Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngày hôm sau, Tần Tịch vừa nghe thấy tiếng sóng biển, liền tỉnh dậy, ý nghĩ đầu tiên là: Hôm nay không biết có hải sản gì? Sau đó, trong đầu liền xuất hiện một bầy cua lột bò trên bãi biển, nàng vừa nghĩ tiến vào hải đảo, bên ngoài liền truyền đến âm thanh gõ của của Phó Thị: “Tịch nhi, tỉnh dậy chưa con? Nên dậy chải đầu trang điểm, chuẩn bị xuất phát rồi.”
Phó Thị không biết nguyên nhân gì tối hôm qua ngủ đặc biệt tốt, sau đó vừa sáng liền tỉnh dậy rồi, liền đích thân đến đây chải đầu trang điểm cho nữ nhi.
Nàng thích trang điểm cho nữ nhi thật xinh đẹp.
Tần Tịch: “…”
Nàng trùm chăn kín đầu, buồn bực đáp một tiếng: “Tỉnh rồi ạ.”
Giọng điệu đầy bất đắc dĩ.
Nàng trực tiếp dùng ý niệm để thu hoạch trước những cây trồng đã chín trên hòn đảo, rồi lại gieo trồng một lứa mới.
“Vậy nương tiến vào nhé.” Sau đó, Phó Thị liền đẩy cửa ra, mang theo mười mấy nha hoàn, tay bưng đầy đủ các vật dụng để rửa mặt, chải đầu, còn có mấy bộ y phục và trang sức lần lượt tiến vào. Sau đó, Tần Tịch dưới sự giám sát của Phó Thị, đã mất cả một giờ trang điểm, chải chuốt.
Phó Thị nhìn ái nữ vận xiêm y tím nhạt, đầu cài trâm hoa mai điểm ngọc tím và minh châu thanh lệ mà tinh tế, càng ngắm càng hài lòng. Bộ trang sức này tinh xảo và trang nhã, thoạt nhìn đã biết không phải vật tầm thường, lại không hề phô trương hay quá mức xa hoa. Điều quan trọng nhất là dung mạo tuyệt sắc của con gái, vốn đã rực rỡ chói mắt. Nếu lại mang thêm trang sức xa hoa, bà e rằng sẽ khiến các nữ quyến trong phủ Tấn vương trở nên lu mờ.
“Được rồi, ăn sáng một chút, sau đó liền xuất phát.”
Sau đó một nhà ba người ăn sáng xong, Phó Thị và Tần Đình Uẩn đích thân tiễn Tần Tịch ra cửa phủ. Được nửa đường, gặp được Cố Thị, Lý Thị và Tần Diệu Nhi đang gấp gáp chạy qua đây cản người lại.
Cố Thị hướng Tần Tịch nói: “Cháu chưa từng trải qua, chưa từng cùng thiên kim thế gia giao lưu, Tấn Vương phủ không như những nhà thương hộ đó, không cẩn thận có thể mang họa đến cho cả nhà. Diệu Nhi từ nhỏ đã sống ở Kinh thành, biết cùng nữ quyến nhà quan giao thiệp như thế nào. Cháu hãy mang theo Diệu Nhi cùng đi Tấn Vương phủ.
Lý Thị bên cạnh cười nói phụ họa cùng: “Tịch nhi lần đầu tiên đi Tấn Vương phủ, cháu cùng Diệu nhi đi cũng có người tương trợ lẫn nhau.”
Tần Diệu Nhi vô thức đứng thẳng người, dáng vẻ đoan trang, toát lên khí chất cao quý bất khả xâm phạm.
Tần Đình Uẩn nhíu mày, không vui khi chính mẹ ruột mình lại hạ thấp con gái ông. Ông liền thẳng thắn từ chối: "Phủ Tấn vương không giống những nơi khác, quy củ nghiêm ngặt. Trong thiếp mời chỉ ghi tên Tịch nhi, thì chỉ một mình con bé được đi."
Lý Thị không cam lòng lại nói: “Các gia tộc thế gia coi trọng thể diện, lễ tiết chu toàn, chẳng lẽ khách đã đến cửa, còn không để người tiến vào sao?”
Tần Tịch liếc nhìn Tần Diệu Nhi trang điểm xinh đẹp, lộng lẫy và quyến rũ mỉm cười nói: “Đại bá mẫu nói đúng, vậy liền cùng đi thôi!”
