Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Nồng Ở Đảo Hồng Kông Chương 26: Thà Làm Đuôi Phượng Hoàng Còn Hơn Làm Đầu Gà.

Cài Đặt

Chương 26: Thà Làm Đuôi Phượng Hoàng Còn Hơn Làm Đầu Gà.

Tô Đề rời khỏi tầng 27 của tòa nhà Trung Dung, ngay cả khi bước chân vào thang máy cô cũng hơi lâng lâng.

Cô cúi đầu nhìn màn hình điện thoại vẫn chưa tắt.

Khung chat ở trên cùng là tài khoản WeChat của Vinh Thiệu Đình vừa mới được cô thêm vào.

Biệt danh ngắn gọn rõ ràng, chỉ có một chữ duy nhất [Vinh].

Tô Đề chuyển mắt, rồi nhìn xuống chiếc hộp bánh trong suốt trên tay phải.

Bên trong là bốn chiếc bánh mousse thỏ con.

Là Trần Bách đưa cho cô.

Lý do là nhà ăn chuẩn bị thừa nên anh ấy đưa cho cô mang về làm món tráng miệng.

Tô Đề bước đi như thể đang đạp trên mây, đến khi xuống đến tận bãi đỗ xe ngầm, ngồi vào xe rồi mà cô vẫn cảm thấy không chân thật.

Hai tay cô ôm lấy vô lăng, chiếc cằm thon nhỏ tựa lên cánh tay, trong lúc còn đang ngẩn ngơ, khóe miệng đã bất giác cong lên.

180 tệ đổi lại được một chuyến bội thu.

Không lỗ!

Hơn một rưỡi.

Tô Đề mới đủng đỉnh trở về công ty.

Cô vừa ngồi xuống, Trương Duyệt đã hóng hớt: "Giám đốc Bùi của phòng marketing về rồi, đang ở trong cãi nhau với giám đốc Hoàng đấy."

Tô Đề mừng ra mặt: "Bùi Oánh về rồi á?"

Trương Duyệt hoài nghi: "Cậu kích động thế làm gì?"

Sao cô có thể không kích động được?

Cô đến Ức Thông Internet làm việc chính là vì Bùi Oánh!

Chỉ tiếc là vận may hơi kém, Tô Đề vừa vào làm được ba ngày thì Bùi Oánh đã bị cử đi công tác rồi.

Một chuyến đi kéo dài cả tháng, khiến cô đợi dài cả cổ.

Tô Đề ló đầu nhìn về phía văn phòng của giám đốc Hoàng, có thể lờ mờ thấy một bóng người đang đập bàn qua ô cửa kính được dán mờ.

Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là Bùi Oánh nóng tính rồi.

Khoảng 40 phút sau.

Cửa kính văn phòng của Hoàng Hải bị người nào đó kéo toang ra.

Bùi Oánh đằng đằng sát khí bước ra, nơi cô ấy đi qua chẳng khác nào có khí lạnh quét tới.

Đợi cô ấy đi khuất rồi mới có người bắt đầu xì xào bàn tán.

Tô Đề chẳng hơi đâu mà hóng chuyện, nhân lúc mọi người không để ý, cô đã bám theo đến văn phòng của Bùi Oánh.

"Chị Bùi."

Bùi Oánh nghe tiếng thì quay đầu lại.

Khi thấy Tô Đề, cô ấy sững sờ một lúc, sau đó bật cười đầy kinh ngạc: "Vậy mà cô vẫn chưa nghỉ việc à?"

Tô Đề đóng cửa lại, thong thả đáp: "Như chị thấy đấy, em không những trụ được một tháng, mà tính đến hôm nay đã gần một tháng rưỡi rồi."

Bùi Oánh cười, giọng điệu chẳng chút khách sáo: "Thế thì chỉ có thể chứng tỏ công việc bàn giấy vừa nhàn hạ vừa thoải mái, chẳng có xíu thử thách nào hết.”

Miệng lưỡi này không chỉ độc mà còn vô cùng sắc bén.

Năm nay Bùi Oánh đã ngoài 30, là một người phụ nữ của công việc điển hình, mái tóc ngắn đầy năng động, vẻ mặt nghiêm nghị ít khi cười nói.

Cô ấy từng nổi danh trong giới ở Bình Giang nhờ tài năng marketing xuất chúng, là một tay marketing cừ khôi có tiếng.

Tiếc là, cô ấy không gặp thời.

Nhất là trong hai năm nay, sự nghiệp ngày càng lận đận.

Tô Đề đã quen biết Bùi Oánh từ lâu, chuyến này cô tìm đến cô ấy, thật ra trong lòng cũng chẳng chắc chắn chút nào.

Dù sao thì việc Tập đoàn Vinh Cảng thâu tóm Ức Thông Internet đã là chuyện chắc như đinh đóng cột.

Sau này, nếu được tập đoàn Hồng Kông chống lưng, dĩ nhiên triển vọng sự nghiệp của cô ấy sẽ sáng lạn thấy rõ.

Nhưng một khi Tô Đề đã hành động thì cô phải thử mới biết thành bại ra sao.

Lúc này, Tô Đề lờ đi lời châm chọc của Bùi Oánh, cô bước đến bên cạnh, nhìn thẳng vào đối phương bằng ánh mắt trong trẻo: "Chị Bùi, chị thật sự không nghĩ đến chuyện ra ngoài làm riêng với em sao?"

Bùi Oánh khẽ nhíu mày, giữa ấn đường lờ mờ hiện ra một nếp nhăn nhỏ.

Cô ấy cười nhưng ánh mắt lại rất lạnh lùng: "Ngày đó chị cô đã vô trách nhiệm, phủi tay ra đi như vậy, bây giờ dựa vào đâu mà cô nghĩ tôi sẽ còn tin em gái của cô ta?"

Đúng là vậy thật.

Nếu đặt mình vào vị trí của đối phương thì Tô Đề hiểu được sự dè chừng của Bùi Oánh khi đã bị một vố đau.

Bùi Oánh từng là cộng sự cốt cán trong đội ngũ khởi nghiệp của chị cô, Tô Văn.

Tiếc là sau khi chị cô bỏ đi, đội ngũ cũng tan đàn xẻ nghé.

Trong lòng Bùi Oánh có oán hận cũng là chuyện hết sức bình thường.

Tô Đề trầm ngâm vài giây rồi nói với giọng khách quan: "Chỉ dựa vào việc chị em chưa bao giờ đối xử tệ với mọi người. Bất kể chị ấy rời đi vì lý do gì, chị ấy đều không phụ lòng bất cứ ai trong số các anh chị."

"Giám đốc Bùi à, ra ngoài làm riêng, biết đâu chị lại có thể tạo ra cho mình cơ hội quay trở lại đỉnh cao trong ngành marketing. Em rất nghiêm túc, không phải nói đùa đâu.”

Cách xưng hô thay đổi từ "chị Bùi" sang "giám đốc Bùi" đã nói lên quyết tâm và thái độ của Tô Đề.

Thế nhưng, những lời tiếp theo của Bùi Oánh lại như dội một gáo nước lạnh vào cô.

"Tôi biết được tin, có một tập đoàn Hồng Kông sắp thâu tóm Ức Thông. Cô nghĩ rằng, ra làm riêng với cô sẽ có triển vọng hơn là được tập đoàn Hồng Kông chống lưng sao?"

Tô Đề: "..." Biết ngay là sẽ thế này mà.

Cũng may là trước khi đến, cô cũng chẳng ôm nhiều hy vọng.

Một tháng thử sức này, xem như tuy bại mà vinh.

Sau một hồi tự an ủi, Tô Đề bình thản chấp nhận kết quả này.

Chủ yếu là do đối thủ quá mạnh, cô bất lực không thể thay đổi được tình hình.

Tô Đề xoay người định đi, rồi lại khựng lại, nói: "Chị Bùi, đôi khi, nền tảng còn quan trọng hơn cả sự nỗ lực. Bây giờ, sự nghiệp của chị không suôn sẻ, không phải do chị em gây ra đâu."

Nói xong, Tô Đề lặng lẽ quay đầu lại nhìn.

Đáp lại cô, vẫn là tấm lưng lạnh lùng vô tình của Bùi Oánh.

Tô Đề nhếch môi, một kết quả thất bại đã được lường trước.

Nhớ lại hồi đó, Bùi Oánh đã tiện miệng ra điều kiện. Cô ấy nói rằng chỉ cần Tô Đề có thể yên ổn làm việc ở Ức Thông Internet một tháng, để Bùi Oánh thấy được thành ý và quyết tâm gây dựng sự nghiệp của cô thì sẽ suy nghĩ đến chuyện ra ngoài làm riêng.

Cho dù đó là kế hoãn binh của Bùi Oánh hay là cô ấy cố tình làm khó đi chăng nữa, Tô Đề cũng đã làm đúng như vậy.

Thế nhưng ngàn tính vạn tính, lại tính không ra cái kết cục Ức Thông sẽ bị Vinh Cảng thâu tóm.

Ra quân chưa thắng đã toi.

Điều này cũng khiến cho cả buổi chiều hôm đó, Tô Đề chìm trong bóng ma của sự thất bại, không cách nào thoát ra được.

Tối hôm đó tan làm, cô trở về khu Tinh Hải Thành.

Tô Đề ủ rũ rúc người vào chiếc ghế lười, nhìn chằm chằm vào khung chat Wechat mà thở ngắn than dài.

Giao diện trò chuyện là của chị gái cô, Tô Văn.

Tin nhắn cuối cùng là do Tô Đề gửi từ ba ngày trước, đến giờ vẫn chưa thấy trả lời.

Tô Đề thường xuyên hoài nghi, không biết có phải chị mình đã bị lừa bán vào rừng sâu núi thẳm rồi không.

Nếu không thì sao tín hiệu cứ lúc có lúc không, thường xuyên mất liên lạc như vậy.

Tô Đề bĩu môi, vẻ mặt đầy bất mãn.

Có lẽ là do tâm linh tương thông.

Bất chợt, trên giao diện trò chuyện hiện lên một dòng chữ: [Giấy không gói được lửa, cứ để họ nói thỏa thích, chị đây không quan tâm.]

Mắt Tô Đề sáng rực lên, cô vội ôm lấy điện thoại gọi video.

Một giây sau, cuộc gọi bị cúp máy.

Ánh sáng trong mắt Tô Đề vụt tắt.

Cô lạch cạch gõ chữ.

[???]

[Chị cả Tô, chị dám cúp máy của em!]

Vô số dấu chấm than thể hiện rõ sự tức giận của cô em gái nhà họ Tô.

Ngay sau đó, màn hình hiện lên yêu cầu gọi thoại.

Tô Đề hít một hơi, bắt máy, rồi khẽ hừ một tiếng: "Sao chị không gọi video?"

Đầu dây bên kia.

"Chị đang chạy bộ." Giọng Tô Văn nhẹ nhàng quyến rũ xen lẫn tiếng thở dốc khe khẽ: "Sao thế, ai lại chọc em không vui à?"

Nghe thấy chị gái quan tâm, tâm trạng u ám của Tô Đề bỗng tươi tỉnh lại đôi chút: "Chị đừng chạy nữa được không? Chị, em nhớ chị lắm, hai chị em mình gọi video nhé?"

Ngay khi cô vừa dứt lời.

Một giọng nam trầm khàn, lạnh lẽo đột ngột vang lên: "Một tiếng sau."

Rồi, cuộc gọi bị ngắt.

Tô Đề ngây người nhìn điện thoại, mắt tràn đầy hoang mang…

Có ý gì chứ, một tiếng sau là sao?

Lẽ nào… người đàn ông này chính là ông anh rể tương lai nghèo rớt mồng tơi mà cô chưa từng gặp mặt?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc