Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

ĐÊM TÂN HÔN: VƯƠNG GIA MUỐN TÔI THỰC HIỆN BA ĐIỀU QUY ƯỚC Chương 13: Tôi Cảm Thấy Bẩn!

Cài Đặt

Chương 13: Tôi Cảm Thấy Bẩn!

Lý Thị cười hỏi: “Đúng rồi, Tịch nhi làm sao Đoan Nghi Quận chúa của Tấn Vương phủ sẽ hẹn con đi ngắm hoa mai được? Con nhanh xem thiếp mời, xem lúc nào đi, có nhắc đến mang theo các tỷ muội khác của con đi cùng không?

Ánh mắt sắc bén của mọi người trong phòng từ tấm thiếp chuyển sang khuôn mặt Tần Tịch. Lâm Như Ngọc siết chặt khăn tay, trong lòng nghĩ: “Chẳng lẽ là Hoàn ca ca đã nhờ Quận chúa Đoan Nghi Quận chúa mời?” Tần Tịch dám câu dẫn Hoàn ca ca, nàng sẽ xé xác nàng ta ra.

Tần Tịch nhàn nhạt đáp một câu: “Không quen, không biết.” Hoàn toàn không có ý định nhìn đến thiệp mời.

Mọi người đều bị thái độ che dấu không cho ai biết này của Tần Tịch làm nghẹn lời. Tần Hà liền không hỏi thêm gì nữa. Có gì ghê gớm chứ?

Như Ngọc tương lai là chị dâu của Đoan Nghi Quận chúa, không biết đã thu qua không ít thiệp mời của Đoan Nghi Quận chúa. Hiện tại không biết chừng trong phủ đã có thiệp mời của Đoan Nghi Quận chúa rồi. Đến lúc đó Tần Tịch đừng có cầu Như Ngọc mang nàng theo đi cùng.

Còn trong lòng Lý Thị lại muốn để nữ nhi của mình mấy ngày tới qua lại nhiều với Tần Tịch, dỗ dành Tần Tịch để mang theo nữ nhi của mình cùng đi ngắm hoa mai.

Tần lão gia tử thầm nghĩ chút nữa hỏi riêng nhi tử: “Tịch nhi, thực đơn và danh sách khách mời có điều gì ngần ngại phải không?”

Lời nói và thái độ này đã ôn hòa hơn nhiều so với thường ngày, ông không hỏi “rốt cuộc là chuyện gì”, mà là “con có suy nghĩ gì” về việc này?

Tần Tịch bình thản nói: “Cháu làm vậy là vì suy xét đến Đại bá, mới quyết định như thế.

Lý Thị ngẩn người, trong một lúc không nhận ra, buột miệng nói: “Cháu đang đùa gì vậy?”

Thực đơn tầm thường và danh sách mời khách toàn là thương nhân này, chính là sau khi nàng suy nghĩ kỹ vì chồng bà mà mới định ra như vậy.

Hiện tại Lang trung Bộ Công đang về quê nhà lo tang sự, vị trí Lang trung Bộ Công đang để trống. Bà vốn dĩ muốn nhân dịp thọ yến của lão gia để mời Thượng thư Bộ Công và Tam gia của Tấn Vương phủ, nhằm tranh thủ kéo gần quan hệ, giúp tướng công thăng quan. Nàng ta đem gạch bỏ hết tên quan lại quyền quý trên đó, còn không phải cắt đứt con đường quan lộ của tướng công a? Còn nói vì suy xét đến tướng công nhà bà? Suy xét cái gì a?

Cố Thị cho rằng Phó Thị cắt đứt đường hậu duệ của nhị phòng, vì vậy vô cùng không thích Tần Tịch và Phó Thị, bà cũng bực bội nói: “Cháu vì đại bá của cháu suy xét cái gì? Cháu thì hiểu gì chứ?”

Đứa cháu gái này hoàn toàn bị mẹ của nó nuông chiều đến hư rồi, rõ ràng biết bản thân xuất thân là thương nhân cũng không biết nỗ lực tiến lên.

Học gì cũng không bền, cầm kỳ thư họa thứ nào cũng không thông thạo.

Ngoài mặt đẹp ra, không có chỗ nào được hết.

Lý Thị lấy lại tinh thần, cười cười hỏi: “Tịch nhi nói điều này vì suy xét cho đại bá cháu, là ý gì vậy?

Tần Tịch: “Đại bá xưa nay làm quan thanh liêm, nhưng các món ăn do đại bá mẫu định ra, liệu có nằm trong khả năng chi trả từ bổng lộc của đại bá không? Bào ngư, hải sâm, vi cá, tay gấu, Phật nhảy tường, môi cá, óc khỉ... e rằng cả một năm bổng lộc của đại bá cũng chưa đủ để lo nổi một bàn tiệc thọ như thế, phải không?

Lý Thị: “…”

Ý này là gì?

Ngân lượng này không phải do nhị phòng bọn họ xuất ra sao? Bổng lộc của tướng công thì có liên quan gì? Ngân lượng tổ chức thọ yến cho hai vị lão gia từ xưa đều do nhị phòng bọn họ chi trả. Nhị phòng nhiều ngân lượng như vậy, có tiêu cả đời đều không tiêu hết còn thiếu chút tiền này hay sao?

Tần Tịch lại hướng lão gia tử bình thản nói: “Thực đơn như vậy truyền ra ngoài, quan sử sẽ không chừng cho rằng đại bá tham ô nhận hối lộ đấy.

Sắc mặt lão gia tử hơi biến sắc.

Lý Thị: “…”

Tần lão gia tử: “Vẫn là Tịch nhi suy xét chu toàn, nhưng danh sách khách mời thọ yến, Tịch nhi gạch bỏ những người quyền quý này là sao?

Ngữ khí đã trở lên nhẹ nhàng hơn.

Tần Tịch nhẹ nhàng nói: “Tổ phụ cảm thấy triều đình sợ nhất là gì? Quan triều đình và thương nhân cấu kết, lập bè phái tư lợi.”

Sắc mặt Tần lão gia tử đại biến.

Lý Thị nhíu mày: “Điều này có thể nào không? Không đến mức nghiêm trọng như vậy! Mọi người đều biết Tần gia chúng ta nhị phòng là thương nhân, còn cô nãi nãi nhà chúng ta gả vào Trường Xuân phủ, Biểu cô nương lại định thân với Tấn Vương phủ, hơn nữa đa số quan lại quyền quý đó đều là cấp trên của đại bá con, thân thuộc giữa thọ yến một chút cũng không có gì đáng trách.

Tần Hà cũng nghĩ lúc thọ yến, để Tiêu Cảnh Hoàn nhìn một chút Tần gia có bao nhiêu giàu có, có thể trợ lực cho hắn, liền nói: “Chỉ là thông gia và cấp trên cấp dưới qua lại với nhau thôi, đâu thể tính là quan thương cấu kết, kết đảng mưu lợi gì chứ.”

Tần Tịch thản nhiên nói: “Nghe nói vị trí Lang trung Bộ Công đang bỏ trống? Vào lúc này, đại bá lại mở tiệc mời nhiều cấp trên như vậy, thật là đúng lúc quá."

Sắc mặt Tần lão gia tử lập tức đại biến!

Tần Tịch nói đúng, hiện tại thọ yến mời nhiều cấp trên, mục đích quá rõ ràng, nếu bị Ngự sử vạch tội thì lại mất nhiều hơn được! Phải biết rằng, tuy chức Lang trung bộ Công chỉ là lục phẩm, nhưng có rất nhiều con cháu thế gia đang nhắm đến vị trí này.

Tần Tịch lại nói: “Chi phí cho thọ yến lần này, đến lúc đó để ba phòng cùng chia ra."

Lý Thị ngây người: "Cái gì?"

Chút ngân lượng đó cũng phải chia à?

Lý Thị nhìn hướng Tần Đình Uẩn, ý hay của hắn?

Tần Đình Uẩn và Phó Thị xưa nay luôn chiều theo con gái, càng không bao giờ phản bác trước mặt người ngoài. Huống hồ lần này Tần Tịch làm cũng chẳng sai, vì vậy cả hai đều để mặc con gái quyết định, không ai lên tiếng.

Tần Tịch nhìn Lý Thị, lạnh nhạt bổ sung: “Để tránh Ngự sử vạch tội đại bá bất hiếu, đại bá mẫu thấy sao?"

Lý Thị: “…”

Bà có cảm giác gì được?! Bà không có cảm giác gì! Bà chỉ cảm thấy nên là nhị phòng chi hết. Nhưng điều này không thể nói phải không?

Cuối cùng, Lý thị cũng cảm nhận được sự ấm ức mà Tần Hà vừa nãy đã phải chịu.

Tần lão gia tử: “người ba phòng cùng chia.”

Vào lúc quan trọng này, đại ca tuyệt đối không thể có dù chỉ một chút sai sót nào.

Thất phẩm lên Lục phẩm quả là một ranh giới quan trọng! Lão đại có thể thăng quan Lục phẩm, về sau liền có thể thăng quan Ngũ phẩm, Tứ phẩm! Thậm chí có thể cao hơn nữa!

Lý Thị cảm thấy như đau nhức cả thịt, cười gượng nói: "Là nên như vậy ạ!"

Theo thực đơn mà Tần Tịch đã định, mỗi bàn ít nhất cũng phải tốn hơn một trăm lượng bạc, làm mười bàn thì cũng phải lên tới ngàn lượng bạc rồi! Ba nhà chia ra, mỗi nhà ít nhất cũng phải đóng năm trăm lượng.

Vừa nghĩ như vậy Lý Thị lại càng cảm thấy cả người đau nhức hơn nữa: Các món ăn trên thực đơn đó có phải quá phong phú một chút không?

Tần Tịch nha đầu đó định ra cá đó là cá vược đó, đó là lễ vật cống tiến đấy! Liệu có thể đổi sang cá chép rẻ tiền hơn một chút không?

Nếu như thực đơn và danh sách khách mời đã được giải quyết, Tần Tịch đứng dậy, cúi người chào: "Nếu thực đơn và danh sách không còn vấn đề gì, thì tổ phụ tổ mẫu, cháu xin phép về Tịch Nhan viện trước."

Nói xong bước chân đi thẳng, cũng không cho mẹ con Tần Hà một ánh mắt.

Tần Hà không nghĩ là nàng nói đi liền đi, vội vàng nói: “Đợi đã, Tịch nhi! Hôm nay bữa trưa.”

Tần Tịch cười như không cười quay đầu: “Bữa trưa hôm nay cháu có việc nên đi trước, không biết là Như Ngọc biểu muội lại quên mang theo túi tiền, nên không có ngân lượng thanh toán ạ? Cần phải biết khi ra ngoài đem theo ngân lượng không phải sao?

Tần Hà nghẹn không nói lên lời.

Nào có người lời nói lại thẳng thắn như thế, không cho người ta lưu lại chút mặt mũi chứ?

Nàng ta hỏi như vậy, vậy thì còn mặt mũi nào yêu cầu nàng ta bỏ tiền ra chứ?

Lâm Như Ngọc đỏ mặt: “Làm sao có thể! Biểu tỷ làm sao nghĩ muội như thế chứ?”

Tần Tịch mỉm cười nói: “Yên tâm, ta không có ý đó! Vậy thì, có phải ta phải bỏ ngân lượng ra không?"

Muội chính là người như vậy, ta cần gì phải nghĩ nữa?

Lâm Như Ngọc: “…”

Tần Hà tức giận đến mức suýt không giữ được nụ cười, nàng cười ngượng nói: “Không cần, đã nói Như Ngọc mời mà! Nào có thể bắt cháu chi ngân lượng chứ? Cô mẫu đến đây vì là lúc chơi Đầu hồ, cháu thắng được những trang sức đó …”

Tần Tịch lại đánh gẫy lời nói của cô mẫu: “Trang sức? Trang sức cháu đem đi hiệu cầm đồ rồi.”

Tần Hà nghe xong suýt chút nữa không thở nổi.

Cầm rồi! Làm sao cháu dám!

Lâm Như Ngọc thậm chí hét lên: "Biểu tỷ, sao tỷ có thể đem những món trang sức đó đi cầm? Cô nương Quách và bọn họ muốn lấy lại mà!"

Cầm rồi, nàng lấy gì để bồi thường cho bọn họ đây?

Tần Tịch mặt đầy vẻ đương nhiên: "Tôi thấy nó bẩn quá."

Lâm Như Ngọc: “…”

Bẩn ư!!! Nàng thế mà nói bẩn!!! Trong đó cũng có cả trang sức của nàng nữa đó. Còn có trước đây nàng có được trang sức từ nàng ta trực tiếp liền đeo lên, cũng không chê bẩn. Thật quá đáng mà, cảm giác bị xúc phạm sâu sắc, tức chết nàng ta rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc