Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lâm Như Ngọc cảm thấy tức đến nổ tung cả phổi!
Tần Hà hít sâu một ngụm khí, cười nói: “Không sao, Tịch nhi đem giấy cầm đồ đưa cho cô đi, cô đi chuộc lại.”
Tần Tịch lắc đầu: “Không có giấy cầm đồ, vật cầm đồ không đổi lại được. Bọn họ đây là thua không chịu nổi à? Không nghĩ là nữ nhân thế gia không muốn mặt mũi như thế! Vậy là bắt nàng bỏ ra ngân lượng đi mua trở về phải không?
Lại là câu đó! Tần Hà tức đến suýt thổ huyết!
Lần đầu tiên cảm thấy không đỡ nổi! Làm gì có ai nói chuyện thẳng thừng đến mức ấy, chẳng buồn chừa cho người ta chút thể diện! Lâm Như Ngọc tức đến mức chỉ muốn nhổ nước bọt vào mặt nàng ta!
Trước đó, nàng rõ ràng không như vậy. Trước đây, nàng rõ ràng sẽ trực tiếp phân phó nha hoàn đi mua lại, để bọn họ bồi thường cho người ta. Làm sao bỗng biến đổi như thế?
Tần Hà nghiến răng cười nói: "Tịch nhi nói đùa rồi! Các cô ấy chỉ muốn chuộc lại thôi, vì có vài cây trâm là lễ vật lúc họ cập kê, nên mới muốn lấy lại! Không cần Tịch nhi bỏ ngân lượng ra, cô mẫu sẽ sai người đi chuộc giúp bọn họ là được.”
Rất tốt ạ.
Hôm nay một quan tiền cũng đừng mong lấy lại được.
Tần Tịch dám hỏi như vậy, bản thân nàng không dám trả lời như vậy, nàng ta còn biết xẩu hổ. Nghĩ đến hơn sáu ngàn lượng đã mất, lại còn phải tốn thêm một khoản lớn để mua trang sức.
Tần Hà đề có chút hối hận hôm nay qua đây nhắc đến sự việc này. Quá vội vàng rồi. Đây đúng là tự rước lấy nhục. Tần Tịch đứa nha đầu này, làm sao thay đổi thành một người khác vậy?
Cuối cùng hai mẹ con một hào cũng không lấy được, lại còn rước về một bụng tức giận, bị Ngọc Đào nhiệt tình đưa tiễn ra tận cửa phủ của Tần gia.
Tần Hà đau thắt ngực lại. Vừa vì tức giận, vừa vì tổn thất quá nặng nề!
Lâm Như Ngọc cũng vậy lục phủ ngũ tạng đều đau đớn! Hơn sáu nghìn lượng nàng phải trả cho Hoàn ca ca, thì của hồi môn của mình chẳng phải lại mất đi mấy ngàn lượng sao? Nếu không còn, vậy nàng sau này làm thế nào trước mặt Hoàn ca ca ngẩng đầu nổi đây? Chỉ vừa nghĩ như vậy, nàng liền cảm giác không thể tiếp tục sống được rồi! Không còn mặt mũi nào gặp lại Hoàn ca ca.
“Đương nhiên phải hoàn trả. Nếu như không hoàn trả Tam gia, mà là đi Di Hòa Lâu để trả, lấy lại giấy nợ. Làm sao có thể để Tam gia đi trả tiền chứ.”
“Vậy của hồi môn của con làm sao bây giờ?”
“Không vội, tương lai còn dài, chúng ta từ từ tính toán rồi sẽ ổn thôi.”
Lâm Như Ngọc nghe xong liền yên tâm.
Tần Hà than thở một ngụm khí: “Chỉ là Tần Tịch nha đầu chết tiệt đó giống như thay đổi tính nết, mẹ đang nghĩ có nên tiếp tục để nó làm thiếp của Tam gia không.”
Bà mơ hồ có loại cảm giác, sau này Tần Tịch sợ là không nắm chắc được, nếu như nó và nữ nhi của bà đối đầu, nữ nhi của bà e là không phải đối thủ của nó.
Dù sao hôm nay chính mình cũng đã chịu một vố đau trước mặt nó.
