần cô nương là sao? Chẳng lẽ... những lời đồn trước đây rằng Tần cô nương quyến rũ biểu ca Cảnh Hoàn đều là do Lâm cô nương bày mưu lập kế ư?”

Sắc mặt Lâm Như Ngọc khẽ biến, nàng ngay sau đó ngẩng lên khuôn mặt ngây thơ đầy nghi hoặc: “Giang cô nương nói gì vậy chứ? Ta cũng không biết Tần tỷ đang nói cái gì!”

Trong mắt Quách Tử Oanh lời này chẳng khác là giấu đầu hở đuôi sao!

Quách Tử Oanh nghĩ đến lần trước Đầu hồ bị xấu mặt liền hiểu ra rằng có lẽ mình đã bị Lâm Như Ngọc lợi dụng. Nàng lập tức vung tay tát thẳng một cái: “Tiện nhân!”

Sau đó, bên má còn lại của Lâm Như Ngọc lại in thêm một dấu bàn tay năm ngón!

Lần này thì tốt rồi! Cân xứng cả hai bên rồi!

Lâm Như Ngọc tức chết rồi, đây là Tấn Vương phủ, là nhà chồng tương lại của nàng, nàng ở tại chỗ này bị bắt nạt hết lần này đến lần khác trước mặt bao người, đám hạ nhân nhìn nàng như thế nào? Nàng sau này mà gả qua đây, còn có thể ngẩng cao đầu làm người hay không? Nàng liền ngay lập tức lao vào, ẩu đả cùng Quách Tử Oanh!

“Ơ kìa, ối trời ơi!” “Mau đừng đánh nữa!”

Các người bị điên rồi sao? Đây là Tấn Vương phủ đó ???

Thế là, một buổi yến tiệc ngắm mai, tuyển phi đang yên đang lành lại bị phá hỏng như vậy! Khi Tấn vương phi hay tin, sắc mặt lập tức sầm lại!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc