Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tần Tịch chỉ nhận ra vài người, người khác đều không biết. Ánh mắt mọi người đều rơi trên người Tần Tịch. Tần Tịch không tư ti cũng không kiêu ngạo hành lễ: “Dân nữ tham kiến Đoan Nghi Quận chúa.”
Đoan Nghi Quận chúa là em gái của Tiêu Cảnh Hoàn, đích thị là cô em chồng của Lâm Như Ngọc. Mặc dù là thứ xuất, nhưng nàng là trưởng nữ của Tấn Vương, nên rất được sủng ái. Lâm Như Ngọc rất sợ nàng ta. Mà ở kiếp trước, Tần Tịch chỉ là một thiếp không có địa vị của Tiêu Cảnh Hoàn, tự nhiên chịu không ít chèn ép của nàng ta.
Đoan Nghi Quận chúa mỉm cười: “Tần cô nương miễn lễ, mời ngồi!”
Lâm Như Ngọc cười vẫy tay, tỏ vẻ rất nhiệt tình: "Tần tỷ, mau lại đây ngồi bên muội đi!"
Nói thì nói như vậy, nhưng bên cạnh Lâm Như Ngọc đã có hai người ngồi, xung quanh chỉ còn chừa vị trí thấp nhất. Mặc dù có thể thêm một chỗ ngồi bên cạnh Lâm Như Ngọc, nhưng nếu Đoan Nghi Quận chúa chưa lên tiếng, thì các nha hoàn của phủ Tấn Vương sẽ không dám động đậy.
Tần Tịch nên ngồi chỗ nào hiển nhiên đã rõ.
Lâm Như Ngọc nói như vậy thực ra là có ý nhắc nhở Quách Tử Oanh. Sau sự kiện Đầu hồ lần trước, Quách Tử Oanh đối với Tần Tịch có thể nói là rất hận nàng, nàng nghe được lời của Lâm Như Ngọc, quả nhiên nhớ ra chuyện trước kia, lạnh giọng nói: “Lần trước ăn cơm cùng Tần cô nương, Tần cô nương còn nói thói quen ngồi chủ vị, bây giờ ở đây sợ là không có vị trí thích hợp cho cô nương rồi. Tần cô nương xem như thế nào?” Nàng giống như cười như không cười nhìn Tần Tịch.
Quen ngồi vị trí chủ tọa? Giang Mạn nghe xong liền lập tức đảo mắt.
Hàn Lăng dùng khăn che khóe miệng để giấu đi nét khinh miệt.
Hứa Mạch Ngôn trong mắt thoáng qua tia vô cùng kinh ngạc, nhưng ngay sau đó liền thấy yên tâm. Một người có thể nói ra câu như vậy, đủ thấy chỉ là hạng hữu danh vô thực, cuồng ngạo tự đại, không đáng để e ngại. Quận Vương sẽ không nhìn trúng nữ nhân như vậy.
Tần Tịch nhàn nhạt liếc Quách Tử Oanh bằng khóe mắt, không nói một lời, cứ thế thẳng bước về phía chỗ ngồi trong góc. Nàng cứ thế ung dung tự tại, thản nhiên ngồi xuống chỗ trong góc, sau đó khẽ mỉm cười với mọi người có mặt.
Cao quý, tao nhã!
Khí chất cao quý toát ra một cách tự nhiên.
Rõ ràng là ngồi chỗ cuối cùng, cùng vị trí người khác thấp nhất, vậy mà chỉ một nụ cười nhè nhẹ ấy lại khiến người ta vô cớ sinh ra cảm giác nàng như một nữ vương đang ngạo thị thiên hạ! Ánh nhìn của tất cả mọi người không hẹn mà cùng đổ dồn về phía nàng! Trong lòng mọi người đều dâng lên cảm giác bản thân thật tầm thường! Tất cả mọi người đều cảm giác mình làm nền để nàng ta là người được tôn lên vậy!
Mọi người đều không nhịn được đồng loạt dịch người một chút, như thể muốn xua đi cảm giác ngượng ngùng khó nói thành lời ấy.
Ánh mắt của Quận chúa Đoan Nghi khẽ lóe lên. “Chủ vị?” Đây mới chân chính là chủ vị đi!
Không ngờ rằng một nữ thương nhân thế mà có lại có khí thế mạnh mẽ đến vậy! Thậm chí còn lấn át cả bản thân nàng!
Nàng rõ ràng cái gì đều không làm, cái gì đều không nói, chỉ là đơn giản ngồi xuống. Thế nhưng lại khiến tất cả những người có mặt đều tự nhiên sinh ra cảm giác mình thua kém nàng một bậc!
Nàng đè nén sự bực bội trong lòng, cất cao giọng phá vỡ bầu không khí ngượng ngập: “Ngồi trong đình thật bí bách, chi bằng chúng ta chơi gì đó cho vui?”
Mục đích ngày hôm nay là muốn tuyển phi cho Tứ ca, tự nhiên là muốn để bọn họ đều thể hiện một chút tài nghệ của bản thân các nàng, để Tứ ca cẩn thận lựa chọn được một người.
Lâm Như Ngọc lập tức phụ họa theo: “Quận chúa đây là một chủ ý hay! Hay là chúng ta lấy hoa mai làm đề, mỗi người làm một bài thơ?”
Đoan Nghi Quận chúa mỉm cười nói: “Như vậy cũng hợp cảnh. Có điều chỉ làm thơ thì hơi đơn điệu, hay là mỗi người chúng ta biểu diễn một tài nghệ? Chư vị có ý kiến gì không?”
Những người ngồi đây trong bụng đều biết Đoan Nghi Quận chúa nói như vậy mục đích là gì? Nên không biết tự lúc nào cũng nâng cao lên tinh thần.
Lâm Như Ngọc cười, nịnh bợ nói: “Vẫn là Quận chúa có chủ ý hay! Chỉ làm thơ thật quá không hứng thú rồi!”
Đoan Nghi Quận chúa chỉ là mỉm cười nhìn mọi người, không thèm đáp lại nàng.
Hứa Mạch Ngôn dịu dàng cười nói: “Vậy ta đàn một khúc đàn một khúc “Mai Hoa Tam Lộn’’ cho hợp cảnh nhé.”
Kỹ thuật đàn của nàng tuyệt vời, từng biểu diễn một lần trong yến tiệc triều đình, được hoàng thượng khen ngợi là âm thanh của thiên giới!
Giang Mạn: “Ta múa kiếm!” Cảnh Huyền biểu ca là võ tướng, nhất định là thích!
Quách Tử Oanh: “Ta múa một điệu “Nghê Thường Vũ Y” cho mọi người xem nhé.”
Múa bài này nàng đã luyện tập rất lâu rồi, mục đích là có thể khiến người ta ấn tượng mạnh mẽ từ lần đầu tiên.
Hàn Lăng: “Vậy, ta gảy đàn tỳ bà đi!”
Mọi người đều tranh nhau lên tiếng, chỉ có Tần Tịch là im lặng không nói gì.
Đoan Nghi Quận chúa nhìn tới đó liền hỏi: “Tần cô nương cô nương sở trường là gì?”
Ánh mắt của mọi người lại rơi trên người Tần Tịch.
Nữ thương nhân ngày thường không biết học đều là tài nghệ gì?
Quách Tử Oanh cười nói: “Tần cô nương sở trường nhất là kiếm tiền rồi!”
Mọi người không nhịn được che miệng cười.
Lâm Như Ngọc đã cùng Tiêu Cảnh Hoàn hẹn tốt trước rồi, cười nói: “Ta và Tần tỷ cùng múa là tốt rồi!”
Đoan Nghi Quận chúa mỉm cười nói: “Vậy Tần cô nương liền cùng tham gia đi.”
Tần Tịch: “Quách cô nương nói đúng, ta chỉ có sở trường là kiếm tiền giỏi, những cái khác không phải sở trường, liền không thể hiện cái kém cỏi vụng về rồi! Hoa mai ở chỗ này đã nở thực rất đẹp, Đoan Nghi Quận chúa, ta có thể đi xung quanh ngắm nhìn một chút chứ?”
Nàng đến là để thoái hôn, không phải đến mãi nghệ cho người khác xem xét đánh giá. Không đáng có hứng thú theo bọn họ chơi!
Mọi người không ngờ rằng nàng thế mà sẽ đề cập một mình đi thưởng mai.
Ai đều biết Cảnh Quận Vương một lát nữa nhất định sẽ xuất hiện, bọn họ đều ở chỗ này biểu diễn, mà nàng lại một mình đi thưởng mai, đây là muốn cùng Cảnh Quận Vương tại vườn mai nhân cơ hội “tình cờ gặp gỡ” sao, nhanh chân đi trước hay sao?
Quả nhiên là xuất thân nữ thương nhân, giảo hoạt xảo quyệt!
Có người trong lòng thoáng qua sự xem thường.
Đoan Nghi Quận chúa ánh mắt lóe lên: “Cứ tự nhiên”
“Cảm tạ Quận chúa! Vậy thị nữ đi trước thưởng mai.” Tần Tịch đứng dậy hành lễ xong, sau đó trực tiếp bước chân rời đi.
Hứa Mạch Ngôn không nhịn được mà liếc nhìn bóng lưng đẹp đến nao lòng ấy, bàn tay đang cầm khăn cũng vô thức siết chặt lại.
Chỉ là bóng lưng thôi đã đẹp đến vậy, huống hồ là khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành kia...
Ấn tượng lần đầu tiên rất quan trọng!
Quách Tử Oanh không ngờ rằng Tần Tịch thế mà không muốn mặt như vậy, thủ đoạn câu dẫn nam nhân như này thật là ngày càng nhiều, vô cùng ấn tượng.
Nàng sốt ruột, liền nói: “Hay là chúng ta cũng đi thưởng mai trước đi? Thưởng mai xong lại quay về làm thơ, chẳng phải sẽ có thêm cảm hứng sao?
Trong lòng những người khác khẽ động.
Vô tình gặp Cảnh Quận vương trong vườn mai, chẳng phải còn hiệu quả hơn nhiều so với việc ở đây biểu diễn giữa bao nhiêu người để thu hút sự chú ý của chàng sao?
Đoan Nghi Quận chúa mỉm cười nói: “Như vậy cũng được, vừa hay hoa mai hôm nay nở được so với những năm trước đẹp hơn rất nhiều, vì vậy mới hẹn các cô nương đến thưởng thức, nếu như thích, còn có thể ngắt vài cành về cắm bình hoa. Không biết ý kiến của mọi người như thế nào?”
Hứa Mạch Ngôn liếc nhìn thân ảnh biến mất ở vườn mai, mỉm cười nói: “Khách tùy chủ tiện, ta thế nào cũng được.”
Giang Mạn: “Ngắm mai trước đi! Đừng phụ lòng những đóa hoa mai nở rực rỡ như thế.”
Lâm Như Ngọc thấy Tần Tịch đã đi xa thì sốt ruột, vội cười phụ họa: "Ta cũng muốn hái mấy cành mang về phủ cắm bình!"
Mọi người nôn nóng đồng ý, Quận chúa Đoan Nghi liền mỉm cười nói: “Vậy thì chúng ta ngắm mai trước nhé.”
Sau đó dưới sự dẫn đầu là Đoan Nghi Quận chúa, mọi người đồng loạt đứng dậy, nôn nóng bước về hướng vườn mai.
Vừa vào vườn mai, mọi người liền tản ra, ai nấy đều muốn hái một cành mai nở đẹp nhất mang về cắm bình. Kỳ thực đều muốn gặp được vận may, một mình và Cảnh Quận Vương tình cờ gặp được.
Hứa Mạch Ngôn bước chân nhanh hơn một chút, đi về một hướng nào đó.
Thế Tử phi của Tấn Vương phủ là đường tỷ của nàng, nàng thường hay đến Tấn Vương phủ ở lại vài hôm, vì thế nàng biết viện tử của Tiêu Cảnh Huyền đi hướng nào. Đến một ngã rẽ, nàng mới chậm bước lại, bắt đầu thưởng mai một cách ung dung như dạo bước nơi sân vắng.
Nha hoàn đi theo sau nàng là đối với sắp xếp lần này vô cùng bất mãn, không nhịn được hạ thấp âm thanh nói: “Cách làm lần này của Tấn Vương phủ là việc gì thế ạ? Rõ ràng đã sắp xếp tiểu thư và Cảnh Quận Vương xem mắt, làm sao còn sắp xuêts một nữ thương nhân và Cảnh Quận Vương xem mắt? Đây là sỉ nhục ai vậy? Hứa gia chúng ta là là gia đình quý tộc thanh cao nhất, là thế gia học sĩ, nàng ta một nữ thương nhân sao có thể so sánh với tiểu thư chứ?
Hứa Mạch Ngôn hái một cành mai nở đúng lúc, cúi đầu ngửi một chút rồi mới lạnh nhạt nói: "Đừng lấy nàng và ta đánh đồng."
Nha hoàn nghe xong vội vàng nói: “Đúng đúng đúng, là lỗi của nô tỳ! Nàng một nữ thương nhân xách dép cho tiểu thư còn không xứng đâu! Càng không xứng trở thành Quận Vương phi! Cảnh Quận Vương là người phong thái xuất chúng chỉ có tiểu thư mới tương xứng với ngài.”
Nghĩ đến Cảnh Quận Vương dáng vẻ tuấn tú phi phàm đó, khóe miệng Hứa Mạch Ngôn khẽ nhếch lên.
“Nàng xứng hay không xứng bổn vương không biết, nhưng bổn vương biết ngươi không xứng.” Một âm thanh lạnh lẽo vang lên phía sau hai người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










