Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Cô nương, cô nương tỉnh lại đi! Cô nương, cô không sao chứ? Cô nương, ……” Nha hoàn đang chật vật đỡ lấy cô nương nhà mình bị choáng váng, bất tỉnh trên người nha hoàn, lo lắng lớn tiếng gọi: “Có ai làm ơn giúp mời đại phu! Cô nương nhà tôi ngất xỉu rồi! Mọi người xung quanh không nhịn được cười giễu cợt, ai nấy đều lộ vẻ khinh khi trên nét mặt: “Đừng giả vờ nữa! Cả kinh thành này ai mà không biết nàng cách ba hôm lại diễn trò ngất xỉu trước mặt Tam gia, còn mời đại phu mà làm gì!.”
“Nực cười hết mực! Đã diễn trò lại còn mời đại phu? Không sợ bị lộ tẩy ư?”
“Sợ gì chứ? Đã nhào vào lòng Tam gia rồi kia mà! Rõ ràng là muốn tự hủy thanh danh để bám lấy Tam gia! Mặt dày vô sỉ! Những cô gái chốn kỹ viện còn chẳng làm được những việc nàng ta đã làm!”
“Cô nương chốn kỹ viện còn biết thẹn, đâu dám giữa đường giữa chợ mà làm chuyện dụ dỗ nam nhân! Quả nhiên xuất thân thương hộ, nên mới dạy ra đứa con gái thấp hèn đến thế!”
Đem một nữ tử thanh bạch và một kỹ nữ thanh lâu so sánh với nhau là sự sỉ nhục ra sao?
Nha hoàn phẫn nộ, tức giận nói: “Cô nương nhà tôi mới không phải người như vậy! Cô ấy mới không có câu dẫn Tam gia! Di Hòa Lâu không có thẻ bài không thể tiến vào, là biểu muội bảo cô nương nhà ta theo Tam gia vào nhã phòng của Di Hòa Lâu đợi cô ấy. Hơn nữa, cô nương nhà ta sức khỏe yếu, lại ở nơi gió lạnh đợi biểu muội cả ngày, mới bị ngất xỉu! Cô ấy mới không cố ý câu dẫn Tam gia! Các người chớ có sỉ nhục người!
“Chính nàng là người sỉ nhục! Nàng tự sỉ nhục mình, thì mọi người mới sỉ nhục nàng, giữa thanh thiên bạch nhật, giữa chốn đông người tự mình nhào vào trong lòng của nam nhân! Không sỉ nhục nàng thì sỉ nhục ai?”
“Đừng không có thừa nhận! Đây lại không phải là lần thứ nhất! Chậc chậc…nhà họ Tần rốt cục giáo dưỡng nữ nhi như thế nào? Tưởng như là so với các cô nương ở Túy Hoa lâu còn không biết xấu hổ! Không có liêm sỉ!”
“Trong gia đình thương hộ, có thể có bao nhiêu lễ nghĩa liêm sỉ chứ? Vì ngân lượng, Vì vinh hoa phú quý chuyện gì cũng dám làm ra? Tam gia là ai chứ? Bọn họ đương nhiên muốn trèo cao rồi !”
“Còn nói không phải giả vờ ngất? Mọi người nhìn xem, mắt của cô ta động đậy rồi này! Thật là không biết xấu hổ!”
Trên máy bay làm sao sẽ có người cãi lộn? Tần Tịch chậm rãi mở mắt, liền nhìn thấy một đám người mặc trang phục cổ đang to tiếng lời qua tiếng lại không ngớt. Nhìn tình cảnh trước mắt tựa như đã gặp qua ở đâu, cô thoáng sững sờ, thần sắc ngẩn ngơ. Lẽ nào cô lại có giấc mộng quay về thời cổ đại? Cô nhớ là sau khi cô liên tiếp hoàn thành hai ca phẫu thuật kéo dài hơn mười mấy tiếng đồng hồ, lại tiếp điện thoại khẩn cấp từ căn cứ nghiên cứu và phát triển, thế là cô liền vội vàng ngồi chuyên cơ nhanh chóng quay lại căn cứ, nhưng vì quá mệt mỏi, cô liền thiếp đi trên máy bay. Vì vậy, cô lại có giấc mơ, mơ gặp được kiếp trước của mình ư? Bất chợt cằm cô bị một bàn tay lạnh lẽo bóp chặt! Tần Tịch ngẩn ngơ, lần này, cảm giác trong mộng sao lại chân thật đến lạ. Tiêu Cảnh Hoàn siết chặt cằm Tần Tịch, nhìn gương mặt kia tô son trát phấn, loè loẹt như mặt hề, trong lòng không khỏi dâng lên một trận ghê tởm. Thế nhưng nghĩ đến gia sản bạc vạn của Tần gia, hắn đành nén nhịn, bởi hắn cần ngân lượng của Tần gia trợ giúp. Hắn đè nén xuống cảm giác chán ghét, nét mặt trào phúng cất lời: “Đây chính là giáo dưỡng trong nhà thương hộ, một nữ tử ngang nhiên giữa thanh thiên bạch nhật lao vào lòng của nam nhân sao? Đáng tiếc thân phận của Tần gia quá thấp hèn, cô không đủ tư cách làm thiếp thất của ta! Trái lại là miễn cưỡng có thể làm thông phòng, nếu nàng đã tự lao vào lòng, danh tiếng này có lẽ là bị hủy rồi, vì Như Ngọc, vậy ta liền miễn cưỡng đem cô thu nhận vậy, đêm nay …”
Chát! Chát! Chát! “Từng tiếng bạt tai giòn giã vang lên, cắt ngang những lời chưa nói xong của hắn!
Tần Tịch khẽ vung tay, lòng bàn tay tê dại đau rát, trong lòng không ngừng được sự kích động: Dựa vào tác dụng lực và phản lực, cô đã xác nhận được! Cô không nằm mơ, cô đã quay về thời cổ đại! Cô thực sự lại từ hiện đại xuyên không về thời cổ đại rồi!
Nàng đã thực sự quay về rồi, quay về thời điểm Tần gia vẫn chưa bị tịch biên, lưu đày, cha nương vẫn còn sống!
Nàng đã thực sự quay về rồi, quay về thời điểm nàng vẫn chưa bị đôi cẩu nam nữ kia bày mưu tính kế, chưa trở thành thị thiếp hữu danh vô thực, suốt ngày làm cây rụng bạc vì lợi ích của phu thê bọn họ.
Nàng đã thực sự quay về thời điểm nàng vẫn chưa bị gán cái tội danh mưu hại thái tử!
Nàng đã thực sự quay về thời điểm tất cả mọi thứ chưa bắt đầu, nàng vẫn là con gái độc nhất được cưng chiều trong lòng bàn tay của Tần thủ phụ.
Mọi người xung quanh mở to mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn chằm chằm Tần Tịch, lại nhìn sang Tiêu Cảnh Hoàn!
“Như Ngọc cô nương, nữ nhân nhà thương hộ này đầy thủ đoạn, cẩn thận nàng ta cướp đi vị hôn phu của cô nương đó!”
Lâm Như Ngọc ngẩng đầu: “Không phải như vậy, biểu tỷ của tôi không phải người như vậy!.” Liền ngay đó, nàng ta xoay đầu nhìn theo hướng Tần Tịch, trấn an nói: “Biểu tỷ, không có việc gì! Hoàn ca ca sẽ không phạt biểu tỷ! Đều là lỗi của ta, khiến biểu tỷ đợi lâu! Ta biết biểu tỷ không cố ý ngất xỉu, biểu tỷ chỉ là thân thể yếu ớt!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















