Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ánh mắt đang bình lặng của Tô Đề chợt ánh lên chút sinh động.
“Ngài Vinh cũng đến à?”
Trần Bách cười, nói: “Đúng vậy, anh ấy vừa mới trở về từ Bắc Kinh. Còn cô Tô tới đây là…”
Tô Đề đang định trả lời thì điện thoại trong túi chợt đổ chuông.
Người gọi đến - ngài Vinh.
Tô Đề mím môi cười, hắng giọng một cái rồi bước sang một bên nghe máy.
Giọng nam trầm thấp, khàn khàn mà đầy sức hút ở đầu dây bên kia truyền rõ qua loa điện thoại.
“Sao giữa trưa cô không nghỉ ngơi ở công ty mà lại chạy sang Trung Dung làm gì?”
“Tôi có một chút việc riêng.” Tô Đề chợt phản ứng lại, hỏi: “Anh nhìn thấy tôi rồi à?”
Vinh Thiệu Đình không trả lời thẳng, ngược lại còn hỏi han với vẻ quan tâm:
“Chuyện cô xử lý có suôn sẻ không?”
Tô Đề cọ nhẹ mũi giày lên nền đá cẩm thạch, ánh mắt lúng liếng đảo quanh:
“Cũng… tạm ổn… ừm…”
Người đàn ông nhạy bén như anh tất nhiên không bỏ qua được sự ngập ngừng của cô.
Anh khẽ bật cười, tiếng cười rất nhẹ, gần như không nghe rõ, rồi hỏi: “Muốn nói gì thì cứ nói đi.”
Tô Đề đút tay vào túi chiếc quần yếm, khẽ lắc vai dò hỏi: “Ngài Vinh thường thích uống cà phê vị gì thế?”
Ban đầu, cô định hỏi: “Anh có hay uống cà phê không?”
Nhưng đến miệng lại đổi lời, từ câu hỏi mở thành câu lựa chọn.
Lỡ đâu anh nói không thích uống cà phê thì hết đường nói tiếp còn gì.
Vinh Thiệu Đình thản nhiên đáp: “Cô định mời tôi uống cà phê à?”
Lúc này, Tô Đề mới sực nhớ ra.
Hồi trước cô từng hứa, nếu anh đến Bình Giang thì cô sẽ mời anh một bữa đàng hoàng.
“Đúng là tôi có ý đó.” Tô Đề cười tươi rói: “Vậy anh thích vị nào? Mỹ, Ý, hay espresso đặc?”
Người đàn ông trầm giọng đáp: “Cà phê pha tay là được.”
Tô Đề: “…”
Quán cà phê tương lai của cô có, có pha tay không vậy?
Bên kia, Trần Bách và Đường Đức Tài vẫn còn đứng chờ Tô Đề ở chỗ cũ.
Đến lần thứ ba ánh mắt hai người giao nhau, Đường Đức Tài chủ động đưa tay ra: “Chào cậu, tôi là Đường Đức Tài.”
Trần Bách bắt tay đáp lại: “Chào anh, tôi là Trần Bách.”
“Rất hân hạnh, rất hân hạnh.”
Tuy hai người đàn ông có sự chênh lệch tuổi tác nhưng chỉ sau vài câu đã nói chuyện rất hợp, như thể quen biết từ lâu.
Trong lúc trò chuyện, Đường Đức Tài còn khéo léo lồng thêm vài câu riêng, mong sau này Trần Bách có thể giúp đỡ quán cà phê ở đại sảnh một chút.
Còn Trần Bách, trong lúc nói chuyện phiếm thì ngầm có ý đồ riêng, kín đáo dò hỏi Đường Đắc Tài về tình hình của Tô Đề.
Còn cô thì theo Trần Bách vào thang máy, đi thẳng lên chi nhánh Bình Giang của Vinh Cảng ở tầng 27.
Đúng vào giờ nghỉ trưa, nhân viên của chi nhánh ra ra vào vào, vô cùng náo nhiệt.
Thế là, rất nhiều người đã thấy trợ lý của Chủ tịch là Trần Bách dẫn một cô gái mặc áo phông trắng, quần yếm bò, tết tóc hai bím đi vào văn phòng của ngài Vinh.
Wow!
Có người nói: “Cô gái đó xinh quá đi.”
Có người cười, nói: “Chắc lại là con cháu trong nhà ngài Vinh rồi.”
“Con cháu” Tô Đề đi theo Trần Bách đến trước cửa phòng làm việc của Vinh Thiệu Đình.
Sau khi gõ cửa, giọng nói trầm ổn của người đàn ông vang lên: “Vào đi.”
Tô Đề nhướng mày, vừa mân mê ngón tay vừa suy nghĩ lan man.
Đây là lần thứ hai cô nghe thấy Vinh Thiệu Đình nói chữ “Vào đi”.
Không hiểu sao cô vẫn cảm thấy quen thuộc.
Trước đây mình đã nghe ở đâu rồi nhỉ?
Chưa đợi Tô Đề nhớ lại, cửa văn phòng đã mở ra, đập vào mắt cô là bóng hình cao lớn đang ngồi trước bàn làm việc, tay cầm bút viết.
Trái tim Tô Thư cứ như có một người tí hon đang múa ba lê bên trong.
Một cái thình thịch, hai cái thình thịch… nhịp đập dần trở nên bất thường.
Nhiệt độ trong phòng làm việc mát lạnh, không khí thoang thoảng mùi thuốc lá.
Vinh Thiệu Đình ngồi sau bàn, khi nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng, anh chậm rãi nhấc mí mắt lên.
Tô Đề chắp tay sau lưng đứng cách đó không xa, cất tiếng gọi: “Ngài Vinh.”
Ánh mắt người đàn ông tinh tế lướt qua cô, trong đáy mắt ánh lên vẻ thích thú: “Vào đây ngồi đi.”
Tô Đề nhìn quanh một lượt.
Đối diện bàn làm việc của ông chủ có đặt hai chiếc ghế, nếu cô mà ngồi lên đó thì chẳng khác gì đang đi phỏng vấn.
Gần cửa sổ sát sàn còn có một khu vực nghỉ ngơi.
Tô Đề không nghĩ nhiều, cứ thế đi thẳng về phía cửa sổ.
Căn phòng rộng hơn 400 mét vuông, Tô Đề ngồi xuống ghế sofa, quay đầu nhìn về phía Vinh Thiệu Đình. Lúc ấy, trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
Xa quá, xa quá đi mất. Khoảng cách này, chắc phải hét lên mới nghe thấy được nhỉ?
Vinh Thiệu Đình đang xử lý công việc lặt vặt trên tay, một lúc lâu sau vẫn không nghe thấy động tĩnh gì từ Tô Đề.
Anh chậm rãi ngẩng mắt lên thì thấy cô đang khép nép ngồi đó, hai đầu gối chụm vào nhau, tay đút trong túi chiếc quần yếm. Cô đang nhích từng chút, từng chút một về phía mép sofa - chỗ gần anh hơn.
Không biết đây đã là lần thứ mấy hai chữ “đáng yêu” lóe lên trong đầu anh.
Yết hầu của người đàn ông khẽ trượt, anh lại cúi đầu nhìn tài liệu nhưng chẳng có chữ nào lọt vào mắt.
Một lúc sau, Vinh Thiệu Đình đậy nắp bút lại rồi ngả người ra sau ghế, giọng trầm thấp trêu chọc: “Không phải cô nói muốn mời tôi uống cà phê sao? Sao không thấy mang lên?”
Tô Đề nghển cổ, nói lớn hơn một chút: “Người giao hàng sắp tới nơi rồi.”
Thấy vậy, người đàn ông khẽ cong môi. Anh chống tay lên đùi gối đứng dậy, thong thả đi về phía quầy pha trà.
“Cô vào làm lúc mấy giờ chiều?”
Tô Đề nhìn bóng lưng tao nhã của Vinh Thiệu Đình đang rót trà, nuốt khan một cái: “Một rưỡi ạ.”
Vinh Thiệu Đình nghiêng người liếc nhìn cô, giọng thản nhiên: “Vừa hay, lát nữa ăn cơm xong, tôi sẽ bảo Trần Bách đưa cô về công ty.”
“Như vậy có làm phiền anh làm việc không?” Tô Đề gãi đầu: “Tôi về công ty ăn cũng được.”
Người đàn ông nhìn cô một cái thật sâu: “Bây giờ là giờ nghỉ trưa, không tính là làm phiền.”
Sau khi đưa tách trà cho Tô Đề, Vinh Thiệu Đình lại trầm giọng nói thêm: "Dù cô không đến thì tôi vẫn phải dùng bữa."
Tô Đề đón lấy bằng hai tay và mỉm cười, ánh mắt bất giác dừng lại trên bờ vai rộng vững chãi của người đàn ông.
Vừa rồi, động tác cúi người đưa trà của anh đã làm lớp vải đen ở vai và lưng căng chặt lại.
Lớp áo sơ mi ôm sát làm hằn lên những đường nét của cơ bắp, toát ra một vẻ mạnh mẽ, săn chắc và cân đối.
Tô Đề nhìn đến ngẩn người, ánh mắt lơ đãng lại dịch lên trên vài phân.
Mãi cho đến khi dừng lại trên yết hầu đầy đặn của anh, đầu ngón tay cô bỗng thấy ngứa ngáy, chỉ muốn chọc vào thử xem có cấn tay không.
Bỗng nhiên, chất giọng nhuốm một vẻ khàn đặc của Vinh Thiệu Đình cất lên: "Đang nhìn gì thế?"
"Hửm?" Tô Đề sực tỉnh, vừa ngước mắt lên đã bất ngờ đâm sầm vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông, đầu óc cô lập tức rối loạn: "Nhìn yết hầu của anh..."
Vinh Thiệu Đình đã quá quen với lối suy nghĩ khác người của cô nhóc này nên chẳng lấy làm lạ. Anh kìm nén nụ cười nhẹ, hỏi: "Thế cô nhìn ra được gì rồi?"
Tô Đề nhận ra mình vừa buột miệng nói ra lời táo bạo, mặt cô nóng bừng lên trong nháy mắt.
Sau đó, cô giả vờ bình tĩnh, nắm tay lại rồi giơ ngón cái lên khen: "Đẹp thật đấy, so... so với của bố tôi thì tròn và rõ hơn nhiều."
Ở một nơi xa, bố Tô đang xem báo cáo tài chính ở công ty bỗng cau mày, ông gãi cái yết hầu không mấy rõ ràng của mình. Sao tự nhiên lại ngứa thế nhỉ?
Đúng lúc này, điện thoại của shipper giao đồ ăn gọi tới, cứu vớt Tô Đề khỏi tình cảnh lúng túng.
Cô quơ quơ điện thoại, rồi vội vàng đi ra ngoài: "Đồ ăn tới rồi, tôi ra nhận đây, cà phê của anh cũng ở chỗ shipper luôn."
Vinh Thiệu Đình nhìn bóng lưng hốt hoảng của cô, khẽ khép hờ đôi mắt, một tiếng cười rất khẽ bật ra từ cổ họng.
Quả nhiên là... một cô gái ngốc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