Tần Đình Uẩn đang muốn nói Tấn Vương phủ không phải là thế gia đại tộc, mà là Hoàng gia. Tấn Vương là Thống soái ba quân, Tấn Vương phủ là nơi trọng yếu quân cơ.
Chỉ là nữ nhi vậy mà nói như thế, ông liền không nói thêm gì nữa.
Diệu Nhi là cháu gái của mình, nếu như có thể đi vào, kết thân quý nhân ông cũng là vui vẻ, nếu như vào không được, cũng khiến bản thân đại tẩu nhận ra hiện thực đi.
Cố Thị lúc này mới hài lòng, bà ra dáng trưởng bối nhắc nhở: “Tần Tịch, cháu đến Tấn Vương phủ phải nghe lời muội muội cháu, nói hay làm gì đều đừng đắc tội với người quyền quý, kẻo rước họa về cho gia đình.”
Phó Thị tính tình dịu dàng, vốn đã hơi bực vì phòng lớn còn gây chuyện vào lúc này, nghe thấy lời đó thật sự không chịu nổi, liền nói: "Mẹ..."
Tần Đình Uẩn cũng nhíu mày: “Mẹ…”
Tần Tịch đánh gãy lời hai người: “Tổ mẫu, cháu đã hiểu, thời gian không còn sớm nữa, cháu xuất phát đây. Mẹ, mọi người nhanh vào nhà đi ạ.”
Cố Thị không thích mẹ nàng, nếu như Phó Thị dám cãi lại Cố Thị một câu, Cố Thị có thể mắng chửi cả ngày. Nhân sinh thế gian đáng quý, không đáng phải đem thời gian lãng phí tranh luận với những người không đáng.
Phó Thị nghe xong vội vàng nói: “Vậy nhanh chóng xuất phát!”
Hai người lên xe ngựa, xe ngựa chầm chậm mà đi.
Tần Đình Uẩn nhìn xe ngựa đi xa, bỗng có chút vui vẻ an tâm cũng có chút xót xa trong lòng, nữ nhi thật là đã lớn rồi.
Hoàng Thượng và Thượng Thư Bộ Hộ cho rằng Tần Tịch là đi câu cá, hai người đồng thời nói: “Nhanh đuổi theo đi!”
Hoàng Thượng phát hiện hôm qua sau khi ăn cá nướng và hàu biển của Tần Tịch, ông hồi cung đã phê tấu liên tục ba canh giờ , vậy mà không thấy đau lưng, không mỏi tay, đầu cũng không đau. Nếu là thường ngày thì ông đã mệt đến mức cứng cả lưng rồi. Quan trọng nhất là là hiệu suất phê duyệt tấu chương còn rất cao, chỉ trong một buổi tối đã hoàn thành hết tấu chương của ngày hôm nay. Buổi tối ngủ được đặc biệt ngon giấc. Trực giác nói với ông rằng đều là vì công hiệu những con cá đó của Tần Tịch. Vì vậy sau khi thiết triều buổi sáng, ông liền chầm chậm thay đổi y phục xuất cung, kéo theo Thượng Thư Bộ Hộ đi câu cá. Mục địch dĩ nhiên là muốn lại được nếm món cá nướng của Tần Tịch.
Triệu Phi Cương nghe xong liền vung roi ngựa, gia tăng tốc độ.
Tấn Vương phủ
Sau khi Tần Tịch và Tần Diệu Nhi trước tiên xuống xe ngựa, một bà tử của Vương phủ liền ra nghênh đón, hành lễ, mỉm cười nói: “Là Tần cô nương phải không? Quận chúa đặc biệt dặn lão nô chờ cô ở đây, mời cô nương vào phủ.
Tần Tịch biết vị này là Hồ ma ma, người bên cạnh của Tấn Vương phi, chứ không phải người hầu hạ bên cạnh Quận chúa Đoan Nghi.
“Vất vả ma ma.” Tần Tịch gật đầu đáp lại một câu, sau đó nàng đem thiệp mời chuyển cho Hồ ma ma, rồi liếc nhìn Tần Diệu Nhi giới thiệu: “Ma ma, vị này là đường muội của đại bá nhà ta.”
Tần Diệu Nhi đoan trang thi lễ: “Ma ma, Diệu Nhi xin kính chào người.”
Hồ ma ma tiếp nhận thiệp mới, nhanh chóng tránh sang một bên: “Nhị cô nương Tần gia không dám nhận.” Làm gì có chuyện tiểu thư quan gia lại hành lễ với một kẻ nô tài như bà chứ.
Sau đó, Hồ ma ma nhìn cũng không nhìn Tần Diệu Nhi, mỉm cười nói với Tần Tịch: “Quận Chúa không thích người ngoài.”
Tần Tịch liền nhìn hướng Tần Diệu Nhi: “Diệu Nhi muội muội đưa ta đến đây thôi.”
Tần Tịch biết yến tiệc của Tấn Vương phủ đưa thiệp mời đề tên ai thì chỉ có người đó mới được đến, nếu như được phép dẫn theo người nhà, nhất định sẽ ghi rõ trên thiếp. Vừa rồi không muốn lãng phí lời với Cổ thị và Lý thị, Tần Tịch liền dẫn Tần Diệu Nhi theo, để nàng tự mình chứng kiến một chút.
Tần Diệu Nhi lập tức xấu hổ đến đỏ mặt: "Đúng vậy, ta chỉ là đưa Tịch tỷ đến thôi.”
Nói xong, nàng liền quay người chạy lại xe ngựa, sau đó nước mắt liền tuôn trào ngay lập tức! Thật quá mất mặt!
Hồ ma ma mỉm cười nói: “Tần cô nương mời!”
Tần Tịch liền ung dung bước thẳng vào trong phủ vương gia.
Ngọc Đào và Thạch Lựu đi sát phía sau nàng. Hồ ma ma thầm quan sát Tần Tịch và mấy nha hoàn bên cạnh, phát hiện nàng bước đi dáng vẻ đoan trang, tự nhiên, thoải mái, không có chút gì là cố ý làm dáng điệu.
Trong từng bước đi, tự nhiên tỏa ra một khí thế khiến người khác không dám đến gần, cao quý không thể xâm phạm. Thậm chí còn cao quý hơn cả đường muội của Thế Tử phi, Hứa nhị cô nương xuất thân từ Hàn Lâm viện, khó mà với tới được. Hơn nữa, dung nhan của nàng quá đẹp, ánh sáng buổi sáng chiếu lên gương mặt tuyệt mỹ của nàng, mơ màng như huyền ảo, đẹp đến mức chẳng giống người trần.
Hồ ma ma sinh ra một ảo giác như thể nàng là tiên nữ hạ phàm. Vẻ đẹp như vậy, ai mà không động lòng chứ?
Tứ gia sợ là cũng không ngoại lệ đi?
Hồ ma ma bỗng có cảm giác Hứa nhị cô nương từ khi tiến vào cửa một khắc đó liền thua rồi.
Hồ ma ma lại liếc nhìn đánh giá Ngọc Đào và Thạch Lựu, hai người này suốt dọc đường đều không nhìn ngang, nhất dạng tự nhiên, phóng khoáng. Có thể thấy gia đình họ quy củ rất nghiêm, giáo dục cực kỳ tốt.
Hồ ma ma dẫn bọn họ đến đến gần khu vườn mai, mỉm cười nói: “Tần cô nương, đến rồi, Quận Chúa đang trong đình ấm, Lâm cô nương cũng đến rồi. Lão nô xin phép lui trước.”
Tần Tịch khẽ gật đầu: “Vất vả ma ma.”
Sau đó Hồ ma ma liền lui đi. Bà ấy còn phải quay lại báo cáo với Vương phi.
Trong đình ấm, có vài nữ tử trẻ tuổi đang ngồi trong đó nói nói cười cười, thân ảnh Tần Tịch vừa xuất hiện, thanh âm vài người liền ngừng, thanh âm tứ bề xung quanh cũng biến mất.
Thiếu nữ bước từ giữa những cây mai ra, chiếc váy dài màu tím nhạt phủ xuống đất, eo thon gọn, dung mạo xinh đẹp, dáng vẻ thanh thoát, uyển chuyển, dưới ánh sáng buổi sáng, làn da nàng trắng như tuyết, vẻ đẹp tựa hoa mai.
Quả thật đẹp đến mức tỏa sáng!
Ngay từ cái nhìn đầu tiên Hứa Mạch Ngôn chỉ cảm thấy tiên nữ hoa mai giáng trần, trong lòng thoáng qua một tia bối rối.
Lâm Như Ngọc bóp chặt thiệp mời, trong mắt thoáng qua sự ghen tỵ.
Đoan Nghi Quận chúa ánh mắt lóe lên, mỉm cười nói: “Chẳng phải Tần tỷ tỷ đến rồi sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










