Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tần phủ, Viện nhỏ của Tùng Hạc viện
Đây chẳng qua chỉ là bản tính của thương nhân mà thôi! Chỉ có mẫu thân của mình mới đi lấy lòng nhị phòng.
Lý Thị nghĩ đến ngày mai Tần Tịch đi tham gia thưởng mai, không nhịn được nói: “Mẹ bảo con hôm nay vừa sáng ra đi tìm Tần Tịch chơi, con không đi! Bây giờ con không thân cận với nó nhiều hơn, sau này nó trở thành Cảnh Vương phi, con có muốn thân cận với nó thì càng khó khăn hơn.”
Nhìn xem xem Lâm Như Ngọc có bao nhiêu biết cách làm người, không biết đã kiếm không ít chỗ tốt từ chỗ nha đầu Tần Tịch đó đâu.
Tần Diệu Nhi nhẹ nhàng vuốt cổ cầm, nét mặt thoáng vẻ lạnh lùng không vui nói: “Nói chuyện không hợp đến nửa câu cũng là thừa, không thể hòa hợp được.”
Nàng là tiểu thư nhà quan, mới không cần tự chà đạp thân phận đi lấy lòng một nữ thương nhân chứ. Tần Tịch phải biết điều chứ, là nên là người chủ động đến mời nàng ta.
Lý Thị thở một ngụm khí.
Con bé Lâm Như Ngọc đó vô cùng hợm hĩnh, thấy Tần Tịch có tiền, luôn mang theo nàng ta ra ngoài cùng, chẳng hề để ý làm sao đến nữ nhi của mình. Nữ nhi của mình lại quá kiêu ngạo, nhìn không nổi Tần Tịch, không thích cùng nàng ta nói chuyện, cả ngày chỉ muốn nói chuyện cùng Lâm Như Ngọc, nhưng Lâm Như Ngọc lại là một người thực dụng, thấy nữ nhi của mình không lợi dụng được gì, nên không bao giờ để ý đến. Thật là lo lắng chết đi được cho nữ nhi.
“Con ấy à, nói con làm chuyện hay? Con xem xem, sau này nàng nếu như trở thành Quận Vương phi, lúc đó so với Lâm Như Ngọc thân phận còn cao quý hơn! Con nếu như cùng nàng ta kết giao tốt, đợi nàng gả vào Tấn Vương phủ, thì lo gì không quen biết được mấy công tử thế gia?”
Tần Diệu Nhi khẽ mím môi, trong mắt lóe lên vẻ khinh thường: “Vậy cũng phải xem nàng ta có thể trở thành Quận Vương phi mới nói! Phải biết rằng vẫn còn một cô nương của Hàn Lâm phủ cùng với Cảnh Quận Vương là thanh mai trúc mã, có ân cứu mạng, thì làm thiếp cũng coi như là nàng ta trèo cao rồi.”
Tần Diệu Nhi nghĩ đến người có phong thái rồng bay phượng múa, dung mạo thanh tú, tư thế hiên ngang, tựa trăng sáng trên trời, lạnh lùng thoát tục ấy. Sao chàng có thể để mắt đến Tần Tịch, toàn thân nặng mùi tiền bạc mà lập làm chính phi chứ?
Trừ phi Cảnh Quận Vương mắt bị mù. Ngay đến nàng còn tự thấy mình không xứng với chàng, huống chi là Tần Tịch kia.
Lý Thị thở ra một ngụm khí: “Mẹ nghe ngóng được, yến tiệc thưởng mai đó do Tấn Vương phủ tổ chức chính là để tuyển chọn phi cho Cảnh Quận Vương. Ngày mai nhất định sẽ có rất nhiều phu nhân thế gia ở đó, con nếu như có thể đi cùng, với tài hoa của con, biết đâu sẽ được vị phu nhân nào đó nhìn trúng.”
Trong lòng Tần Diệu Nhi khẽ động: “Tuyển phi cho Cảnh Quận Vương sao?”
Lý Thị thấy nàng có hứng thú, lập tức gật đầu: “Đương nhiên, Cảnh Quận Vương là Hoàng tôn, tôn quý không ngôn từ nào nói hết được, hôn sự lẽ nào là được định đoạt chỉ vì một ân tình chứ? Tần Tịch có thể làm thiếp, cũng là ban ơn to lớn rồi. Ngày mai yến tiệc thưởng mai đó, Tấn Vương phủ có thể mời không ít người. Diệu Nhi con xuất sắc như vậy, so với Tần Tịch không biết ưu việt hơn bội phần, nếu như con đi cùng với Tần Tịch, Cảnh Quận Vương đó không chừng sẽ nhìn trúng ai đâu.”
Tần Diệu Nhi khẽ lướt tay trên dây đàn, trong lòng thầm nghĩ: nàng vốn dĩ đã hơn Tần Tịch gấp bội lần!
Tần Diệu Nhi mặc dù không nói gì, nhưng Lý Thị biết nữ nhi nhất định muốn đi rồi, bà cười nói: “Nương đi chuẩn bị vài bộ xiêm y mới cho con, ngày đó chúng ta trang điểm thật xinh đẹp! Con một lát nữa đi tìm Tần Tịch, để nàng ta mang con theo đi cùng. Nha đầu đó rất dễ dỗ dành.
Tần Diệu Nhi khẽ mím môi, trong lòng khó chịu, vẫn là nhẹ nhàng “ừm” một tiếng.
Nàng thầm thở dài trong lòng, từ khi nào nàng suy bại đến mức là một tiểu thư nhà quan gia phải đi cầu một nữ thương nhân.
Cẩm Hoa Đường
Phó Thị nghe nói tin lan truyền bên ngoài tức phát khóc, Tần Đình Uẩn phải dỗ dành một hồi lâu, sau đó vẫn là nghĩ đến để bà đi chọn xiêm y cho nữ nhi đi thưởng mai, chuyển hướng sự chú ý của bà, mới đem người dỗ dành được.
Lúc Tần Tịch xách một làn dâu tây và chuối tiến vào, liền nhìn thấy Phó thị và Tần Đình Uẩn hai người đang hăng say chọn y phục và trang sức cho nàng mặc khi đi thưởng mai.
“Cha, nương.”
Phu thê hai người nhìn thấy Tần Tịch trở về, đã cẩn thận quan sát sắc mặt Tần Tịch, nhìn thấy nữ nhi vẫn vui vẻ, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Phó Thị vội thu lại cảm xúc, mỉm cười nói: “Tịch nhi về rồi à? Nhanh xem một chút thích bộ xiêm y nào?
Tần Đình Uẩn vốn dĩ còn cảm giác lo lắng nhưng rồi cũng thư giãn, mỉm cười nói: “Hôm nay ra ngoài đi chỗ nào rồi?”
Cả hai phu thê vô cùng ăn ý im lặng không nhắc đến tin đồn bên ngoài, mà còn đều giả vờ dáng vẻ rất vui.
Tần Tịch đem làn quả đặt xuống mặt bàn: “Con đi câu cá ngoài thành, con còn mua được một ít quả tươi, cha nương nếm thử chút ạ.”
Tần Tịch để đem được hoa quả từ hải đảo lấy ra, quay về phủ trước đi một chuyến đến tiệm tạp hóa mua không ít hoa quả và đủ thứ đồ khác, cũng đã nghe thấy những tin đồn đó, nàng chỉ là nửa điểm cũng không để ý.
Tần Đình Uẩn nghe Tần Tịch nói đi ngoại thành, liền yên tâm, vậy nhất định là không nghe thấy tin đồn vu khống đó, ông không thích ăn hoa quả, nhưng vì nể mặt nữ nhi, vẫn là cầm lên một quả dâu tây đỏ mọng: “Đây là quả gì vậy, nhìn có vẻ ngon!”
Ông cắn một miếng, trong mắt lóe lên sự kinh ngạc: “Phu nhân, nhanh nếm thử, cái quả nhỏ này rất ngon.”
Phó Thị vẫn cho rằng Tần Đình Uẩn vì dỗ dành nữ nhi vui vẻ, nên giả vờ.
Dù sao thì hắn vốn là một người ưa ăn thịt, thường ngày chẳng đụng đến hoa quả hay rau xanh. Bà cũng rất ăn ý cầm lên một quả, cắn một miếng, trong miệng tràn ngập vị ngọt, hương thơm lan tỏa, ánh mắt lóe lên: “Rất ngon! Tịch nhi đầu là quả gì vậy? Thật ngon quá! Con mua ở đâu thế? Nương sai người đi mua về nhiều một chút, đến lúc đó đặt vào hộp làm lễ vật mừng năm mới cũng được.”
