Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hoàng Thượng: “Tịch nhi nha đầu, ngươi nội tạng cá có chút không bình thường đi?” Nhìn thấy mà tay hắn cũng ngứa ngáy rồi! Rất muốn xuống câu cá!
Nhưng lại không muốn bỏ qua món cá nướng mỹ vị này. Thật là khó xử.
Thượng Thư Bộ Hộ không nói gì, liền ăn một cách hăng say. Ăn xong, mới có thể đi câu cá.
Hoàng Thượng thấy hắn lại cầm thêm một con hàu, không khách khí chút nào, cũng chẳng sợ nóng, trực tiếp nuốt chửng như hổ đói!"
Trong lòng ông chửi thầm một câu "kẻ vô liêm sỉ", rồi cũng nhanh chóng lấy một con hàu và ăn luôn.
Hai người tăng thêm tốc độ ăn cá, rất nhanh mười mấy con cá thu đao và mười mấy con hàu liền bị tiêu diệt hết.
Thạch Lựu sức lực dồi dào, ăn cũng nhiều, hoàn toàn chưa no chút nào!
Hắn trừng mắt giận dữ hai người. Hoàng Thượng cười ha ha: “Tiểu nha đầu, đừng tức giận, tiếp tục nướng, chúng ta còn có cá, không ăn đủ, chúng ta đi câu cho ngươi.
Sau đó Hoàng Thượng và Thượng Thư Bộ Hộ liền chạy vội vã xuống đi câu cá. Tiếp theo, Hoàng thượng và Thượng Thư Bộ Hộ câu cá đến mức hoài nghi cuộc đời. Họ bắt đầu nghi ngờ trước đây mình câu không phải cá, mà là nỗi cô đơn! Bây giờ thì vừa thả cần bên này, cá bên kia đã cắn câu rồi. Lần đầu tiên nhìn thấy cá thế mà còn tranh nhau cắn câu. Thạch Lựu vừa gặm cá nướng, vừa nhìn họ câu cá luống cuống tay chân, hết con này đến con khác mắc câu, thầm nghĩ: Cá quả nhiên dễ câu thật!
Không đến một khắc, hai thùng cá đều chứa đầy cá rồi.
Tiểu Ngư Nhi thái giám trố mắt kinh ngạc: sau khi hắn về cung phải nói với Đại Tổng quản ngự thiện phòng, mồi câu cá mà ông làm thật tệ hại. Thế mà lại không bằng một đống nội tạng cá.
Hoàng Thượng cất giọng nói to: “Tiểu Ngư Nhi nhanh giết cá, nướng cá!”
“Vâng.”
Một trận câu cá, một bữa cá nướng xong xuôi, Hoàng thượng chỉ cảm thấy sảng khoái vô cùng, toàn thân thư thái, khoan khoái không gì sánh được!
Lần đầu tiên Hoàng Thượng câu cá câu được thỏa thích như vậy. Lần đầu tiên ăn cá nướng mà cảm thấy chưa được đã vẫn còn thòm thèm như vậy. Đã rất lâu rồi ngài chưa từng vui vẻ như thế này! Chỉ là mỗi ngày vui vẻ luôn là trôi qua đặc biệt nhanh, thời gian không còn sớm nữa, Hoàng Thượng phải hồi cung rồi.
Hoàng Thượng không kìm được hỏi: “Nha đầu, lần sau người lúc nào đến đây câu cá?”
Thượng Thư Bộ Hộ trực tiếp hỏi: “Tịch nha đầu, ngày mai ngươi có thể lại đến đi câu không?”
Ngày mai là ngày nghỉ, ông cũng có thể đến.
Hoàng Thượng: “…”
Ghen tỵ! Trẫm cũng muốn đến.
Tần Tịch lắc đầu: “Không biết, có thời gian mới đến, ngày mai không có thời gian rảnh.”
Thượng Thư Bộ Hộ trực tiếp hỏi: “Vậy ngày mai gặp.”
Tần Tịch: “…”
Sau khi Thượng Thư Bộ Hộ đơn phương hẹn gặp Tần Tịch, liền cùng Hoàng Thượng vui vẻ mang theo hai thùng cá đầy ắp rời đi.
Tần Tịch ở đó cũng có hai thùng cá đầy ắp.
Tần Tịch còn muốn mang nhiều cá biển quay về để cha nương ăn, nhưng nàng nhận ra là ở nơi góc tối có một tên ám vệ của Hoàng thượng vẫn chưa rời đi.
Chỉ có thể để Thạch Lựu thu dọn mọi thứ xong, sau đó trực tiếp rời đi. Nàng quyết định lên xe ngựa mới lén lút đem cá hoán đổi một phần cá. Dù sao thì Thạch Lựu vừa mới chỉ lo ăn, cũng không có chú ý trong thùng có cá gì. Rất nhanh, xe ngựa ổn định hướng về phía kinh thành mà đi.
Kinh thành lúc này, tin tức hôn sự của Tần Tịch và Tiêu Cảnh Huyền không biết làm sao lại truyền ra ngoài, khiến cả kinh thành xôn xao bàn tán.
“Cái gì mà Tần thủ phú có ân với Tấn Vương, Cảnh Quận Vương và nữ nhi độc nhất của Tần gia thủ phú Giang Hoài đã định hôn ước sao? Điều này tuyệt đối không có khả năng! Nàng ta xách giày cho Cảnh Quận Vương cũng không xứng! Quá hoang đường! Tuyệt đối là tin đồn! Tin đồn này cũng quá mức rồi.”
“Cứ coi là báo ân, nàng ta là nữ thương nhân thân phận thấp kém làm thiếp cho Cảnh Quận Vương, cũng là ân huệ lớn rồi! Làm chính phi? Nàng không xứng?”
“Tôi được biết là Tấn Vương phi đã nhìn trúng Hứa nhị cô nương của Hàn lâm phủ, Cảnh Quận Vương và Hứa nhị cô nương là thanh mai trúc mã, hai gia đình đã hẹn ngày xem mắt. Nữ nhi Tần gia bỗng nhiên chen ngang vào, chẳng phải cướp đi tình yêu của bọn họ sao? Nàng là một nữ thương nhân không bằng một sợi tóc của Hứa nhị cô nương, thế mà dựa vào ân huệ báo đáp, thật là mặt dày.”
“Quả nhiên là nữ thương coi trọng tiền tài, người khác đều là làm việc nghĩa không cần báo đáp, bọn họ thế mà dùng ân huệ đổi lấy hôn sự. Chuyện làm ăn này chắc chắn là hời rồi! Không hổ có thể trở thành thủ phú! Nhưng hắn nằm mơ à! Cảnh Quận Vương là nàng một nữ thương nhân tính kế, có thể chiếm lấy sao?”
“Nữ thương nhân Tần gia thế mà dựa vào ân huệ để báo đáp, mơ tưởng Cảnh Quận Vương? Cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, không có liêm sỉ chút nào!”
Khác với sự việc lần trước câu dẫn Tiêu Cảnh Hoàn, lần này, chuyện này vừa truyền ra, ở Kinh thành những phu nhân thế gia người người ai nấy đều phẫn nộ.
Tiêu Cảnh Huyền là ai?
Hắn là Cảnh Quận Vương! Bảy tuổi đã theo Tấn Vương ra chiến trường, mười hai tuổi tự mình dẫn binh giết địch, chém rơi đầu tướng địch, một trận mà vang danh thiên hạ." Từ đó về sau đã đánh là thắng. Chỉ cần hắn dẫn binh ra trận, quân địch nghe tiếng là sợ mất vía! Được tôn xưng là Tiểu Chiến Thần của Thiên Nguyên quốc! Là người đầu tiên trong hàng hoàng tôn lập được chiến công hiển hách. Trong số đông đảo hoàng tôn của Hoàng thượng, ngoài trưởng tử của Thái tử được phong làm Tương Quận Vương, thì chỉ có mình chàng được phong làm Quận Vương. Hơn nữa, Tương Quận Vương được phong là nhờ phúc ấm tổ tiên, còn Tiêu Cảnh Huyền lại dựa vào chiến công lẫy lừng của chính mình mà được ban phong làm Quận Vương! Phong hiệu còn là “Cảnh”.
Hoàng thượng vì sao ban cho hắn phong hiệu “Cảnh”? Là để các hoàng tôn thuộc thế hệ chữ “Cảnh” đều lấy hắn làm tấm gương noi theo. Tiêu Cảnh Huyền từ bảy tuổi đã rời khỏi Kinh thành, liên tục sống tại biên cảnh 15 năm, tháng trước mới quay lại Kinh thành.
Khi chàng khoác chiến giáp, tuấn mỹ vô song, oai phong lẫm liệt xuất hiện trước cổng thành, thì ngoài việc là Tiểu Chiến Thần trong lòng bách tính Thiên Nguyên quốc, hắn còn trở thành thần trong lòng vô số quý nữ ở kinh thành! Trở thành rể hiền của vô số thế gia.
Bây giờ một nữ thương nhân thế mà dám chiếm lấy thần trong lòng bọn họ, cưỡng đoạt con rể tài giỏi trong mắt bọn họ? Đây chẳng phải là chọc vào tổ ong vò vẽ sao?
Vì vậy, nhà nhà đều đang chế giễu và mỉa mai rằng Tần Tịch không xứng đáng
Vì vậy, nhà nhà đều đang chế giễu và mỉa mai rằng Tần Tịch không xứng đáng
Động tĩnh lớn như vậy, người của Tấn Vương phủ cũng đã biết. Tấn Vương phi có chút tức giận. Loại sự việc này làm sao sẽ truyền ra ngoài đây? Những chuyện như thế này sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của người phụ nữ, nên đều được nhắc đến rất tế nhị. Ngoài hai gia đình liên quan, chỉ có họ hiểu rõ, bình thường sẽ không có ai ngoài cuộc biết được. Hiện tại thế mà kéo cả thiên kim của Hàn Lâm phủ vào chuyện này. Tấn Vương phi lập tức liền cho Thế tử phi sắp xếp người đi tra rõ, đến cùng là ai truyền tin này ra ngoài.
Không ngờ lại điều tra ra được từ người hầu trong phủ Trường Xuân Bá. Tấn Vương phi nhíu mày, “Phu nhân Trường Xuân Bá vốn chính là nữ nhân Tần gia, vì cớ gì đem sự việc này truyền ra ngoài?”
Thế tử phi xuất thân từ phủ Hàn Lâm Đại Học Sĩ, gia thế cao quý, tự cho mình thanh cao, nói năng và hành xử luôn giữ thái độ có giáo dưỡng, từ trước đến nay không bàn luận thị phi, liền nói: “Chẳng lẽ là vô ý nói lỡ miệng sao?”
Tuy là nói như vậy, nhưng trong lòng nàng nhận định là người Tần gia cố ý lộ tin ra ngoài. Nàng cho rằng người Tần gia biết ngày đó Tấn Vương phi cũng sắp xếp cho em họ của nàng, Hứa Mạch Ngôn, và Tiêu Cảnh Huyền gặp mặt, rồi người Tần gia lo sợ hôn ước sẽ bị Mạch Ngôn cướp mất, nên cố ý để lộ chuyện hôn ước ra ngoài. Như vậy có thể đem danh tiếng của nữ nhi Tần gia với Tiêu Cảnh Huyền, còn có danh tiếp của Phụ Vương trói buộc cùng nhau! Một ngày nào đó Vương phủ muốn hủy hôn, chính là vong ơn bội nghĩa, không giữ chữ tín. Tần gia là đang lấy ân nghĩa để ép trả ơn. Nàng ban đầu rất không vui khi bỗng nhiên nhảy ra một Tần gia, phá hỏng hôn sự của đường muội nàng, không nghĩ tới Tần gia thế mà tự tìm đường chết
Tấn Vương phủ là nơi mà một thương hộ bọn họ có thể uy hiếp sao?
Tấn Vương phi không hiểu: “Đây là vì cái gì?”
Phu nhân Trường Xuân Bá làm như vậy không sợ phá hỏng danh tiếng của cháu gái nhà mẹ đẻ mình, lại còn khiến nàng bất mãn sao?
Nữ nhi của nàng ta rất nhanh sẽ gả vào Tấn Vương phủ, điều này đối với nàng không có chỗ tốt. Thế tử phi chần chừ một lúc, trong lòng cân nhắc từng từ từng chữ.
Hà Oánh Oánh đã cướp lời trước: “Còn có thể vì sao nữa? Có lẽ là vì biết chúng ta ngày đó cũng mời cô nương thế gia khác cùng đến thưởng mai, Tần gia lo lắng, mới cố ý loan tin đồn ra. Như vậy danh tiếng của Tần cô nương chắc chắn cùng với Tứ đệ buộc chặt với nhau rồi! Phụ Vương trọng tình nghĩa, hôn sự này chẳng phải đã mười phần chắc chín rồi sao? Thương nhân ấy à, đa phần là chỉ có lợi là mưu tính, xảo quyệt.
Hà Oánh Oánh là thê tử của nhị gia Tiêu Cảnh Hiệt, phụ thân là Đại phu của Ngự sử đài, tính tình nói năng cay nghiệt. Thế tử phi xưa nay vốn không ưa vị em dâu này, nhưng hôm nay những lời nàng ta nói lại rất thâm thúy đúng với những gì trong lòng Thế tử phi muốn nói. Có những lời với thân phận của nàng vì Thế tử không nói được, nhưng Hà Oánh Oánh có thể. Cha nàng là Ngự sử, mà Ngự sử chẳng phải vốn cần phải dám nói thẳng hay sao? Gặp ai cũng phải vạch tội, chất vấn.
Tấn Vương phi nghe xong trong lòng đối với Tần gia và Tần Tịch đều chán ghét vài phần: “Thật đúng là vô lý hết sức!” Thật là không ra thể thống gì!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


