Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khóe miệng của Hứa Mạch Ngôn vừa mới nhếch lên, liền bị âm thanh lạnh như băng không chút lưu tình đánh tan.
Nàng quay đầu lại, liền nhìn thấy một đạo thân ảnh thanh thoát, đứng thẳng tắp xuất hiện phía sau.
Thân hình nàng chao đảo, khuôn mặt lập tức mất đi sắc huyết, vội vàng cúi người hành lễ: "Thần nữ bái kiến Cảnh Quận Vương."
Nha hoàn hoảng sợ quỳ ngay xuống, vội vàng nói: "Vương gia, xin tha tội, nô tỳ không cố ý."
Tiêu Cảnh Huyền một ánh mắt cũng không nhìn nàng ta, trực tiếp vượt qua hai người đi về phía trước.
Sắc mặt Hứa Mạch Ngôn trở nên tái nhợt, ngay lập tức cúi thấp đầu, một giọt lệ trong suốt không kiềm chế được trượt xuống gò má nàng.
Nha hoàn hoảng hốt tát mạnh vào miệng mình, vội vàng nói: "Tiểu thư, xin lỗi! Tất cả đều do nô tỳ lắm lời!"
Hứa Mạch Ngôn không để ý đến nàng, trực tiếp rời đi, thì thầm: "Xong rồi! Mọi thứ đều mất hết rồi." Sớm biết vậy nàng liền ở lại trong đình đánh đàn, tiếng đàn của nàng nhất định có thể làm chàng kinh ngạc. Đều tại nữ tiện nhân đó, không việc gì một mình đi thưởng cái gì mai!
Nha hoàn vội vàng bò dậy đuổi theo nàng, vừa chạy vừa nói: "Tiểu thư, hay là tiểu thư nhờ lão thái gia xin hoàng thượng ban hôn cho người?"
Lão thái gia là đế sư, nếu ngài ấy nguyện xin Hoàng thượng ban hôn, Hoàng thượng chắc chắn sẽ đồng ý.
Hoàng Thượng và Thượng Thư Bộ Hộ lúc này đang được Tấn vương dẫn đi ngắm vườn mai. Hai người vừa mới vẫn luôn theo sau xe ngựa của Tần Khê, bỗng phát hiện nàng lại đến phủ Tấn vương. Hoàng Thượng vô cùng kinh ngạc nàng làm sao sẽ đến Tấn Vương phủ, Thượng Thư Bộ Hộ lại nghe được từ chỗ phu nhân của mình một vài tin đồn, đại khái biết được nguyên nhân, liền đem sự việc hôn ước giữa Tần Tịch và Tiêu Cảnh Huyền bẩm báo cho Hoàng Thượng, còn những tin đồn không hay nửa chữ cũng không nhắc đến.
Hoàng Thượng không ngờ rằng Tịch nha đầu lại có duyên với mình như vậy.
Hóa ra nàng lại là cháu dâu tương lai của mình!
Như vậy bí phương làm cá nướng và mồi câu này chính là của hồi môn rồi!
Ông lập tức sai Triệu Phi Cương âm thầm thông báo cho Tấn vương, rồi lặng lẽ theo vào phủ, muốn xem thử hai người kia sẽ xem mắt ra sao.
Hoàng thượng thật sự lo lắng không biết tên khúc gỗ Tiêu Cảnh Huyền kia có dọa chạy mất tiểu Tịch đáng yêu, xinh đẹp lại còn biết nướng cá, câu cá hay không.
Bình thường nói chuyện với đứa cháu trai này, hỏi cả nửa ngày, ngoài lắc đầu ra thì chỉ có “ừ” với “dạ!”, một chữ dư thừa cũng chẳng thèm nói!
Suốt ngày chỉ biết giữ bộ mặt lạnh như băng, cứ như thể có ai nợ hắn cả trăm vạn lượng vàng vậy!
Vì để tự do ăn cá nướng trong tương lai, hắn – một ông hoàng tổ – nhất định phải kiểm soát thật chặt!
Sau đó Hoàng Thượng bước vào vườn mai liền vừa đúng lúc nghe thấy Quách Tử Oanh và nha hoàn nói chuyện.
Nha hoàn của Quách Tử Oanh gấp gáp chạy đến bên cạnh nàng, hạ thấp âm thanh nói: “Tiểu thư, nô tỳ vừa dò hỏi từ nha hoàn bên cạnh Quận chúa, biết được viện của Cảnh Quận vương nằm ở hướng tây bắc. Nếu ngài ấy có đến rừng mai, chắc chắn sẽ đi từ hướng tây bắc tới. Chúng ta mau đến đó đi!”
Quách Tử Doanh nhẹ nhàng bước đi, ung dung đổi hướng: “Luống cuống như vậy ra thể thống gì? Bản cô nương chỉ là đến ngắm mai thôi.”
Nha hoàn vội thấp giọng đáp: “Vâng, Tiểu thư chỉ là đến thưởng mai ạ! Tiểu thư thân phận cao quý, không giống như nữ thương nhân kia dùng mấy thủ đoạn hèn hạ, nôn nóng xông vào vườn mai.”
Quách Tử Doanh hừ lạnh một tiếng: “Cho dù nàng ta có giở hết mọi thủ đoạn thì sao? Nàng ta nghĩ mình xứng làm Quận vương phi ư?”
Nàng chưa bao giờ để mắt đến Tần Tịch, cho dù có ân cứu mạng thì sao chứ? Nàng ta cũng chỉ xứng làm thiếp mà thôi.
Chứ không dưng lại có yến tiệc thưởng mai ngày hôm nay. Vì vậy đối thủ lớn nhất của nàng hôm nay là Hứa Mạch Ngôn và Giang Mạn.
Hứa Mạch Ngôn xuất thân cao quý, tổ phụ là đế sư, bản thân nàng lại nổi tiếng là nữ tài tử.
Giang Mạn là cháu gái của Trưởng Công chúa, là biểu muội của Cảnh Quận Vương, hai người cũng được xem là thanh mai trúc mã.
Đều là những đối thủ mạnh.
Nha hoàn: “Tiểu thư nói đúng là vậy, nàng ta là một nữ thương nhân đến xách giày cho Cảnh Quận Vương cũng không xứng! Chẳng qua chỉ là kẻ dựa vào sắc hầu hạ người khác mà thôi."
Hai người nói chuyện đều cố tình hạ thấp giọng khi nói, chỉ sợ bị người khác nghe thấy. Nhưng đối với người luyện võ mà nói, tiếng bước chân từ xa cũng nghe thấy, huống chi là tiếng bọn họ nói chuyện.
Hoàng Thượng đứng tại chỗ không động, liếc nhìn Tấn Vương, tuy không giận mà vẫn toát ra uy nghiêm: “Chẳng phải nói Tần nha đầu và Cảnh Huyền có hôn ước sao? Vậy mà còn tổ chức yến chọn phi à?”
Gì mà bảo ngay cả xách giày cho thằng nhóc Cảnh Huyền cũng không xứng chứ? Tịch nha đầu và Cảnh Huyền, một người dung nhan kiều diễm thoát tục, một người phong thái rồng bay phượng múa! Một người sẽ câu cá nướng cá, một người sẽ dẫn quân đánh giặc! Làm sao lại không xứng?
Hừ, trẫm lại thấy bọn họ đúng là một đôi trời đất tạo thành!
Xứng rất nhiều là khác!
Hoàng Thượng cũng không nghe Tấn Vương giải thích, lập tức ngoảnh đầu liền đi.
Tấn Vương: ???
Ông có chút oan uổng mà, chuyện này đều là Tấn Vương phi sắp xếp, ông cũng không biết đi. Chỉ là tiểu cô nương đó lúc nào cùng Phụ Hoàng quen thuộc như vậy?
Tịch nha đầu?
Phụ Hoàng gọi cháu ruột của mình cũng chưa chắc thân thiết đến vậy đâu!
Phía bên kia
Tần Tịch đối với vườn mai này không quen thuộc lắm, kiếp trước nàng sống hèn mọn trong Tấn Vương phủ, rất ít khi ra ngoài. Nhưng nàng biết Tiêu Cảnh Huyền sống ở Viện nào, nàng đại khái nhận ra một chút phương hướng, liền theo phương hướng đó mà đi. Vườn mai rất rộng, có hồ, có đình, có hòn non booj, còn có một con sông đào nhân tạo vòng quanh toàn bộ khu vườn sau của phủ Tấn Vương.
Lúc nàng đi bộ qua một hòn non bộ, có một ảnh trắng đột nhiên từ phía trong lao ra, bổ nhào về hướng nàng. Thân ảnh Tần Tịch né một cái, tránh thoát lưu loát.
Con cáo trắng nhỏ lao vào không trung, rồi lập tức bốn chân đạp xuống đất, nó vui mừng kêu lên một tiếng, lại lao về phía Tần Tịch! Tốc độ nhanh như chớp!
Sắc mặt Tần Tịch liền biến, tránh né nhanh chóng. Chỉ là con hồ ly trắng nhỏ tưởng rằng Tần Tịch đang chơi đùa với nó, liền tiếp tục lao về phía nàng!
Tần Tịch né trái né phải, nó lại lao trái lao phải! Tần Tịch không còn cách nào tránh được, liền trực tiếp nhảy lên hòn non bộ.
Con cáo trắng thấy vậy cũng nhảy lên theo, tốc độ nhanh hơn Tần Tịch nhiều, ngay giữa không trung đã hất Tần Tịch xuống!
Tần Tịch: “…”
Nàng vốn đã điều chỉnh tư thế, xoay người giữa không trung chuẩn bị tiếp đất, bỗng dưng bị người khác đỡ lấy, rồi lại bị ném ra ngoài, không kịp phòng bị, nàng trực tiếp ngã nhào xuống đất, thân thể vùi lấp như chó cắn đất.
Tần Tịch đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng phi qua, hồ ly nhỏ trực tiếp bò dậy, đôi mắt đầy vẻ cáo buộc nhìn chằm chằm vào chủ tử của mình.
Ánh mắt của một người một cáo sao mà giống nhau đến vậy.
Thân thể của Tiêu Cảnh Huyền đã bắt đầu nổi mẩn đỏ: “…”
Hắn nhận ra Tần Tịch, cũng kịp hiểu rằng vừa rồi đối phương hình như đang chuẩn bị xoay người tiếp đất. Anh ta cố gắng chịu đựng cơn ngứa nhức tận xương, chắp tay nói: "Xin lỗi, vừa rồi lỡ tay."
Tần Tịch trợn mắt: “hừ”
Đừng tưởng nàng không biết hắn cố ý đấy!
Con cáo trắng cũng trợn mắt: “A a…”
Kẻ lừa đảo! Rõ ràng là cố ý mà!
Tiêu Cảnh Huyền: “…”
Con cáo trắng trợn mắt này chẳng phải là con mình nhặt về sao?! Sao lại cùng người ta đồng lòng đối địch với mình chứ?!!
Tần Tịch lười để ý đến hắn, lạnh nhạt khom người hành lễ rồi nhạt giọng nói: “Thị nữ tham kiến Cảnh Quận Vương, còn về hôn ước giữa thị nữ và Vương gia—”
Tiêu Cảnh Huyền đánh gãy lời nàng: “Tần cô nương, hôn ước của chúng ta tại đây hủy bỏ!”
Trên người hắn, những nốt mẩn đỏ ngày càng nhiều, càng lúc càng ngứa, không kịp giải thích nữa, buông lại một câu, hắn lập tức thi triển khinh công rời đi! Hắn quyết định lát nữa sẽ đích thân đến cửa giải thích và xin lỗi.
Tần Tịch câu đó “Môn không đăng, hộ không đối, chúng ta hủy hôn thôi!” liền như vậy còn nghẹn nơi cổ họng chưa kịp nói ra, bóng người đã biến mất!
Tần Tịch: “…”
Lâm Như Ngọc vội vàng đi xung quanh tìm Tần Tịch, nhanh chóng gấp gáp qua đây, vừa lúc nghe thấy Tiêu Cảnh Huyền nói lời này, suýt chút nữa không cười ra tiếng!
Nàng liền biết, Cảnh Quận Vương làm sao có thể sẽ nhìn trúng nàng chứ.
Nàng ta thở hổn hển chạy đến trước mặt Tần Tịch, vẻ mặt đầy phẫn nộ, lớn tiếng nói: “Biểu tỷ!! Vừa rồi đó có phải là Cảnh Quận Vương không? Hắn định hủy hôn sao? Sao hắn có thể làm vậy?!”
Giọng nói nàng không giấu được vẻ phấn khích lại còn to tiếng, khiến những người vội vã kéo đến xung quanh đều nghe thấy rõ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