“Nương thân rất thích, con lần sau lại sai người đi mua là được. Vẫn còn có cá, con câu được, cá đó cũng rất ngon, con đã để Thu Cúc đi xử lý rồi.”
Tần Đình Uẩn cười nói: “Tịch nhi câu cá, cha nhất định phải nếm thử.” Sau đó, ông không nhịn được lại cầm thêm một quả dâu tây ăn thêm.
Phu thê hai người trái một quả, phải một quả, rất nhanh một làn dây tây lớn liền được ăn hết sạch.
Đến khi bữa tối được dọn lên, hai vợ chồng đã ăn dâu tây no căng, cứ tưởng không thể ăn nổi cơm nước nữa. Thế mà vừa nếm thử cá thu đao và hàu sống, lại không thể dừng đũa, càng ăn càng thấy ngon, không sao ngừng lại được. Ăn đến mức no căng.
Đối với hai người này đã thưởng thức quen sơn hào hải vị, đầu là việc rất hiếm khi xảy ra.
Tần Đình Uẩn thỏa mãn nói: “Tịch nhi, con câu được cá và hàu rất tươi ngon.” Mặc dù no căng rồi, nhưng ông làm sao cảm giác cả người nhẹ nhõm, mọi cơn mệt mỏi dường như biến mất hết vậy? Nhất định nguyên nhân là do tâm ý của nữ nhi rồi.
“Lần đầu tiên ăn cá và quả ngon như vậy, mà còn ăn khiến cả cơ thể rất dễ chịu.” Phó Thị cũng nói cảm giác cả người ấm áp và rất thoải mái.
Tịch nhi câu được cá quả thật có khác biệt.
“Cha nương nếu thích, sau này con sẽ lấy thêm nhiều về." Tần Tịch thấy cha mẹ ăn xong, sắc mặt đã khá lên một chút, càng chắc chắn rằng những thứ trong hải đảo có thể giúp điều dưỡng cơ thể, sau này sẽ mang về nhiều hơn cho họ ăn."
Một đời này, nhất định phải để cha nương sống lâu trăm tuổi.
Tần Tịch lại cùng cha nương nói chuyện một lúc, liền quay về viện Tịch Nhan. Nàng còn muốn quay lại Tịch Nhan viện thử nuôi một chút cá thu đao, nàng phát hiện vừa rồi trên đường trở về, chỉ là dùng nước biển để dưỡng cá thu đao một chút vậy mà không chết.
Từ Cẩm Hoa Đường cách Tịch Nhan viện rất gần, lại có hành làng nối liền, lúc Tần Tịch đang đi trên hành lang, bất ngờ gặp Tần Diệu Nhi.
Tần Diệu Nhi khẽ cúi người hành lễ: “Tịch nhi tỷ tỷ.”
Tần Tịch chỉ là gật gật đầu, liền vượt qua nàng tiếp tục tiến về phía trước. Tần Diệu Nhi thấy nàng thế mà lạnh lùng không để ý như vậy, mím môi, trong lòng không vui. Nhưng nghĩ đến Cảnh Quận Vương, mắt nhìn thấy nàng nhanh chóng đi xa, nàng cắn răng, vẫn là lấy hết dũng khí nói: “Tịch nhi tỷ tỷ ngày mai có đi thưởng mai không?
Tần Tịch quay đầu: “Đúng, có chuyện gì?” Trong mắt Tần Tịch nhận ra tâm tư muốn nói lại thôi của nàng ta.
Tần Diệu Nhu nhoẻn miệng, cuối cùng lại bật ra một chữ: “Không.”
Sau đó, Tần Tịch liền rời đi. Tần Diệu Nhi đứng trong hành lang, tức đến đỏ cả mặt! Tần Tịch thật quá không biết điều!
Nàng đều hỏi như vậy, thế mà vẫn không biết tự hẹn mình cùng đi. Chẳng lẽ còn muốn nàng tự hạ mình cầu xin sao? Nàng không xứng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










