Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Nồng Ở Đảo Hồng Kông Chương 28: Cái Giá Phải Trả Khi Giả Làm Đại Gia.

Cài Đặt

Chương 28: Cái Giá Phải Trả Khi Giả Làm Đại Gia.

Tô Đề hỏi dồn: “Tiệc tùng gì? Tiệc gì cơ?”

“Tiệc liên hoan của phòng, ai cũng đi hết á.” Trương Duyệt nói: “Cậu đến đây lâu rồi mà chưa tham gia team - building lần nào, giờ lại sắp nghỉ việc nên tối nay liên hoan tiện thể chia tay cậu luôn, coi như mừng cậu ‘tốt nghiệp’ ở Ức Thông.”

Tô Đề cố gắng vùng vẫy lần cuối: “Thôi, làm phiền mọi người quá, với lại ngày nghỉ chính thức của tớ cũng đã chốt đâu…”

“Bọn tớ có thấy phiền gì đâu, cậu sợ cái gì. Cứ quyết định vậy nhé.”

Tô Đề: “Không phải, tớ…”

Lời còn chưa dứt, tin nhắn WeChat thứ hai của Vinh Thiệu Đình đã hiện lên.

Vinh: [Rảnh.]

Tô Đề: “…” Cạn lời.

Sự việc xảy ra quá đột ngột, Tô Đề hoàn toàn không ngờ mọi chuyện lại đi theo hướng trái ngược hẳn với mong muốn của mình.

Giờ phải làm sao đây?

Bữa tiệc của phòng đã mang ý nghĩa chia tay cô nên chắc chắn phải tham gia rồi. Cân nhắc đôi bên, vậy thì chỉ đành… xin lỗi ngài rồi, ngài Vinh.

Tô Đề đau khổ cầm điện thoại, đắn đo mãi mới gõ được một dòng chữ.

[Ngài Vinh, thật ngại quá, tối nay tôi phải tăng ca…]

Nói thế này, có phải hơi giả tạo không nhỉ?

Một trợ lý quèn trong phòng như cô thì tăng ca cái nỗi gì.

Tô Đề xóa dòng chữ đó đi, rồi gõ lại.

[Ngài Vinh, thật sự xin lỗi, tôi vừa nhận được thông báo tối nay phòng có tiệc liên hoan, tất cả mọi người đều không được vắng mặt. Anh…]

Tin nhắn vừa mới soạn được một nửa, khung chat đột ngột hiện lên mấy chữ.

Vinh: [Sorry, tôi có cuộc họp đột xuất, hay là để hôm khác nhé?]

Tô Đề nhìn mấy chữ ngắn ngủi ấy.

Vừa bất ngờ, lại vừa có một thoáng… rung động khó tả.

Thế là dòng tin nhắn mà cô đã tốn công soạn thảo, căn bản không còn đất dụng võ.

Chuyện đau đầu cứ thế được giải quyết một cách khó hiểu.

Cùng lúc đó.

Tại tầng 27 của tòa nhà Trung Dung.

Cuộc trao đổi vấn đề nhỏ về nhân sự giữa giám đốc Hoàng Hải và Vinh Thiệu Đình đã gần kết thúc.

Hoàng Hải buông lời tâng bốc: “Nhân viên của Ức Thông có được một người sếp tốt như ngài Vinh đây thật sự là vinh hạnh của tất cả chúng tôi.”

Vinh Thiệu Đình khẽ gật đầu, phong thái trước sau như một, vừa điềm đạm vừa cao sang.

“Tổng giám đốc Hoàng quá lời rồi, cứ làm theo những gì chúng ta đã bàn. Trước khi hoàn tất việc thu mua, không cần khóa hồ sơ nhân sự, nhân viên đi hay ở, hoàn toàn tùy vào ý họ.”

“Vâng, không vấn đề gì.” Hoàng Hải gật đầu đáp lời: “Vậy tôi không làm mất thời gian của ngài Vinh nữa, tối nay phòng có tổ chức liên hoan, tôi phải tranh thủ về góp mặt.”

Người đàn ông khẽ nhướng mày, trong lòng đã hiểu rõ.

Đợi Hoàng Hải rời đi, Vinh Thiệu Đình cầm chiếc điện thoại trên bàn lên, im lặng suy nghĩ một lát, rồi gõ mấy chữ gửi cho Tô Đề.

6 giờ tối.

Địa điểm liên hoan được chọn là một quán nhậu vỉa hè. Cả nhóm mười mấy người rầm rộ chiếm trọn hai bàn tròn.

Tô Đề ngồi cạnh Trương Duyệt.

Lúc thì cô lắng nghe, lúc thì mỉm cười, không nói nhiều, trông có vẻ hơi lơ đãng.

Tổng giám đốc Hoàng Hải ghé qua giữa chừng, sợ mọi người câu nệ nên chỉ ăn hai con hàu, nâng ly hai lần rồi nhanh chóng rời đi.

Đêm đầu tháng Bảy, ngoài trời vừa ngột ngạt vừa oi bức.

Mọi người ăn uống đến mồ hôi đầm đìa, chưa đến 8 giờ đã đề nghị đi "tăng hai".

Để tỏ lòng cảm ơn, Tô Đề đặc biệt mời mọi người đến Lan Quế Phường của Hạng Tình.

Ngồi trong phòng bao của câu lạc bộ được trang trí tinh xảo, Trương Duyệt khẽ hỏi cô: “Ở đây chắc đắt lắm nhỉ?”

Tô Đề mỉm cười: “Không đắt đâu, chỗ của bạn tớ, chơi miễn phí.”

Trương Duyệt làm ra vẻ nghiêm trang, trêu: “Cậu còn có người bạn giàu sang thế này cơ à, sau này phát tài đừng quên bé Duyệt Duyệt của Ức Thông nhé.”

Tô Đề bị cô ấy chọc cười nên gọi nhân viên phục vụ, cho mang vào phòng mấy chai Rémy Martin.

Sau đó, chưa đầy 10 phút, điện thoại của Hạng Tình đã gọi tới.

Tô Đề quen đường quen lối đi lên lầu.

Vừa bước vào văn phòng của Hạng Tình, cô bạn thân của cô đã kẹp điếu thuốc, đặt hóa đơn lên bàn: “Hóa đơn phòng của các cậu, tớ giảm giá cho 20%, có yêu tớ không?”

Cái giá phải trả cho việc giả làm đại gia đến rồi đây.

“Yêu.” Tô Đề vân vê ngón tay: “Cho nợ đã nhé, hoặc là… chai Romanée-Conti kia có thể cấn nợ được không?”

À, là cái chai rượu ở câu lạc bộ Trang viên ấy nhỉ.

Hạng Tình liếc cô, không nhịn được cười: “Thôi được rồi, bớt giả bộ đáng thương đi. Đến quán của tớ mà còn để cậu phải trả tiền à?”

“Nhưng mà…” Hạng Tình nói rồi lại hơi băn khoăn: “Dạo này cậu thiếu tiền lắm à? Sao đột nhiên lại tiết kiệm thế?”

Phải biết rằng, trước đây Tô Đề tiêu tiền như nước, tiền tiêu vặt mỗi tháng phải từ 6 chữ số trở lên.

Cô ấy chưa bao giờ thấy cô phải khó xử vì tiền.

Một hai tháng gần đây, cô lại sống dè dặt một cách quá rõ ràng.

Tô Đề cười khan: “Chẳng phải là đang trải nghiệm cuộc sống thôi sao.”

Câu trả lời y hệt như mọi lần, khiến Hạng Tình chẳng còn hứng thú hỏi thêm nữa.

Lúc này, Tô Đề day thái dương đang căng mỏi. Lúc trước ở quán nhậu cô đã uống bia, giờ hơi ngấm rồi.

Cô dựa vào lưng ghế nghỉ một lát, rồi lấy điện thoại ra xem thì bất ngờ thấy có một tin nhắn chưa đọc.

Từ Vinh Thiệu Đình.

Nhìn thời gian, chắc là anh đã gửi đến trước khi cô đi liên hoan nhưng Tô Đề đã không thấy.

Chỉ vỏn vẹn mấy chữ: Uống ít rượu, ăn nhiều vào.

Rõ ràng là một lời dặn dò không thể bình thường hơn nhưng lại như có thêm một sự quan tâm khác lạ.

Hạng Tình thấy Tô Đề cứ cầm điện thoại cười ngây ngô, bèn tò mò ngó đầu qua hỏi: “Ai thế?”

“Tớ ra ngoài gọi điện một lát.”

“Này, cậu…”

Bên ngoài, ở một góc tường.

Tô Đề tựa lưng vào tường, đây là lần đầu tiên cô chủ động gọi điện cho Vinh Thiệu Đình.

Sau ba tiếng chuông, đầu dây bên kia đã bắt máy.

Tô Đề gọi anh: “Ngài Vinh.”

Giọng người đàn ông trầm ấm, luôn mang một sức mạnh điềm tĩnh có thể xoa dịu lòng người: “Sao lại gọi vào giờ này, có chuyện gì à?”

“Không ạ.” Tô Đề lắng tai nghe động tĩnh ở đầu dây bên kia: “Tôi vừa mới thấy tin nhắn của anh, nên chưa kịp trả lời.”

“Không sao, chuyện nhỏ thôi.” Dường như Vinh Thiệu Đình đang khẽ phả khói: “Vẫn còn ở bên ngoài à?”

“Vâng.” Tô Đề giải thích: “Phòng tôi đang liên hoan, tăng hai vừa mới bắt đầu.”

“Có uống ít rượu đi không?”

Tô Đề khiêm tốn đáp: “Tôi không uống nhiều đâu, chỉ một chút thôi.” (Cũng chỉ có hai cốc bia hơi thôi mà.)

Vinh Thiệu Đình tỏ ra nghi ngờ với cái “một chút” của cô.

Nhưng anh không xoáy sâu vào vấn đề này, chỉ nhắc nhở: “Đã uống rượu rồi thì tối đừng lái xe nữa.”

Tô Đề xoa cái tai đang nóng bừng: “Tôi để xe ở công ty rồi, không có lái đến.”

Trong điện thoại, có một thoáng im lặng.

Người đàn ông từ tốn hỏi: “Khoảng bao lâu thì bữa tiệc kết thúc?”

Tô Đề suy nghĩ rồi đáp: “Vẫn chưa biết ạ, chắc là sẽ muộn một chút.”

Vinh Thiệu Đình trầm giọng “ừm” một tiếng. Anh còn chưa kịp nói thêm gì thì cô đã loáng thoáng nghe thấy tiếng Trần Bách trong điện thoại .

Tô Đề liếc nhìn màn hình, cuộc gọi này cũng hơi lâu rồi, sợ là đã làm phiền công việc của anh.

Cô vội vàng nói: “Ngài Vinh, anh cứ làm việc đi ạ, tôi không làm phiền nữa.”

“Được.” Vinh Thiệu Đình ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Nếu tiện thì khi tiệc tan, gọi cho tôi một tiếng nhé.”

Tô Đề đang vội cúp máy nên không để tâm lắm, cứ thế đồng ý luôn: “Vâng ạ.”

Mãi đến khi tiếng tút tút vang lên, Tô Đề mới ngơ ngác “hửm” một tiếng.

Cô gãi đầu: “Anh ấy vừa nói gì ấy nhỉ?”

Lúc này, bên tai bỗng vẳng lên một câu như lời bình luận: “Anh ấy bảo lúc nào cậu tan tiệc thì gọi cho anh ấy.”

Tô Đề: “Ồ.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc