Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi Tần Tịch rời khỏi quán trà, nàng lại đến hiệu cầm đồ cầm hết số trang sức đã thắng được, thu về hơn một nghìn lượng bạc. Tuy là không nhiều lắm, nhưng chỉ cần nghĩ đến biểu cảm của Lâm Như Ngọc khi biết được, nàng đã vui rồi! Chia sẻ niềm vui, nàng còn đưa cho Ngọc Đào và Thạch Lựu mỗi người một trăm lượng, khiến cả hai vui mừng không thôi.
Ngọc Đào vui vẻ nói: “Cô nương, lần sau tiếp tục thắng nhé!”
Tần Tịch bật cười: “Được! Đi thôi, chúng ta đi mua ít đồ.”
Sau đó, nàng lại đi tiệm tạp hóa, hiệu thuốc và cửa hàng ngoại quốc, mua đủ loại hạt giống, lại còn sắm thêm vài cây cần câu. Sau khi mua xong những đồ này, nàng mới trở về phủ.
Trong xe ngựa, Ngọc Đào không kìm được đem những ngạc nhiên trong lòng liền cất tiếng hỏi: “Cô nương mua nhiều hạt giống như vậy để làm gì ạ?” Tối qua, cô nương đã bảo cha mình dặn thương đội thu thập thêm thật nhiều hạt giống từ vùng quan ngoại mang về. Bất kể là hạt giống rau, dược liệu, hoa tươi, trái cây hay hương liệu gì cũng được, chỉ cần là hạt giống thì lấy hết.
Tần Tịch mỉm cười: “Dĩ nhiên là để trồng rồi”, chút nữa quay về phủ ngươi bảo Phùng bá đến nha hành hỏi thử xem có trang viên, ruộng đất hay đất hoang nào tốt không, ta muốn mua.” Chỉ là hiện tại nàng chỉ còn lại một vạn lượng bạc trong tay, mà đã mang nợ đến mười vạn lượng! Vẫn phải mau chóng kiếm bạc thôi.
Thương đội đã xuất phát được một tháng rồi, cũng không biết có thể hay không thuận lợi chặn lại hàng hóa, tìm ra bức thư kia hay không, Nàng nhất định phải có nhiều sự chuẩn bị.
Ngọc Đào: “…”
Vì thế gần đây sở thích của cô nương là trồng cây và câu cá sao?
Tần Tịch mua trang viên, mua ruộng đất đều là cho người âm thầm đứng tên, mục đích là để lưu lại một đường lui cho nhà họ Tần. Liên quan tới thu thập các loại hạt giống, chính là vì trên hòn đảo nhỏ kia có trồng rất nhiều loại cây trồng mà triều đại này chưa từng có. Nàng làm vậy chỉ để chuẩn bị trước, làm nền cho sau này mà thôi.”
Rất nhanh xe ngựa đã quay về đến Tần phủ, vừa đúng lúc Tần Đình Uẩn lúc này cũng trở về.
“Cha”, Tần Tịch lớn tiếng gọi.
Tần Đình Uẩn nhìn thấy Tần Tịch rất là vui mừng: “Tịch nhi đi ăn cơm quay về rồi sao? Chơi có vui không? Món ăn ở Di Hòa Lâu có ngon không?
Tần Tịch đương nhiên vui vẻ, phỏng đoán là Lâm Như Ngọc đã tức đến hôn mê bất tỉnh rồi đi!
Nàng mỉm cười khẽ hành lễ, nói: ‘Món ăn ở Di Hòa Lâu quả thực không tệ, con còn sai tiểu nhị đưa một phần về phủ để phụ mẫu nếm thử. Phụ thân sáng nay đã ra ngoài, chẳng hay người đi đâu vậy?
Tần Đình Uẩn nhìn ra được nữ nhi thật sự rất vui vẻ, ông càng vui vẻ hơn, hôm nay ông đi gặp Tấn Vương cũng rất thuận lợi.
Nếu sự việc đã được bàn bạc ổn thỏa, cũng nên nói chuyện với nữ nhi rồi. Tần Đình Uẩn cười rạng rỡ nói: “Phụ thân hôm nay đi Tấn Vương phủ để bàn về hôn sự của con và Tiêu Quận Vương.”
Tần Tịch: “…”
Hôn sự của Nàng và Tiêu Quận Vương là quái quỷ gì?
Kiếp trước không có chuyện này phát sinh a!
Tấn Vương phủ
Tấn Vương nhấp một ngụm trà, đặt cốc trà xuống mới nói: “Mười năm trước, ta gặp tiểu cô nương nhà Tần gia dáng vẻ hoạt bát, đáng yêu, lại còn tinh nhanh, liền với Tần lão đệ định ra một cuộc hôn ước. Tấn Vương phi nghe xong lời của Tấn Vương có chút ngờ vực: “Không biết Vương gia nói là Tần gia nào?
Thế gia trong kinh thành này không có họ Tần nào.
“Tần gia từ Giang Hoài mới vào kinh thành”
Tấn Vương phi: “Tần gia giàu nhất Giang Hoài sao?” Tấn Vương phi có chút không chắc chắn hỏi lại.
Dù sao thì con gái của một thương nhân, cho dù gả vào vương phủ làm thiếp, thân phận cũng không đủ xứng.
Tấn Vương gật gật đầu: “Không sai, Tần lão đệ đối với bản vương có đại ân.” Vì thế Vương gia nhà mình muốn báo ân? Tấn Vương phi nghe xong trong lòng suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy thì thần thiếp sẽ để Thế tử nhận nàng làm thiếp.”
Một nữ nhi nhà thương nhân được làm thiếp của Thế tử phủ Tấn Vương, điều này đã là ân huệ lớn nhất rồi. Mục đích báo đáp ân tình của vương gia cũng đạt được.
Tấn Vương phi đang nghĩ đến sự giàu có của nhà Tần, còn chính thê của Thế tử lại xuất thân từ phủ Hàn Lâm Đại Học Sĩ, thuộc dòng dõi cao quý nhất. Hơn nữa có thiếp thất giàu có cũng là điều tốt. Tấn vương nghe xong nhíu mày, làm thiếp sao? Vương phí làm sao sẽ nghĩ như vậy! Đây chẳng phải là trả ơn mà thành oán thù sao?
Quá mức vô lý!
Thế tử Tấn vương và Tiêu Cảnh Huyền lúc này cùng nhau tiến vào, hai người cúi người hành lễ: “Nhi thần bái kiến Phụ vương, Mẫu phi.”
Tấn Vương phi cười nói: “Miễn lễ, nhanh ngồi xuống nào.”
Thế tử Tấn vương ngồi xuống, lại nhấn mạnh một lần nữa: “Phụ vương, nhi thần vừa mới nạp một thiếp thất, tạm thời không muốn nạp thêm.”
Tần gia mặc dù giàu có, nhưng dựa vào thân phận của hắn, nào thiếu gì thương hộ mong được kết giao? Hắn đâu cần vì chút ngân lượng mà ủy khuất chính mình cưới một nữ tử xuất thân thương gia. E rằng làm thiếp, hắn cũng muốn cưới về một thiếp có trợ lực giúp hắn.
Tấn vương giận đến mức râu mép dựng đứng, trừng mắt quát: “Nghịch tử! Ngươi nghĩ hay thật đấy! Nếu để cô nương nhà họ Tần làm thiếp cho ngươi, vậy chẳng phải bổn vương trở thành kẻ vong ân bội nghĩa sao!”
Tần Đình Uẩn chỉ có một nữ nhi, lại yêu thương như châu báu! Nếu thật sự dám để con gái bảo bối của ông ấy làm thiếp, thì chắc chắn sẽ trở mặt thành thù.
Năm xưa, Tần Đình Uẩn từng cứu hắn, thậm chí còn cứu cả một đội quân! Những năm qua, Tần Đình Uẩn cũng đã giúp hắn vô số lần. Những năm qua hắn lập được công lớn trong việc đánh bại Tây Nhung, trong đó tuyệt đối có phần công lao của Tần Đình Uẩn.
Nếu không nhờ mấy lần hắn kịp thời đưa lương thảo, áo ấm và dược liệu tới giữa lúc nguy nan, thì quân đội do hắn chỉ huy còn chưa bị địch giết đã sớm chết đói, chết rét, chết bệnh rồi.
Mặc dù chỉ là một thương gia, nhưng so với mấy kẻ văn quan trong triều chỉ biết nói nhảm thì tốt hơn nhiều.
Tấn Vương phi và Thế tử Tấn vương nghe xong, trong đôi mắt giống hệt nhau của họ đều hiện lên sự ngạc nhiên: Vương gia/Phụ vương, chẳng lẽ người muốn tự mình nạp thiếp sao?
Tấn Vương nhìn Tiêu Cảnh Huyền, không chút biến sắc mà nói: “Hôn sự này năm xưa đã định cho lão Tứ, đã hứa là chính thê rồi.”
Tấn Vương phi và Thế tử Tấn vương càng thêm kinh ngạc! Cả hai cùng nhìn về phía Tiêu Cảnh Huyền.
Tiêu Cảnh Huyền cả một ngày một đêm ngâm mình trong dược thuốc, những mẩn đỏ mới lui hết, nghe xong liền nhíu mày, hắn cả đời này không có ý định thành hôn.
Tấn Vương phi không chắc chắn nói: “Chính thê, Quận Vương phi sao?”
Lão Tứ mặc dù là thứ xuất, nhưng hiện tại hắn nhưng là quận vương được hoàng thượng đích thân sắc phong.
Cưới về nữ nhi nhà thương hộ làm Quận Vương phi sao? Vương gia không làm nhầm đi? Quan trọng hơn là, chuyện này không dễ dàng giải quyết! Nàng đã chọn xong tiểu thư trưởng nữ chính thống của Quốc Tử Giám cho Tiêu Cảnh Huyền, và đã ấn định thời gian gặp mặt. Cô nương đó vừa hay là biểu muội của Tấn Vương Thế tử phi, nếu thay đổi quyết định, e là Tấn Vương Thế tử phi sẽ không vui.”
Tấn vương gật đầu: “Không sai, Vương phi nàng tìm một ngày, để hai người họ xem mắt một chút.”
Năm xưa quả thực đã hứa là chính thê, khi hắn đề xuất chuyện kết thân giữa hai nhà, Tần Đình Uẩn cũng hiểu rõ không thể trèo cao, đã khéo léo từ chối, thẳng thắn nói rằng không nỡ để con gái làm thiếp thất. Hắn liền nói là chính thất. Hắn định ra mối hôn sự này cũng không hẳn chỉ là báo ân, mà còn là hắn tán thưởng Tần Đình Uẩn người này.
Tần gia mặc dù chỉ là thương nhân, nhưng trong mắt hắn không phân sang hèn cao thấp. Chỉ có phân nhân phẩm và năng lực. Tần Đình Uẩn người này thập phần có năng lực, nhân phẩm cũng rất tốt. Lão Tứ có một vị nhạc phụ như vậy, sau này chắc chắn sẽ không giống như mình, lúc nào cũng lo lắng về quân lương không thiếu, binh sĩ không có ăn no mặc ấm.
Ai, tiện thể sau này hắn cũng có thể nhờ vào lão Tứ, an tâm nhận quân lương mà Tần Đình Uẩn quyên tặng.
Tấn Vương Thế tử liếc nhìn Tứ đệ với ánh mắt đầy cảm thông, đồng thời trong lòng thầm cảm thấy may mắn vì mình đã kết hôn sớm. Nếu không, cưới một cô thương nữ làm chính thê, hắn sẽ tức mà phun máu.
Tiêu Cảnh Huyền nhíu mày nói: “Phụ vương, nhi thần không định kết hôn.”
Hắn từ lúc bảy tuổi trở đi liền mặc bệnh lạ, chỉ cần cùng nữ nhân có tiếp xúc liền sẽ nổi mẩn đỏ toàn thân, ngứa ngáy đến mức không chịu nổi. Vì thế đời này hắn đều không có ý định thành thân. Nhưng bệnh lạ này là yếu điểm của hắn, hắn sẽ không để người ta biết được.
Nếu bí mật này bị tiết lộ, trên chiến trường, bất cứ lúc nào cũng có thể sẽ cướp đi mạng sống của hắn.
Tấn vương phất tay: “Cô nương đó bản vương gặp qua, dáng vẻ lúc nhỏ quốc sắc thiên hương, con trước tiên đừng khước từ vội, xem mắt xong lại nói sau. Được rồi, không có chuyện gì nữa, các người lui xuống đi.”
Hắn không nói là, Tần Đình Uẩn cũng chưa vội vàng đồng ý, mà đã nói rằng sau khi hai đứa gặp mặt, nếu ưng ý nhau thì mới chính thức tiến hành hôn sự.
Tiêu Cảnh Huyền không nói gì thêm, chuyện đã do phụ vương định đoạt thì sẽ không thay đổi, đến lúc đó hắn chỉ cần tìm phía nữ nhân nói rõ ràng là được.
Sau khi hai người lui xuống, Tấn Vương Thế tử vỗ vỗ vai Tiêu Cảnh Huyền, an ủi nói: “Tứ đệ, thật là làm khó cho ngươi rồi! Phụ vương cũng thật là, dù Tần gia có ơn với ông ấy, cũng không thể để ngươi cưới một cô gái thương gia được.”
Lúc này Tiêu Cảnh Hoàn mặt mày u ám từ ngoài bước vào, nghe thấy câu này liền ngạc nhiên hỏi: “Tiểu thư thương gia gì cơ?”
Tấn Vương Thế tử lập tức nói: “Phụ vương để Tứ đệ cưới nữ nhi độc nhất của Tần gia giàu nhất Giang Hoài, đệ nói xem phụ vương nghĩ gì vậy? Một nữ nhân thương gia mà cũng xứng làm Quận vương phi của lão Tứ sao?”
Tiêu Cảnh Hoàn nghe xong, đồng tử co lại, như nghĩ tới điều gì, liền khinh khỉnh nói: “Một nữ tử thương gia như nàng ta, ngay cả xách giày cho Tứ đệ cũng không xứng.”
Tiêu Cảnh Huyền chợt nhớ tới khoảnh khắc nữ tử kia liều mình lao đến cứu đứa trẻ, trong lòng không khỏi sinh ra vài phần bất mãn với lời lẽ của hai người.
Hắn không muốn cưới, là vấn đề của hắn, hắn không muốn vì thế mà hủy hoại thanh danh của một nữ tử tốt, liền nói: ‘Nàng rất tốt! Chỉ là ta không xứng với nàng mà thôi.
Hai người: “…”
Nói cái quỷ gì vậy chứ!!! Thế tử Tấn Vương chỉ cảm thấy hôm nay phụ vương bị nước vào não! Còn đầu óc Tứ đệ thì đặc như cháo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