Lâm Như Ngọc nghĩ đến ánh mắt Tiêu Cảnh Hoàn nhìn nàng ta, theo bản năng liền từ chối: "Con không muốn!"
Lúc này, xe ngựa bỗng dừng lại, âm thanh của phu xe truyền vào: “Phu nhân, là Tam gia!”
Lâm Như Ngọc trong lòng mừng rỡ, vội lau nước mắt, chỉnh lại y phục trên người, vén rèm xe ngựa lên, mỉm cười gọi: "Hoàn ca ca!"
Tần Hà cũng mỉm cười hành lễ: “Thần phụ bái kiến Tam gia.”
Tiêu Cảnh Hoàn gật gật đầu, “Tần bá mẫu không cần đa lễ.”
Sau đó hắn lại nói: “Ta muốn cùng Như Ngọc muội muội nói một vài lời.”
Tần Hà mỉm cười nói: “Như Ngọc vậy con cùng Tam gia nói chuyện chút đi, nương quay về phủ trước.” Dù sao thì ở đây cách Trường Xuân Bá phủ cũng không xa lắm.
Một khắc sau, Lâm Như Ngọc bước chân hỗn loạn chạy vào phòng của Tần Hà: "Nương! Con nhất định phải để Tần Tịch làm thiếp của Tam gia." Khuôn mặt đầy vẻ âm hiểm. Ngữ khí như chém đinh chặt sắt.
Tần Hà giật mình: “Xảy ra chuyện gì rồi?”
Hóa ra Tần Tịch và Cảnh Quận Vương có hôn ước từ nhỏ! Sau khi hai người gặp mặt xong, phủ Tấn vương sẽ lập tức đến cầu hôn! Bảo sao Đoan Nghi Quận chúa lại gửi thiệp mời cho nàng ta!.” Nàng không muốn như vậy. Nàng không muốn Tần Tịch trở thành Quận Vương phi, để nàng ta trên đầu mình. Nàng ta chỉ là một nữ thương nhân mỗi ngày cuộc sống trải qua sung túc đủ đầy, cuộc sống còn tốt hơn của mình là nữ nhi quyền quý của Bá phủ này, đây liền tính là gì! Thân phận sau này còn cao quý hơn cả nàng. Điều này tuyệt đối không thể được. Nàng thà tình nguyện để Tần Tịch trở thành một thiếp thất thấp kém dưới tay nàng, vĩnh viễn bị nàng đạp dưới chân mình, tùy ý đùa bỡn.
Tần Hà mở trừng mắt: “Điều này làm sao có thể? Điều này tuyệt đối không thể nào! Nàng ta dựa vào cái gì chứ.”
Ngày hôm sau, Tần Tịch lại tỉnh dậy trong một trận sóng biển rì rào, lúc này trời vẫn chưa sáng, nàng vô thức liền tiến vào hải đảo. Sau đó vừa hay nhìn thấy nước thủy triều rút đi, tiếp đó trên bãi biển lưu lại mấy chục con hàu to bằng nửa cánh tay cùng một ít rong biển xanh biếc. Trong nước biển còn có một đàn cá thu đao nhỏ đang ra sức bơi theo dòng nước rút để trở về biển, nhưng liên tục bị mắc kẹt."
Tần Tịch: “…”
Hải đảo này mỗi ngày thế mà còn sẽ mang đến hải sản khác nhau? Vậy là nàng có thể thực hiện được việc tự do đánh bắt hải sản phải không?
Tần Tịch ngay lúc này liền nghĩ đến việc mở tửu lâu hải sản kiếm ngân lượng. Thái tổ Hoàng Thượng của Thiên Nguyên quốc nghe nói là xuất thân ngư dân, vô cùng thích ăn cá, mùa đông hàng năm Hoàng gia thậm chí sẽ tổ chức cuộc thi bắt cá và câu cá. Vì có tập tục này, nên đa số bách tính Thiên Nguyên quốc đều thích ăn cá, Hoàng Thượng cũng không ngoại lệ. Vì vậy việc mở tửu lâu hải sản nhất định dễ dàng kiếm ngân lượng. Nàng không thể chờ đợi được liền bước nhanh đến đất liền của hải đảo. Đã qua một đêm, những hoa quả đó đều chín cả rồi, hôm qua gieo trồng lúa nước và lúa mình cũng đều bắt đầu trổ bông rồi, rau củ cũng đều đang phát triển rồi. "Có cá, có rau, nếu không mở tửu lâu thì thật có lỗi với hòn đảo này."
Sau này mua thêm gà, ngỗng, vịt, bò, dê đem vào nuôi thử xem xem có thể được không. Tần Tịch vừa lên ý tưởng cho tất cả, những trái cây và rau củ đã chín đều đem thu lại, tự động các đồ thu lại và tự động được đặt vào trong hang động.
Bận xong mọi thứ này, ngoài trời vẫn còn chưa sáng, Tần Tịch lại đi bộ trên bãi biển, tập luyện võ, làm xong tất cả mọi thứ, nàng mới ra khỏi hải đảo.
Sau khi Tần Tịch chải đầu rửa mặt xong, bảo Ngọc Đào thông báo với Phùng quản sự nếu như có tửu lâu nào muốn chuyển nhượng thì mua lại. Tiếp đến nàng lại đi theo Phó Thị và Tần Đình Uẩn ăn bữa sáng, đồng thời nói với cha mẹ nàng một tiếng nàng đi dạo phố.
Phó Thị nghĩ rằng Tần Tịch sắp định thân, không tốt khi ngày ngày ở bên ngoài. Nhưng Tần Đình Uẩn cảm thấy nữ nhi sau khi thành hôn, muốn ra ngoài cũng khó, liền đồng ý ngay. Được sự đồng ý của cha mẹ Tần Tịch liền thu dọn công cụ câu cá và nướng cá, mang theo một người Thạch Lựu, dưới ánh mắt ai oán vì không được ra ngoài cùng của Ngọc Đào.
Hết cách rồi, hôm nay Tần Tịch dự định tìm cơ hội đem cá lấy được từ trong hải đảo ra ngoài. Ngọc Đào tỉ mỉ, cẩn thận, dễ dàng nhận ra điều không đúng, không giống như Thạch Lựu bảo làm gì là làm cái đó, không mang theo sự nghi ngờ nào, vì vậy không thể mang Ngọc Đào theo được.
Sau khi Thạch Lựu đánh xe ngựa ra khỏi thành, lại đi thêm khoảng hơn một giờ, đến một khe núi gần núi phía tây. Ở đây là một khe núi nơi sông Kinh đổ ra biển, địa hình hiểm trở, ít người qua lại. Nhưng khe núi này lại thông ra biển lớn, thỉnh thoảng cũng có ngư dân từ khe núi đi ra biển đánh bắt cá. Tần Tịch tìm được một chỗ đất hơi rộng rãi và bằng phẳng, lấy cần câu và thùng gỗ ra, ném cần câu xuống nước rồi bắt đầu câu cá.
Nàng nói với Thạch Lựu: “Thạch Lựu, người đi lên phía trên nhóm lửa đi, ta một lúc nữa câu được cá, chúng ta liền nướng cá ăn.”
“Vâng thưa cô nương!” Thạch Lựu đối với lời nói của Tần Tịch, luôn xem như thánh chỉ tuyệt đối thực hiện, không bao giờ nghi ngờ cũng sẽ không phản bác. Nếu như Ngọc Đào hoặc Thu Cúc bọn họ nhất định sẽ lo lắng rằng để Tần Tịch một mình tại bờ sông câu cá không an toàn, nên sẽ không đồng ý.
Tần Tịch quay đầu lại nhìn một chút, thấy Thạch Lựu đi lên xe ngựa lấy than và lò đất nung. Nàng cấp tốc dùng ý niệm đổ nửa thùng nước biển và hơn chục con cá thu đao vào thùng gỗ. Sau đó lại ném hơn chục con hàu sống vào những tảng đá trong sông. Một khắc sau, Thạch Lựu nhóm lửa xong, quay lại đã thấy Tần Tịch đã xắn tay áo, cúi xuống nhặt hàu trong dòng nước sông lạnh buốt!
Thạch Lựu nhìn trong thùng thấy hơn chục con cá béo mập không rõ tên và một thứ to bằng nửa cánh tay giống như trai sông, trong mắt hiện lên vẻ hoang mang: thì ra cá lại dễ câu đến vậy sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















