Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Nồng Ở Đảo Hồng Kông Chương 27: Miễn Cưỡng Cộng Một Điểm Cho Ông Anh Rể Nghèo Rớt Mồng Tơi.

Cài Đặt

Chương 27: Miễn Cưỡng Cộng Một Điểm Cho Ông Anh Rể Nghèo Rớt Mồng Tơi.

Một tiếng rưỡi sau.

Điện thoại của Tô Đề vang lên tiếng chuông báo có cuộc gọi video.

Camera bật lên, Tô Văn xuất hiện trên màn hình với sắc mặt hồng hào và thần thái uể oải.

"Sao em lại có bộ mặt đó, miệng trề ra có thể treo được cả cái ấm trà rồi kìa."

Tô Đề giơ tay lên đếm: "Em đợi chị 1 tiếng 37 phút rồi đó."

Tô Văn cười an ủi: "Là lỗi của chị, chị có việc đột xuất nên bị trễ một chút."

Năm nay Tô Văn 28 tuổi, giọng nói trong trẻo xen lẫn nũng nịu.

Gương mặt cô ấy tương tự Tô Đề đến bảy phần.

Cả hai chị em đều có đôi mắt hạnh y hệt nhau, chỉ là cặp lông mày của Tô Văn được tỉa quá thẳng, vừa nhìn đã thấy ánh mắt và thần thái toát lên vẻ sắc sảo.

Tô Đề mím môi, mở to mắt săm soi khung cảnh phía bên kia: "Chị ơi, chị đang ở đâu thế?"

Tô Văn chỉnh lại góc máy, thản nhiên đáp: "Khách sạn."

"Khách sạn nào ạ?"

"Trẻ con đừng hỏi nhiều."

Tô Đề ỉu xìu.

Cuộc đối thoại kiểu này cứ cách một thời gian lại diễn ra một lần.

Cho đến tận hôm nay, Tô Văn đã đi được hai năm rồi.

Vậy mà đến giờ Tô Đề vẫn không biết rốt cuộc chị gái mình đang ở đâu.

Nói chung là mỗi lần gọi video, nơi cô ấy ở cứ thay đổi liên tục.

Vô cùng bí ẩn.

Tô Đề ủ rũ không vui, dăm ba câu thuật lại chuyện bị người trong giới bàn tán và việc Bùi Oánh không chịu hợp tác.

Tô Văn gạt lọn tóc trước trán, chẳng hề bận tâm: "Người khác muốn nói gì, chúng ta không quản được, em cứ mặc kệ họ đi. Còn về Bùi Oánh, chị dám chắc, cô ấy sẽ quay lại tìm em thôi."

"Thật không ạ?" Tô Đề bán tín bán nghi.

Tô Văn cười ấm áp: "Chị đã lừa em bao giờ chưa?"

Nói rồi, ánh mắt cô ấy chợt lóe lên, chẳng biết đã nghĩ đến điều gì mà cụp mắt xuống, tự giễu thở dài.

Bên này, Tô Đề một lòng một dạ nghĩ đến chuyện của Bùi Oánh nên đã không để ý đến sự thay đổi nhỏ trong biểu cảm của Tô Văn.

Hai chị em lại trò chuyện thêm vài câu thân tình.

Tô Đề đảo mắt một cái: "Chị ơi, lúc nãy chị đang chạy bộ với anh rể à?"

Tô Văn phun cả một ngụm trà hoa lên thẳng màn hình.

"Khụ khụ khụ…"

Tô Đề kêu "iu" một tiếng đầy ghét bỏ, đưa điện thoại ra xa: "Chị làm gì thế, sắp phun cả vào mặt em rồi này.”

Tô Văn lấy khăn giấy lau miệng: "Kệ anh ấy đi, đồ thần kinh."

"Là anh rể thật ạ? Chị bảo anh ấy lộ mặt cho em xem nào."

"Anh ấy ra ngoài rồi." Tô Văn ngừng một chút, rồi khéo léo chuyển chủ đề: "Tuần sau chị phải đi xa một chuyến, có thể tín hiệu sẽ không tốt, có việc gì em cứ nhắn tin Wechat, chị thấy tin nhắn thì sẽ trả lời."

Tô Đề lộ vẻ đau lòng: "Không phải chị lại xuống quê cắm mạ đấy chứ?”

Tô Văn: “…”

Tô Văn nhớ lại, có một lần Tô Đề gọi video, lúc đó cô ấy đang thư giãn ở quê nên đã tiện miệng lừa cô là mình đang đi cắm mạ, thế mà đứa em ngốc này lại tin là thật.

Nghe vậy, trái tim Tô Văn như được một dòng nước ấm gột rửa, một làn hơi ấm lan tỏa khắp người.

Cô em ngốc, bây giờ thứ chị của em không thiếu nhất chính là tiền.

Tô Văn cười: "Không cần đâu, em cứ giữ lấy mà tiêu, chị có tiền mà."

Khoảng mười mấy phút sau, Tô Đề lưu luyến tắt cuộc gọi video.

Tâm trạng vừa nhẹ nhõm hơn nhưng đồng thời cũng xen vào một nỗi muộn phiền.

Thật ra, Tô Đề rất muốn biết tình hình gần đây của chị gái nhưng cô ấy toàn trả lời qua loa cho xong chuyện, Tô Đề hoàn toàn không hỏi ra được gì cả.

Điều an ủi duy nhất là, trông sắc mặt chị gái vẫn rất tốt, da dẻ hồng hào căng bóng, toát lên vẻ khỏe khoắn, đầy sức sống.

Miễn cưỡng cộng cho ông anh rể nghèo rớt mồng tơi một điểm vậy.

Tô Đề tự điều chỉnh lại tâm trạng, nằm ườn một lúc rồi mới bò dậy đi tìm nước uống.

Bàn đảo của gian bếp mở.

Bốn chiếc cốc sứ trắng được đặt trên khay.

Tô Đề tiện tay cầm một chiếc cốc lên rửa qua rồi rót nước ấm vào. Cô vừa uống một ngụm, hình ảnh trong đầu bỗng lóe lên như được tua lại.

Hửm?

Lúc nãy, cái cốc chị gái dùng để uống trà hoa trong video, hình như...

Hình như là bộ trà theo phong cách cung đình châu Âu của hãng Royal, loại có giá trên 5 con số.

Nhìn lại chiếc cốc sứ trắng 10 tệ bốn cái trong tay mình, Tô Đề đăm chiêu chìm vào im lặng một hồi lâu.

...

Thời gian thoáng chốc đã qua hai ngày.

Vào chiều thứ Sáu, Tô Đề đã chính thức nộp đơn xin nghỉ việc cho Ức Thông Internet.

Giám đốc Hoàng Hải đang đi họp bên ngoài nhận được tin nhắn của trưởng phòng gửi tới, rõ ràng là sững sờ một lúc.

Có lẽ vì không kiểm soát được biểu cảm, Vinh Thiệu Đình đang ngồi ở ghế chủ tọa đã nhạy bén nhận ra sự biến sắc trên mặt anh ta.

"Giám đốc Hoàng có ý kiến khác về điều khoản thứ 7 sao?"

Hoàng Hải cất điện thoại đi, rụt rè nói: "Không có, chỉ là một vài vấn đề nhỏ liên quan đến nhân sự, không làm mất thời gian của mọi người. Sau cuộc họp, tôi sẽ thảo luận lại với ngài Vinh."

"Vậy cũng được." Người đàn ông gật đầu đồng ý: "Steve, tiếp tục đi."

Bên này, đồng nghiệp Trương Duyệt biết tin Tô Đề sắp nghỉ việc thì vừa kinh ngạc vừa vô cùng lưu luyến.

Tô Đề dùng câu "Bữa tiệc nào rồi cũng tàn" để an ủi cho qua chuyện.

Đến 4 giờ chiều.

Về cơ bản, Tô Đề đã sắp xếp xong tài liệu và dữ liệu trong máy tính.

Cô rảnh rỗi không có gì làm nên lấy điện thoại ra.

Cô mở khung chat Wechat mà mình chưa từng gửi tin nhắn, ngón tay đặt trên bàn phím, rục rịch muốn thử.

Giờ này, chắc Vinh Thiệu Đình vẫn đang bận nhỉ.

Tô Đề suy đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn kìm lại ý định gửi tin nhắn Wechat cho anh.

Sau đó, ngón tay cô lướt sang một bên, bấm vào chiếc avatar có logo của Tập đoàn Vinh Cảng.

Trang cá nhân của anh trống trơn.

Chỉ có một đường kẻ ngang thẳng tắp.

Cũng giống như con người anh, thẳng tắp và nghiêm chỉnh.

Tô Đề nhìn một lúc, rồi vuốt thẳng lên đóng trang lại.

Sau đó, cô cầm cốc nước, định bụng sẽ ra gần phòng làm việc của Bùi Oánh lượn lờ vài vòng.

Chỉ tiếc là, dù có lượn lờ bao nhiêu vòng thì chuyển biến tốt đẹp mà cô mong chờ vẫn không hề xảy ra.

Bùi Oánh nhìn thấy bóng dáng Tô Đề qua khung cửa chớp.

Lát sau, cô ấy đi đến bên cửa sổ với nụ cười như không, rồi kéo "soạt" một cái… đóng sập cửa chớp lại.

Tô Đề thấy mình tự chuốc lấy nhục, sờ mũi rồi quay về chỗ làm.

Đào góc tường khó thật...

Thoáng cái đã gần đến giờ tan làm.

Tô Đề đang đắn đo xem có nên mời Vinh Thiệu Đình đi ăn một bữa không.

Điện thoại đột nhiên báo có một tin nhắn Wechat.

Cô mở ra xem, đúng là nghĩ gì có nấy, khung chat vừa nhảy lên trên cùng, không ai khác chính là... của Vinh Thiệu Đình.

Trong đầu Tô Đề lướt qua bốn chữ "tâm linh tương thông".

Cô vô thức mím môi cười nhưng khi bấm vào xem, nụ cười lập tức đông cứng lại.

Vinh Thiệu Đình chỉ gửi ba chữ: Có chuyện gì?”

Mà phía trên, còn hiện ra một dòng chữ xám nhỏ: Tôi đã chọc “Vinh".

Tô Đề: "..."

Thời gian “vỗ” là 16:12 chiều.

Tô Đề hiểu ra ngay, có lẽ là lúc bấm vào avatar của Vinh Thiệu Đình, cô đã vô tình bấm vào đó.

Lần này đúng là tiến thoái lưỡng nan.

Cô không thể nào nói với Vinh Thiệu Đình rằng, cô đã lỡ tay bấm vào chức năng "vỗ" khi đang xem trộm trang cá nhân của anh được.

Tô Đề gửi cho đối phương một sticker [Mỉm cười] trước.

Nghĩ một lát, cô gõ ra một câu: [Ngài Vinh bận xong chưa ạ? Nếu tối nay rảnh, tôi mời anh đi ăn.]

Bấm, gửi đi.

Ba giây sau, Trương Duyệt hớn hở gọi Tô Đề: "Tối nay có tiệc, tan làm đừng về nhé."

Tô Đề ngẩn người, nhìn tin nhắn đã gửi đi và dòng chữ "Đối phương đang nhập..." ở trên cùng, cảm giác như bị sét đánh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc