Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lý Thị giận đùng đùng bước về phía Viện Tùng Hạc, đúng lúc chạm mặt Tần Hà và Lâm Như Ngọc cả hai đang tức giận hừng hực. Lý Thị sững người một chút, vội thu lại cảm xúc, mỉm cười nói: “Tiểu muội và Như Ngọc sao lại đến vào lúc này?
Tần Hà cố nén lửa giận trong lòng, nói: “Tới tìm Tần Tịch, hỏi xem tại sao lại bỏ mặc Ngọc nhi mà tự mình quay về! Ngọc nhi quên mang túi tiền, ngân lượng thanh toán đều không có, vẫn là Tam gia ra tay trả giúp!”
Lý thị liền hiểu ra, bà liếc nhìn Lâm Như Ngọc với đôi mắt hơi đỏ hoe, muốn bật cười nhưng không dám, chỉ nói: “Vừa hay, ta cũng đang tìm Tịch nhi đây! Thực đơn và danh sách khách mời lần này đều do nó quyết định cả.”
Tần Hà tiếp nhận qua danh sách, nhìn thấy thực đơn và những cái tên bị gạch bỏ của danh sách khách mời thì trợn tròn mắt, lửa giận trong lòng càng bốc cao: “Nó bị điên rồi sao?
Hai người gần như lập tức ăn ý với nhau.
Viện Tùng Hạc
Tần Tịch một nhà ba người tiến vào Viện Tùng Hạc, không khí trong phòng có chút nghiêm túc. Chuyện này nhưng là hiếm thấy.
Tần Tịch nhìn thấy mẹ con Tần Hà cũng đến, nàng không bất ngờ chút nào. Nàng đưa mắt nhìn Lâm Như Ngọc đang ngồi sát bên tổ mẫu Cổ thị của mình.
Lâm Như Ngọc mỉm cười ngọt ngào, trông có vẻ rất vui vẻ, chỉ là nơi đuôi mắt hơi ửng đỏ, lộ ra dấu vết đã từng khóc.
Nhưng nàng ta đã trang điểm lại mắt, nếu không nhìn kxy sẽ không nhận ra.
Lâm Như Ngọc cười nói với Tần Tịch: “Tịch nhi biểu tỷ.”
Quả nhiên là rất giởi ngụy tạo, Tần Tịch cười càng ngọt ngào hơn: “ai, Như Ngọc biểu muội!”
Lâm Như Ngọc: “…”
Một nhà mọi người sau khi chào hỏi liền ngồi xuống.
Tần Đình Uẩn có chút ngạc nhiên Tần Hà làm sao đến đây, liền hỏi: “Cha, nương tìm nhà chúng ta qua đây có việc gì sao? Tiểu muội làm sao cũng đến đây?
Tần Hà đã thu lại cảm xúc của mình, trên mặt nửa điểm tức giận cũng không lộ, cười nói: “Ừ, Như Ngọc nói muốn đến tìm Tịch nhi và Diệu nhi chơi.”
Tần lão gia lúc này nói: “Đại tẩu của con đã đem thực đơn và danh sách khách tham gia yến tiệc cho ta xem, nghe nói là Tịch nhi sắp xếp quyết định phải không?
Tần Tịch gật đầu: “Vâng đúng ạ, thọ yến sáu mươi tuổi của tổ phụ ấn định theo thực đơn và danh sách đã được chuẩn bị trên đó ạ.”
Cổ thị bị thái độ lý lẽ chính đáng này của Tần Tịch chọc tức đến nghẹn lời: “Ngươi chỉ là một cô nương chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, hiểu gì mà định thực đơn với danh sách khách mời? Còn nói cứ theo cái đó mà làm? Mấy món ăn đạm bạc ấy, có thể đem ra thích hợp hay sao? Mặt mũi Tần gia chúng ta sắp bị mất sạch rồi! Còn có Tam gia phủ Tấn vương, công tử phủ Vĩnh Xương hầu, Thượng thư bộ Công... Những người này mà cũng dám gạch tên không mời à?”
Cổ thị một hơi tuôn ra như sấm dội, lời lẽ dồn dập: “Con có biết có thể mời đến những người này, đều dựa vào mặt mũi của cô mẫu và biểu muội Như Ngọc con không? Mối quan hệ này đều là không dễ dàng gì leo lên được! Con thế mà còn dám gạch bỏ! Chuyện này mà truyền ra ngoài, há chẳng phải đắc tội người ta sao? Con không có chuyện gì tìm việc tham gia vào việc thực đơn với danh sách khách mời của thọ yến là cớ làm sao? Đây là chuyện con có thể nhúng tay vào sao?!”
Nghe thấy Cổ thị trách mắng Tần Tịch, Tần Hà cúi đầu uống trà, che cười lạnh nơi khóe miệng.
Không sai, có thể kết giao cùng Tấn Vương phủ, cò không phải dựa vào hai mẹ con bọn họ sao. Tâm tình Lâm Như Ngọc cũng tốt hơn chút.
“Nương, Tịch nhi làm việc vô cùng chu toàn! Con cũng cảm thấy thực đơn và danh sách khách mười không có vấn đề gì, những người đó trên danh sách xác thực không thích hợp mời thọ yến. “Nghe thấy lão nương nói con gái của mình chỉ biết ăn uống chơi bời, Tần Đình Uẩn không vui nổi, Tần Tịch vẫn không nói gì, ông liền đứng ra bảo vệ con gái. Tần Đình Uẩn mặc dù chưa xem qua thực đơn và danh sách khách mời, nhưng vừa nghe những người bị gạch tên liền biết nữ nhi có dụng ý riêng.
Thêm vào đó, trong lòng ông ta, những gì con gái nói và làm đều là đúng! Con gái không bao giờ sai, nếu có sai, thì cũng là lỗi của người cha này.”
Cổ thị nghe xong trừng mắt: “Mời không thích hợp sao? Con có biết vì sao sẽ mời những người quan lại quyền quý và công tử thế gia này không? Còn không phải là vì cho nữ nhi của con tìm mối hôn sự tốt sao? Điều này tiểu muội của con và đại tẩu có ý tốt. Các con đừng không biết tốt xấu! Nếu không thì với xuất thân của nàng, muốn gả vào nhà quyền quý, cũng chỉ làm thiết hoặc kế thất thôi.”
Tần Đình Uẩn chuyện này đã tức giận, ông lạnh lùng nói: “Hôn sự của Tịch nhi có con và nương làm chủ, không cần người khác bận tâm.
Cổ thị bị chẹn họng, tức giận đến mức vô lý nói: “Được a, hôn sự của nàng ta ngươi làm chủ! Từ sau tìm không được hôn sự nhà nào tốt ở Kinh thành này, ngươi đừng có cầu cứu ta, cũng đừng làm phiền đại ca và tiểu muội ngươi! Ta liền đợi xem ngươi cho nàng ta tìm một nhà thương nhân, thế hệ con cháu về sau đều là thương nhân! Xem người có thể không.”
Sắc mặt Tần Đình Uẩn âm u, không kìm được lớn tiếng nói: “Nương!”
Phó Thị tức giận đến mức toàn thân run rẩy.
Nhà bọn họ tại sao là thương nhân? Năm xưa còn không phải là sự sắp xếp của hai vị trưởng bối khi phân nhà sao?
Lão gia tử cảm thẩy Cổ Thị nói quá lời, liền quát mắng: “Bà nói năng hồ đồ gì thế!”
Tần Hà lúc này mới mở miệng khuyên giải: “ Nhị ca, ca đừng tức giận! Nương cũng là có ý tốt thôi, muốn cho Tịch nhi tìm được hôn sự tốt mà thôi! Không quản bất kỳ cái gì, ta nhất định thay Tịch nhi tìm cẩn thận một mối hôn sự tốt.
Trong lòng Lâm Như Ngọc lại vui vẻ hơn chút, len lén nhìn Tần Tịch.
Không sai, Tần Tịch là một thương nhân, muốn gả chỗ tốt, còn không phải trông chờ vào con và nương của con giúp tỷ hay sao? Thế mà tỷ ấy dám tại Di Hòa Lâu tự mình bày trò. Nếu tỷ không đền bù cho tốt, chuyện này đều không bỏ qua.
Cảm nhận được ánh mắt Lâm Như Ngọc đang nhìn mình, Tần Tịch giống như cười như không nhìn lại nàng ta.
Lâm Như Ngọc: “…”
Tần Đình Uẩn đang muốn nói không cần, lúc này Nghênh Thân bên cạnh Phó Thị bước vào, cúi người nói: “Lão gia, Đoan Nghi Quận Chuá của Tấn Vương phủ gửi thiệp mời, nói là hẹn cô nương đi ngắm hoa mai.”
Tần Hà nghi ngờ thiệp mời là đưa cho nữ nhi của mình, vội vàng nói: “Còn không nhanh đem người tiến vào!”
Lâm Như Ngọc cũng không để ý ánh mắt kỳ lạ của Tần Tịch, trong lòng nàng ngọt ngào không chịu được, xem ra Hoàn ca ca hết tức giận mình rồi. Nhanh như vậy liền để Đoạn Nghi Quận Chúa gửi cho nàng thiệp mời, hẹn mình đi xem hoa mai rồi. Liền sau đó nha hoàn của Tấn Vương phủ bước vào, nàng thái độ đoan trang hành lễ với những người trong phòng: “Nô tỳ bái kiến Lão Thái gia, Lão Phu nhân, mấy vị phu nhân và tiểu thư.”
Tần Hà lấn át cất giọng nói: “Nhanh mở thiệp mời!”
Chỉ là nha hoàn này làm sao cùng một người với nha hoàn đưa thư bình thường được? Nha hoàn bên cạnh Tấn Vương phi đứng thẳng người lên, nàng từng gặp qua Lâm Như Ngọc, nên ánh mắt nhanh chóng rơi vào hai vị cô nương trẻ trong phòng, vừa nhìn liền bị nhan sắc của một người làm kinh diễm! Nhưng nàng mau chóng lấy lại tinh thần, mỉm cười nói: “Đoan Nghi Quận chúa nhà ta hẹn tiểu thư Tần ngày mốt cùng đến Tây Sơn ngắm hoa mai, không biết tiểu thư có rảnh không?”
Tần Tịch vẫn không nói gì, Lâm Như Ngọc đã giành nói trước: “Ta có thời gian! Làm phiền ngươi quay về báo Quận chúa một tiếng, ngày kia không gặp không về!”
Tần Hà cũng liếc nhìn nha hoàn phía sau Lâm Như Ngọc: “Trân Châu, còn không đi đem thiệp mời nhận lấy!”
Trân Châu lập tức đi qua.
Nha hoàn bên cạnh Tấn Vương phi: “…”
Nàng mỉm cười nói: “Thiệp mời này là cho tiểu thư Tần Tịch cô nương ạ!”
Nàng đặc biệt nói nhấn mạnh hai chữ Tần Tịch.
Tần Hà: “…”
Lâm Như Ngọc: “…”
Phó Thị vừa mới còn tưởng mình nghe sai, nghe xong suýt chút nữa bật cười thành tiếng, bà nhẹ nhàng lên tiếng: “Nghênh Xuân.”
Nghênh Xuân lập tức tiến lên phía trước nhận thiệp mời, sau đó lấy từ tay áo ra một túi gấm, đưa cho nha hoàn bên cạnh Tấn Vương phi, khẽ nói: “Làm phiền tỷ tỷ cất công đi một chuyến.”
Nha hoàn bên cạnh Tấn Vương phi tiếp nhận túi gấm, thấy nhẹ bẫng, hiển nhiên bên trong là ngân phiếu. Nụ cười của nàng trở nên thân thiện hơn một chút: “Đó là điều nên làm, nô tỳ xin cáo lui về bẩm báo.”
Phó Thị cười nói: “Nghênh Xuân, đưa tiễn vị cô nương này một đoạn”
“Vâng!” Nghênh Xuân đáp lại một tiếng, sau đó làm động tác tay mời: “Tỷ tỷ mời đi lối này ạ!”
Đợi đến sau khi nha hoàn của Tấn Vương phi đi xa, trong phòng vẫn duy trì một sự yên lặng kỳ lạ. Vẫn là Phó Thị đem thiệp mời chuyển cho Tần Tịch đánh tan sự yên lặng: “Tịch nhi, cầm lấy đi con!”
Nhìn thấy cái tên trong thiệp mời, làm sao có thể sẽ là thiệp mời của Tần Tịch chứ!
Trong lòng Tần Hà kinh ngạc, nàng cười lạnh lùng nói: “Tịch nhi, khi nào cùng Đoan Nghi Quận chúa nhận biết vậy?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










