Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

ĐÊM TÂN HÔN: VƯƠNG GIA MUỐN TÔI THỰC HIỆN BA ĐIỀU QUY ƯỚC Chương 11: Mất Địa Vị

Cài Đặt

Chương 11: Mất Địa Vị

Tần Tịch làm sao cũng nghĩ không đến bản thân và Tiêu Cảnh Huyền thế mà có hôn ước từ nhỏ. Kiếp trước việc này, đến chết nàng cũng không biết. Nhưng ngày hôm nay của kiếp trước nàng từ Di Hòa Lâu quay về danh tiếng đã bị mất hết, chỉ có thể trở thành thiếp của Tiêu Cảnh Hoàn. Vì vậy hôn ước lúc đó mới không được nhắc đến chăng. Mà kiếp này hôn sự này sẽ được nói đến, đoán chừng là cha nàng lo lắng sau này Tần gia sẽ gặp chuyện, nghĩ rằng nếu nàng gả vào phủ Tấn vương, thì sau này cho dù Tần gia có gặp chuyện, cũng sẽ không liên lụy đến nàng, nên sáng nay mới chủ động đến tìm Tấn vương để bàn chuyện hôn sự!

Nhưng mà hôn sự này sẽ không thành được. Bởi vì nàng biết Tiêu Cảnh Huyền người này không gần nữ sắc, kiếp trước Hoàng thượng hạ chỉ ban hôn mà hắn đều dám kháng chỉ không tuân. Đồng thời tin đồn không thích nữ tử, một đời không thành thân, vì thế sau này còn có tin lưu truyền nói hắn là đoạn tụ. Có phải thật sự đoạn tụ hay không, nàng cũng không biết, dù sao thì viện của hắn không có lấy một nha hoàn, toàn là thái giám hoặc chính là tiểu tử.

Đại bá hiện đang là Viên ngoại lang thất phẩm của Bộ Công. Kiếp trước, không lâu sau đại thọ của tổ phụ, ông ấy liền được thăng làm Lang trung chính lục phẩm của Bộ Công. Nhưng lại vì sau khi Lâm Như Ngọc gả cho Tiêu Cảnh Hoàn xong, đại bá mẫu và Tần Hà trước nay vẫn luôn thân cận, lá gan càng lớn hơn, bắt đầu nhận hối lộ. Chỉ trong nửa năm ngắn ngủi, số tiền đã lên tới hai mươi vạn lượng. Kiếp trước lúc bị tịch biên tài sản, sự việc này cũng bị vạch trần ra.

Tần gia sớm vào hai mươi năm trước, tổ phụ vì đại bá có thể đi theo con đường khoa cử, đã phân chia gia sản, thậm chí hộ tịch của mỗi người cũng đã tách biệt. Bọn họ là Nhị phòng tiếp nhận tổ tịch, là thương hộ, cứ như vậy ở phủ tại Giang Hoài phát triển, một tháng trước mới chuyển đến Kinh thành. Mà Đại phòng chuyển từ Thương thành nông, theo con đường "canh tác và học hành truyền thừa.” Đại bá cũng không phụ lòng tổ phụ, đỗ tiến sĩ, rồi nhờ vào số tiền kiếm được từ việc kinh doanh của cha, giúp đỡ gia đình, sống một cuộc đời phú quý đầy đủ ở Kinh thành. Vốn dĩ Đại phòng là có một tiểu viện, nhưng cha nàng năm trước tại Kinh thành đã mua được một phủ đệ lớn, dự định chuyển đến kinh thành sinh sống lâu dài. Sau đó, tổ phụ nói cái gì phải giúp nhà bọn họ tìm nhà, rồi lại nói anh em sống chung để có thể hỗ trợ lẫn nhau, thế là cả nhà trưởng phòng chuyển đến sống trong phủ mới của họ. Nhưng sự hỗ trợ thì không thấy đâu, ngược lại, lại nhận được một tờ lại một tờ lệnh thúc giục như thẻ tử thần. Đại bá mẫu tham lam thành tính, chắc chắn là tai họa, nhà bọn họ và Đại phòng cần thiết phải tách ra. Dù sao thì sớm từ hai mươi năm trước đã phân chia gia sản rồi, không đạo lý gì hai mươi năm sau lại sống cùng nhau.

Đưa cả nhà Đại phòng chuyển ra khỏi nhà bọn họ, là bước đi tiếp theo nàng phải làm.

“Vâng” Ngọc Đào đáp lại nhanh chóng, lập tức liền đi qua Đại phòng bên kia đưa thực đơn. Ngọc Đào cực kỳ không thích người ở Đại phòng bên kia, họ lúc nào cũng tỏ ra dáng vẻ của phu nhân quan gia, tiểu thư quý tộc, tự cho mình thân phận cao quý, không ưa giao thiệp với gia đình Nhị phòng, lúc nào cũng tỏ ra vẻ mặt kiêu ngạo, tự cho mình là người đứng trên tất cả. Nhưng lại ăn của Nhị phòng, ở trong nhà Nhị phòng! Tại sao lại như vậy chứ?

Sau khi Ngọc Đào đi ra ngoài Tần Tịch liền đóng cửa cẩn thận, phân phó Thạch Lựu đứng canh bên ngoài, không để cho bất kỳ ai tiến vào, sau đó nàng mới vào hải đảo xem một chút hai vật lớn đó còn ở đó hay không. Tần Tịch vừa tiến vào hải đảo, liền xuất hiện trên bãi biển một vị trí mà nàng rời đi sáng nay. Sau đó nàng liền nhìn thấy tôm hùm lớn và cua hoàng đế đang ở trong biển vẫn tiếp tục vừa đánh vừa bơi.

Bọn chúng tranh nhau bơi về phía biển sâu, nhưng dường như trong làn nước có một bức màn vô hình, ngăn không cho chúng tiến xa hơn. Chúng giống như bị nhốt trong một cái bể cá, dù có bơi thế nào cũng không thể thoát ra ngoài.

Nàng còn nhìn thấy một con cá bơn nhỏ bơi vào trong, muốn bơi ra nhưng lại không thể thoát ra được.

Tần Tịch: “…”

Vậy nên bãi biển này, cá chỉ có thể vào mà không thể ra sao?

Vậy chẳng phải sau này nàng có thể nuôi hải sản ở đây, rồi mở một tửu lâu chuyên về hải sản sao?

Thời cổ đại không có công nghệ đông lạnh, giao thông lại lạc hậu, người sống ở vùng nội địa muốn ăn hải sản thì rất khó, ngay cả hải sản khô cũng rất đắt đỏ.

Nếu có thể mở tửu lâu hải sản, thì nhất định sẽ đại phát tài.

Tần Tịch sau khi xác nhận hoàng đế cua và tôm hùm lớn không thể chạy thoát, liền yên tâm, cũng không vội vàng nữa. Cha nàng rất thích ăn tôm hùm, nương thân thích ăn cua, hai con vật to này giữ lại đến Đông chí, đúng dịp sinh nhật của cha, mang ra nấu ăn thì vừa hay! Nàng vẫn quyết định trồng số hạt giống đã mua hôm nay trước.

Khi mua hạt giống, nàng cố tình mua thêm một ít, như vậy nàng có thể mang một ít vào đảo nhỏ thử trồng, Ngọc Đào và những người khác cũng sẽ không phát hiện ra.

Tần Tịch từ bãi biển trở về đảo, phát hiện ra những loại trái cây nhiệt đới như xoài, chuối, nhãn, vải, dừa... mà nàng trồng trên đảo trước đó đã nở hoa.

Cánh đồng dâu tây nhỏ bé lúc này đầy ắp dâu tây đỏ xanh, to nhỏ đủ cả.

Trên cây ớt nhỏ kia cũng được phủ đầy quả ớt nhỏ đỏ rực.

Sáng nay, rõ ràng không phải như thế này mà. Tần Tịch không kìm được có chút kích động: Điều này chứng minh rằng thời gian ở hải đảo trôi qua khác với bên ngoài, thậm chí nhanh hơn mấy chục lần.

Ở thời cổ đại, nơi mà mọi thứ đều phải trông vào trời để sống, thì điều này thật sự là một sự đảm bảo quá lớn rồi.

Năm sau, Thiên Nguyên quốc sẽ gặp phải đại hạn trăm năm có một, ảnh hưởng đến hơn nửa giang sơn, cảnh người chết đói khắp nơi. Đến lúc nàng chết vẫn chưa kết thúc. Tần Tịch nhìn những quả dâu tây đỏ mọng căng tràn nước, vừa nghĩ đến chuyện hái ăn, thì một quả dâu vừa to vừa đỏ đã xuất hiện ngay trong lòng bàn tay nàng

Tần Tịch: “…”

Rất tốt, không ngờ còn có thể điều khiển bằng ý niệm.

Nàng cắn một miếng quả dâu tây, hương thơm ngọt ngào, mọng nước, mùi thơm đặc trưng của dâu quấn quýt nơi đầu lưỡi, lan tỏa khắp miệng. Còn ngon hơn cả hương vị hồi nhỏ nữa. Hoàn toàn không giống mấy loại dâu tây thời hiện đại bị ép chín chỉ sau một đêm, ăn thì nhạt nhẽo, bỏ thì tiếc. Tần Tịch ăn liền một mạch mấy quả, sau đó mới bắt đầu lên kế hoạch cho những mảnh đất còn lại trên hòn đảo, ngoài bãi biển và khu vực trồng cây ăn quả, sẽ trồng gì nữa. Cả lương thực và dược liệu đều phải trồng thật nhiều loại.

Viện Tùng Hạc

Lý Thị nhìn thấy Ngọc Đào đưa tới thực đơn, nghi ngờ Ngọc Đào đã đưa nhầm: “Nhà ngươi có phải đã cầm nhầm thực đơn không?”

Đây là thực đơn mời khách dự tiệc mừng thọ của cha ngươi hả? Bủn xỉn đến mức không chấp nhận được.

Ngọc Đào: “Không có, đây là cô nương tận tay đưa cho nô tỳ. Cô nương còn nói lão thái gia tiệc mừng thọ của lão thái gia sẽ sắp xếp theo thực đơn và danh sách khách mời này. Nếu phu nhân lớn và tiểu thư lớn không có chỉ thị gì thêm, tôi xin phép lui ạ.”

Lý Thị nhíu mày, phất tay: “Lui xuống đi!”

Sau khi Ngọc Đào rời đi, Tần Diệu Nhi liếc mắt nhìn món ăn trên thực đơn, khuôn mặt lạnh lùng hiện lên một tia khinh bỉ: ‘Mẹ còn cố gắng tìm đủ cách mời mấy quan chức cao quý đến phủ, nhân cơ hội để thúc phụ quen biết, cũng để đại tỷ có thể giới thiệu một mối hôn sự tốt, vậy mà lại có cái thực đơn tồi tệ thế này? Thật là không biết điều.

Đặt món này là món gì vậy? Gà, vịt, ngỗng, cá, tôm? Dành cho ăn mày phải không?

Dùng những món ăn này làm yến tiệc, làm sao mời khách?

Tần Tịch không chê mất thể diện, nàng còn ghét bỏ mất thân phận của bản thân. Không hổ là nữ nhi nhà thương nhân, không phóng khoáng, không lên nổi mặt bàn tiệc.

Lý Thị lắc lắc đầu: “Thực đơn vẫn có cách giải quyết tốt, tổ mẫu con tuyệt đối không đồng ý, quan trọng là bản danh sách khách mời này.

Tần Diệu Nhi liếc nhìn những cái tên trên danh sách bị gạch đi, đôi mày nhíu chặt lại: “Nàng ta bị điên mất rồi? Những cái tên trên danh sahcs bị gạch đi, nàng ta có biết họ là ai không? Thế mà khách mời toàn bộ đều là thương nhân, quan lại quyền quý một người cũng không mời? Thật là không biết điều! Cái tiệc thọ thế này con không dự đâu! Mất mặt! Mất địa vị! Mất cả thể diện!”

Nếu như không phải biểu tỷ Như Ngọc và Tam gia Tấn Vương phủ đính ước, mẫu thân của nàng mới có thể nhờ được cô mẫu giúp mời Tam gia Tấn Vương phủ, công tử Bá phủ, mấy vị đại nhân ở Bộ Công còn có Cấm Vệ quân. Bình thường những thế gia công tử hoặc người có địa vị quyền quý này, ngay cả là cha nàng cũng nhấc nổi cơ hội nói chuyện cùng với những người này được.

Tần Tịch không biết điều, thế mà dám đem những người này gạch bỏ.

Lý Thị cảm thấy Tần Tịch hoàn toàn là không hiểu chuyện, bà đứng dậy: “Ta đi tìm ông bà nội con nói chuyện một chút.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc