Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Nồng Ở Đảo Hồng Kông Chương 25: Muốn Giữ Làm Của Riêng.

Cài Đặt

Chương 25: Muốn Giữ Làm Của Riêng.

Một lát sau, Tô Đề xách hai ly cà phê pha tay quay lại.

Trong văn phòng, Vinh Thiệu Đình đang đứng trước cửa sổ nghe điện thoại.

Ánh nắng giữa trưa gay gắt chiếu lên người anh, đến cả chiếc áo sơ mi đen cũng ánh lên tia sáng.

Nhưng lúc này, Tô Đề lại không dám nhìn thẳng vào bóng lưng anh.

Đặc biệt là khi nghĩ đến câu mình vừa buột miệng nói ra, cô chỉ muốn độn thổ chết luôn cho rồi.

May mà Vinh Thiệu Đình là người từng trải, trầm ổn và chín chắn, anh chỉ xem đó như một câu đùa rồi bỏ qua.

Bên kia, khi nói chuyện điện thoại giọng anh lạnh lùng hơn thường ngày: “Cứ đè xuống đã, đợi tôi về Hồng Kông rồi tính tiếp.”

Nghe như đang bàn công việc.

Tô Đề ngồi ngay ngắn, mắt nhìn thẳng, không liếc ngang ngó dọc.

Không hổ là Chủ tịch Tập đoàn đa quốc gia, chỉ cần nghiêm mặt thôi cũng đủ khiến người ta không dám lỗ mãng.

Vinh Thiệu Đình ngắt điện thoại, xoay người trở lại bàn, rồi châm một điếu thuốc. Vừa nghiêng đầu, anh mới chú ý đến Tô Đề đang ngồi ở ghế sofa, cả người toát lên vẻ dè dặt và giữ kẽ.

Anh tưởng giọng điệu vừa nãy của mình đã làm cô sợ.

Người đàn ông bất giác dịu giọng: “Mang cà phê về rồi à?”

Tô Đề vội vã gật đầu: “Vâng, tôi không biết anh thích loại hạt cà phê nào nên mua hai ly, anh thử xem thích cái nào hơn.”

Cô xách túi lên, bước đến gần, lần lượt lấy hai ly cà phê pha tay ra đặt lên bàn làm việc.

Vinh Thiệu Đình chăm chú nhìn cô.

Ánh mắt màu nhạt thoáng hiện lên ý cười bị đè nén: “Tôi mà uống hết hai ly thì chắc tối nay khỏi ngủ luôn.”

Tô Đề nghĩ ra một cách dung hòa: “Vậy anh nếm mỗi ly một ngụm, rồi chọn ly hợp khẩu vị nhất để uống.”

Người đàn ông ung dung đáp: “Thế còn ly kia thì xử lý thế nào?”

Tô Đề buột miệng: “Tôi…” uống.

Chữ “uống” vừa quanh quẩn nơi đầu lưỡi, chưa kịp thốt ra thì cô đã nuốt ngược lại.

Họ có quan hệ gì chứ, sao cô có thể uống cà phê của anh được.

“… Tôi xử lý.”

Thấy cô nghiêm túc như vậy, khóe môi Vinh Thiệu Đình hơi nhếch lên, sự bực dọc đến từ cuộc điện thoại ban nãy cũng theo đó mà tan biến.

“Không cần, cứ để đó đi, rồi cũng uống hết thôi.”

Tô Đề ngẩng mắt liếc nhìn anh, khéo léo phụ họa: “Vâng, anh quyết định là được.”

Nghe vậy, người đàn ông khẽ nghiêng đầu nhìn sang.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Tô Đề theo bản năng cụp mắt xuống, giả vờ nghịch lọn tóc tết bên vai.

Không khí giữa hai người trở nên kỳ lạ trong thoáng chốc.

Khoảng cách quá gần, văn phòng lại quá lớn và yên tĩnh, khiến những cảm xúc mơ hồ nào đó như bị phóng đại gấp bội.

Tô Đề cảm thấy vành tai nóng bỏng, tim cũng đập nhanh hơn.

Dù không ngẩng đầu, cô vẫn cảm nhận rõ ràng ánh nhìn mãnh liệt ở phía trên.

Vinh Thiệu Đình thực sự rất cao, vóc dáng cũng rất đĩnh đạc.

Cơ thể mang sức mạnh đàn ông đứng ngay trước mặt, như một ngọn núi tuyết sừng sững - vững vàng, lạnh lẽo mà lại khiến người ta thấy yên tâm không rõ lý do.

Tô Đề suy nghĩ miên man, tự vẽ nên bao viễn cảnh trong đầu.

Kết quả là sắc hồng từ vành tai dần lan lên má, rồi nhuộm cả khóe mắt.

Cô không biết rằng, dáng vẻ e dè, ngượng ngùng ấy - ánh mắt cụp xuống, môi mím nhẹ, hàng mi rủ dài - rơi vào mắt người đàn ông, lại dịu dàng đến mức khiến người ta động lòng.

Những đầu ngón tay buông thõng bên hông của Vinh Thiệu Đình khẽ miết vào nhau.

Giác quan cực kỳ nhạy bén của anh thậm chí còn ngửi thấy mùi quýt mật thoang thoảng trên người cô.

Sạch sẽ, thanh khiết, lay động lòng người khiến anh muốn chiếm lấy làm của riêng.

Dường như thời gian ngưng đọng lại ngay khoảnh khắc này.

Nếu không phải Trần Bách mang bữa ăn tới phá vỡ sự tĩnh lặng trong phòng, thì không biết bầu không khí mập mờ căng như dây đàn giữa hai người sẽ còn kéo dài đến bao giờ.

Trần Bách mang đến một suất ăn dành cho hai người.

Vừa bước vào cửa, anh ấy đã nhạy bén nhận ra điều bất thường.

Tay cô Tô cứ mân mê đuôi tóc, xoắn lại không ngừng.

Cứ cái đà này, có khi trên bím tóc của cô còn xoắn thêm được một bím nữa cũng nên.

Trong khi đó, lúc anh ấy đẩy cửa bước vào, vốn dĩ ngài Vinh đang đứng cách cô Tô chỉ một bước chân.

Thế mà giờ đây, anh lại giấu đầu hở đuôi mà bước về lại phía bàn làm việc vì sự xuất hiện của anh ấy.

Chậc, có gì đó không đúng. Chắc chắn có gian tình.

Trần Bách vờ như không thấy không nghe được gì, lẳng lặng bày biện đồ ăn ra.

Trước khi ra khỏi cửa, anh ấy hỏi ý kiến: "Ngài Vinh, Tổng giám đốc Lưu của công ty Khoa Sáng hẹn đến gặp anh vào lúc hai giờ chiều nay, không biết anh có tiện không ạ?"

Vinh Thiệu Đình dụi điếu thuốc chưa hề hút trong tay, giọng trầm xuống, chậm rãi đáp: "Được."

"Vâng ạ."

Trần Bách lui ra, không khí trong văn phòng cũng trở nên yên bình hơn đôi chút.

Vinh Thiệu Đình cầm điều khiển bật hệ thống thông gió, rồi nhìn sang Tô Đề, nói: "Cô ăn đi, đây là cơm dành cho nhân viên của Vinh Cảng, cô ăn thử xem vị thế nào."

Tô Đề nhìn phần ăn dành cho hai người, tuy thịnh soạn nhưng không hề phô trương, ở góc trên bên phải khay còn có một chiếc bánh mousse hình con thỏ.

Đó là... cho cô sao?

Cô vừa nghĩ vậy thì những ngón tay thon dài của người đàn ông đã bưng chiếc đĩa bánh lên, nhẹ nhàng đặt xuống trước mặt cô.

Tô Đề cúi gằm mặt nói cảm ơn.

Hơi nóng trên mặt vẫn chưa tan, cô nào dám dễ dàng ngẩng đầu lên, chỉ sợ sẽ để lộ tâm tư trong lòng.

Suốt bữa ăn, cả hai không ai nói một lời.

Trong không gian yên tĩnh chỉ có tiếng đũa va vào bát đĩa.

"Không thích hành tây thì đừng cố."

Ăn được nửa bữa, Vinh Thiệu Đình đặt đôi đũa gỗ xuống, giọng nói vững vàng của anh vang lên một cách thẳng thắn.

Tô Đề ngẩng đầu, mỉm cười: "Tôi đâu có không thích."

Gương mặt xinh xắn của cô vẫn ửng hồng trên nền da trắng.

Lần này không phải do không khí mà mặt cô nóng bừng, đó là vì cô cố nuốt món mình không thích nên bị nghẹn.

Người đàn ông khẽ thở dài, trong đáy mắt ánh lên vẻ bao dung hiếm thấy: "Ở đây không có người ngoài, không cần phải câu nệ tiểu tiết lúc ăn uống. Cô không thích ăn thì cứ để đó là được.”

Vinh Thiệu Đình là người có tài quan sát.

Anh đương nhiên nhìn ra được Tô Đề không thích hành tây.

Thế nhưng, vì trong đĩa có quá nhiều hành tây đã xào mềm nên cô không thể lựa ra hết được, đành phải ăn kèm với cơm rồi nuốt xuống.

Bữa ăn ngày hôm nay của hai người gồm hai món mặn và một món canh.

Dù cô nhóc này không thích món thịt xào hành tây nhưng vẫn cố giữ phép lịch sự trên bàn ăn là không được kén chọn.

Cứ dính dính nhớp nhớp, dính hết cả miệng.

Điểm này, đến cả bố Tô ở nhà còn chưa từng để ý, vậy mà Vinh Thiệu Đình lại phát hiện ra.

Người đàn ông khẽ nhướng cằm, dặn dò: "Cứ chọn món cô thích mà ăn, nếu không thích món nào cả thì để tôi bảo nhà bếp làm cho cô phần khác."

"Không cần, không cần đâu ạ." Tô Đề vội đặt đũa xuống, kéo đĩa bánh mousse thỏ con về phía mình: "Tôi ăn xong cái bánh này là no rồi.”

Chiếc bánh mousse thỏ con tan ngay trong miệng, vừa ngọt ngào vừa thơm ngon.

Ngay khoảnh khắc vị ngọt lan tỏa khắp đầu lưỡi, não bộ cũng tiết ra dopamine.

Sự khoan khoái cả về mặt tâm lý lẫn thể chất khiến biểu cảm trên gương mặt Tô Đề cũng trở nên sống động hẳn lên.

Dường như bị cuốn theo tâm trạng tươi vui của cô, khóe môi Vinh Thiệu Đình cũng khẽ cong lên. Anh tiện tay cầm lấy điện thoại trên bàn, gõ một dòng dặn dò rồi gửi đi.

Ăn uống no nê, lúc này đã là 1 giờ 10 phút.

Đã đến lúc Tô Đề phải về công ty.

Lái xe từ tòa nhà Trung Dung về Khu CBD mất khoảng 20 phút, vừa vặn kịp giờ.

Tô Đề khéo léo từ chối việc Vinh Thiệu Đình sắp xếp người đưa cô về công ty.

Trước khi đi, cô chỉ vào bàn làm việc: "Ngài Vinh, anh nhớ uống cà phê lúc còn nóng nhé."

Hai ly cà phê pha tay này tốn của cô hết một 180 tệ lận đó.

Người đàn ông gật đầu, đứng dậy tiễn cô: "Lái xe cẩn thận một chút."

"Vâng ạ." Tô Đề từ từ nhích ra cửa: "Anh đến Bình Giang, đáng lẽ tôi phải mời anh mới đúng, không ngờ lại còn được ăn ké một bữa ở đây. Lần sau..."

Vinh Thiệu Đình một tay đút túi quần, bước đến trước mặt cô: "Hai ngày tới tôi không rảnh. Nếu cô muốn mời tôi thì hai ngày nữa có thể gọi điện thoại."

Tô Đề đã ra đến tận cửa, cô còn chưa kịp đáp lời thì người đàn ông bên cạnh đã lại cất giọng trầm ổn: "Hoặc là, liên lạc qua WeChat sẽ tiện hơn?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc