Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Nồng Ở Đảo Hồng Kông Chương 29: Sự Khởi Đầu Mơ Hồ.

Cài Đặt

Chương 29: Sự Khởi Đầu Mơ Hồ.

Trong khu vườn nhỏ ngoài tầng.

Hạng Tình mân mê một cành hoa giấy, trêu chọc: “Tiến triển nhanh ghê nhỉ?”

“Cậu đừng nói bừa.” Tô Đề hơi lảng tránh: “Chỉ là bạn bè thôi, tiến triển gì chứ.”

“Cậu chắc chứ?” Hạng Tình nheo mắt

cười đầy ẩn ý.

Tô Đề tránh ánh mắt của cô ấy, lẳng lặng ngắt từng cánh hoa.

Trong nháy mắt, cánh hoa đã rơi đầy đất.

Hạng Tình nhìn không nổi nữa, bực mình vỗ nhẹ cô một cái: “Thôi đi, cậu ngắt nữa là trụi lủi bây giờ.”

Tô Đề trĩu nặng tâm sự, cúi đầu nghịch ngón tay: “Tớ và anh ấy…”

“Tớ hiểu mà~” Hạng Tình có kinh nghiệm yêu đương phong phú hơn Tô Đề, nhìn dáng vẻ của cô là biết chuyện gì đang xảy ra.

“Quan hệ nam nữ có 6 giai đoạn. Giai đoạn mơ hồ, giai đoạn mập mờ, giai đoạn nồng cháy, giai đoạn bình lặng, giai đoạn cãi vã và giai đoạn chia tay. Trạng thái bây giờ của cậu là ở giữa giai đoạn mơ hồ và mập mờ, phải không?”

Tô Đề ngạc nhiên, nhiều giai đoạn thế, nghe có vẻ cao siêu ghê.

Hạng Tình hỏi cô có đúng không.

Tô Đề ấp úng: “Hình như… không đúng lắm.”

Cô và Vinh Thiệu Đình mới quen nhau chưa được bao lâu, làm gì có chuyện mơ hồ với mập mờ cơ chứ?

Toàn nói linh tinh!

Hạng Tình khoanh tay, nói thẳng vào vấn đề mấu chốt chỉ với một câu.

“Khoan nói đúng hay sai, cậu trả lời tớ trước đã, anh ấy có độc thân không?”

Tô Đề muốn nói lại thôi.

Hạng Tình thấy vẻ mặt của cô có gì đó không đúng thì hiểu ra ngay, xem ra hai người này vẫn chưa phát triển đến mức có thể chia sẻ chuyện riêng tư.

Cũng may, đóa hoa mỏng manh nhà mình vẫn chưa bị người ta hồ đồ cướp cả chậu đi mất.

Hạng Tình thở phào, rồi khuyến khích: “Chẳng phải cậu đang muốn tìm người mới sao? Nếu anh ấy cũng độc thân thì cứ thử xem sao, tớ đảm bảo không thiệt đâu.”

Tâm trạng của Tô Đề cứ lên xuống thất thường, y như ngồi tàu lượn siêu tốc vậy.

Nghe lời của cô bạn thân, cô không khỏi cằn nhằn: “Cái gì mà không thiệt chứ? Có phải là tớ đang tìm Thần Tài đâu.”

“Kể cả cậu có tìm Thần Tài thật, thì chắc anh ấy cũng đủ điều kiện đấy.” Hạng Tình ra vẻ người từng trải, rồi đúc kết: “Cưng à, yêu đương đừng có suy nghĩ nhiều quá, nhớ kỹ rằng 'tận hưởng' mới là quan trọng nhất.”

Tô Đề: Xin lĩnh giáo.

10 giờ rưỡi tối hôm đó.

Buổi tiệc liên hoan của phòng kết thúc.

Tô Đề chia tay mọi người ở cửa nhà hàng, cô rút điện thoại định gọi xe thì một cuộc gọi bất ngờ hiện lên màn hình.

Là Trần Bách.

“Cô Tô, tôi thấy cô rồi, tôi đang đứng dưới cột đèn thứ ba trước cổng Lan Quế Phường.”

Tô Đề ngập ngừng liếc ra ven đường.

Cô không đếm rõ là cột đèn thứ mấy nhưng lại thấy một chiếc xe thương vụ quen mắt đậu sát lề, ngay trong vạch đỗ xe.

“Trợ lý Trần?” Tô Đề ngạc nhiên không thôi: “Sao anh lại ở đây?”

Xưa nay Trần Bách luôn như hình với bóng bên cạnh Vinh Thiệu Đình.

Chẳng lẽ… anh ấy cũng đến?

Cơ thể Tô Đề hành động còn nhanh hơn cả suy nghĩ.

Cô vừa nhấc chân bước về phía lề đường thì Trần Bách ở đầu dây bên kia đã kịp nói: “Ngài Vinh nói tối nay cô có tiệc, chắc chắn sẽ uống rượu. Đúng lúc tôi có việc gần đây nên ghé qua đưa cô về luôn.”

Trần Bách thò đầu ra chào.

Cửa sau mở ra, vị trí ông chủ hay ngồi - ghế bên phải phía sau trống trơn.

Thì ra Vinh Thiệu Đình không có ở đây.

Tô Đề khẽ thở phào nhưng bản thân cô cũng không rõ lúc ấy mình nhẹ nhõm nhiều hơn, hay là hụt hẫng nhiều hơn.

Hai thứ cảm xúc rối rắm đan vào nhau trong lồng ngực, tạo thành một cảm giác kỳ lạ chưa từng có.

Tô Đề lên xe, tiện tay ôm lấy cái gối tựa thắt lưng, hỏi: “Anh tới lúc nào thế?”

Trần Bách vừa đánh lái vừa đáp: “Mới tới không lâu, tôi đoán là buổi tiệc sắp kết thúc rồi mới khởi hành.”

Còn chuyện làm sao anh ấy biết Tô Đề đang liên hoan ở Lan Quế Phường, Trần Bách không nhắc đến.

Tô Đề không nói gì, chỉ là ánh mắt khẽ lóe lên.

Quả nhiên không phải tiện đường gì cả mà là cố tình tới.

Khoảnh khắc ấy, cả hai đều cùng chung một ý nghĩ: Đối phương thật dễ dụ.

Suy nghĩ họ lại trùng khớp nhau một cách kỳ lạ.

Đêm khuya xe cộ thưa thớt, về đến khu Tinh Hải chỉ mất đúng 20 phút.

Trước khi Tô Đề xuống xe, Trần Bách lấy một túi giấy đựng đồ ăn từ ghế phụ ra, đưa cho cô: “Cô Tô, đây là đồ ngài Vinh gửi cho cô.”

“Cái gì thế?” Tô Đề nghiêng người nhìn về phía trước.

Trần Bách không vòng vo, nói thẳng: “Trà mật ong. Ngài Vinh dặn cô uống một chút trước khi ngủ cho đỡ say.”

Tô Đề nhận lấy túi đồ, vẫn còn ấm.

Cô ôm trong lòng, thấy hơi ấm áp.

Rõ ràng người không tới, vậy mà từng chi tiết lại phảng phất bóng dáng anh khắp nơi.

Dù có ngốc đến mấy, Tô Đề cũng cảm nhận được đã có điều gì đó âm thầm thay đổi.

Dù là cô, hay là Vinh Thiệu Đình.

Từ cơn mưa tầm tã ở Cảng Thành đến ly trà mật ong trong đêm khuya ở Bình Giang.

Những gì Vinh Thiệu Đình làm đã vượt xa giới hạn thể diện mà Lương Kính Trạch có thể mang lại.

Tô Đề ôm túi đồ xuống xe, nói: “Anh cảm ơn ngài Vinh thay tôi nhé.”

Trần Bách đáp: “Được.”

Tối hôm đó, Tô Đề không gọi cho Vinh Thiệu Đình, mà anh cũng không chủ động liên lạc với cô.

Thế nhưng, ly trà mật ong được chuyển tay qua người khác ấy, lại giống như một sợi dây vô hình, lặng lẽ buộc lấy hai người, mở ra một khởi đầu mập mờ chưa gọi tên.

Hôm sau là cuối tuần.

Tô Đề dậy từ rất sớm, sửa soạn gọn gàng, bắt tàu điện ngầm đến công ty lấy xe, rồi lái về biệt thự nhà họ Tô ở phố nghiêng Lãm Nguyệt.

Trong nhà, bố Tô không có ở đó.

Mẹ của cô là bà Nghiêm Thục Uyển đang cắm hoa.

Thấy Tô Đề, bà kéo cô lại, thân thiết cưng nựng một hồi rồi nói: “Mẹ đã chuẩn bị xong đầm đi dự tiệc ở Cảng Thành cho con rồi, để trên lầu đấy, lát nữa lên thử xem có vừa không.”

Thứ Tư tuần sau là tiệc mừng thọ 60 tuổi của cậu cô - Tưởng Hữu Thương.

Nhà họ Tô và nhà họ Tưởng có quan hệ thân thiết, mỗi dịp quan trọng đều đến thăm, chưa từng vắng mặt.

Lần này, Tô Đề về nhà cũng là vì chuyện đó.

Trong phòng thay đồ trên tầng, một con ma-nơ-canh đứng ở giữa, treo một chiếc váy đầm ngắn màu xanh lam.

Thiết kế lệch vai, chân váy đính hạt, không mang phong cách gợi cảm, mà là kiểu đáng yêu vừa phải, rất hợp với độ tuổi của Tô Đề.

Cô ướm thử lên người, vừa vặn như may đo.

Đúng lúc ấy, mẹ cô đẩy cửa bước vào, giúp cô chỉnh lại tà váy: “Dạo này con còn liên lạc với chị con không?”

“Hôm qua con vừa gọi điện cho chị ấy.” Tô Đề khựng lại một chút: “Sao vậy mẹ?”

“Con bé và bố con đều quá cứng đầu, chẳng ai chịu nhường ai, mẹ khuyên nó mà nó cũng chẳng nghe.” Mẹ Tô thở dài: “Có thời gian thì con cũng khuyên nhủ chị con thử xem, nếu nó thật lòng xác định là người họ Phòng kia thì dẫn về cho cả nhà gặp một lần.”

Tô Đề nghe vậy, thấy hình như có hy vọng xoay chuyển.

“Mẹ à, mẹ và bố đồng ý chấp nhận…”

Cô còn chưa kịp nói ra ba chữ “anh rể tương lai” thì mẹ Tô đã cười như không cười, nói: “Chỉ cần nó chịu dẫn người về nhà, cái gì cũng có thể thương lượng.”

Tô Đề nhìn thấy rõ ràng mẹ mình đang nghiến chặt răng hàm, thế nào cũng không giống cái kiểu “có thể thương lượng” chút nào.

Ngay sau đó, mẹ Tô lại khôi phục vẻ hiền từ, dịu giọng dặn dò: “Cục cưng à, con cứ nói với chị con thế này…”

Nghe xong, Tô Đề bước ra khỏi phòng thay đồ, bước chân nghiêng ngả như giẫm trên bùn.

Một bài học mới trong đời - Làm nội gián thì bắt đầu từ đâu?

Lúc ấy, Tô Đề đâu có ngờ người “anh rể tương lai” trong điện thoại kia, căn bản chẳng phải họ Phòng.

Buổi trưa, Tô Đề ở lại nhà ăn cơm cùng mẹ.

Bố cô vẫn chưa về, ông gọi điện về bảo công ty có một dự án xảy ra sự cố, phải chạy tới công trường xử lý gấp.

Mẹ Tô đã quá quen nhưng miệng vẫn lẩm bẩm: “Không biết có phải phong thủy nhà mình không tốt không, nửa năm nay công ty bố con cứ lục đục mãi, mấy hạng mục quan trọng suýt nữa gặp rắc rối, hôm nay lại như thế.”

Tô Đề nghe vậy cũng lo lắng theo: “Có nghiêm trọng lắm không mẹ?”

“Nói nghiêm trọng thì cũng không hẳn.” Nhắc đến chuyện này, mẹ Tô cười nhạt:

“Bố con khá may mắn, lần nào cũng gặp dữ hóa lành. Mẹ thấy 8 phần là do phong thủy, để mai mốt mẹ mời thầy phong thủy đến xem lại cách bố trí, đảm bảo sẽ ổn hơn.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc