Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đã hơn 9 giờ tối.
Buổi tụ tập vẫn đang diễn ra vô cùng sôi nổi.
Tô Đề uống mấy ly rượu, hơi buồn ngủ nên bèn gọi Hạng Tình chuẩn bị về nhà.
Vừa ra khỏi phòng bao, đi chưa được mấy bước, trong cánh cửa phòng giải trí đang khép hờ bỗng vọng ra một tiếng cười khẩy.
“Mấy người thật sự tin Tô Văn ra ngoài để phát triển kinh doanh à?”
“Chẳng lẽ không phải sao? Người nhà họ Tô đều nói thế mà.”
“Rõ ràng là chuyện xấu trong nhà không thể đồn ra ngoài. Nguyên nhân thật sự chính là, Tô Văn bỏ trốn khi vẫn còn hôn ước, không chỉ đá Lương Kính Trạch mà còn chạy theo trai lạ rồi.”
Nghe giọng thì là Bạch Nam.
Ngoài cửa, trong lòng Hạng Tình thầm kêu không ổn.
Cô ấy vội nắm chặt cổ tay Tô Đề, kiên nhẫn dỗ dành: “Cưng ơi, bình tĩnh, đừng kích động.”
Cơ thể Tô Đề cứng đờ, gương mặt xinh đẹp lạnh như sương.
Nếu không phải Hạng Tình đang kéo cô lại, e là giờ này cô đã xông vào xắn tay áo lên choảng nhau một trận rồi.
Tô Đề và chị gái Tô Văn có mối quan hệ vô cùng thân thiết.
Hai người họ đúng thật là chị em tình thâm.
Lũ cậu ấm cô chiêu chẳng ra đâu vào đâu này lại dám nói xấu Tô Văn sau lưng, rõ ràng là đang muốn kiếm chuyện.
Hạng Tình cảnh giác nhìn Tô Đề chằm chằm, chỉ sợ tính khí cô bộc phát, sẽ biểu diễn ngay một màn đấu đá tại chỗ.
Chuyện làm lớn lên sẽ không dễ giải quyết, đó là còn chưa nói đến…
Chủ yếu là vì con chó đó còn biết võ.
Tô Đề cúi mắt nhìn mũi chân mình, một lát sau mới trở lại vẻ bình thường: “Ừm, đi thôi.”
Hạng Tình nở một nụ cười nhẹ nhõm như một bà mẹ già, khoác tay Tô Đề đi xuống lầu.
Trên đường đi, miệng cô ấy không ngừng chửi rủa Bạch Nam, chủ yếu để xoa dịu cơn giận đang bốc lên đầu của vị tiểu tổ tông này.
May mà Tô Đề không có bất kỳ hành động quá khích nào.
Sau khi lặng lẽ xuống lầu, cô lại lặng lẽ đi về phía… hầm rượu của câu lạc bộ.
Hạng Tình không hiểu gì, cũng vội bước theo sau.
Sau đó.
Hạng Tình tận mắt chứng kiến Tô Đề ôm hai chai rượu vang đỏ Romanee - Conti phiên bản sưu tầm từ trong hầm rượu.
“Cậu làm gì vậy?”
Tô Đề ném cho cô ấy một chai: “Cho chú Hạng, hoặc cậu tự mình uống đi.”
Hạng Tình ngơ ngác ôm chặt chai Romanee - Conti trị giá hơn 500 nghìn tệ: “Cậu mua đấy à?”
Tô Đề không trả lời, quay đầu dặn dò người phục vụ: “Ghi vào hóa đơn của cô Bạch, tầng ba, phòng bao V99.”
Phục vụ: “Vâng ạ, thưa cô.”
Hạng Tình trợn mắt há mồm. Đỉnh thật, lại còn có cả chiêu này nữa sao?
Hơn một tiếng sau.
Tô Đề trở về căn hộ ở Tinh Hải Thành.
Cô đặt chai rượu xuống với tâm trạng nặng trĩu.
Cô không bật đèn mà chui thẳng vào chiếc ghế lười hình hạt đậu.
Điện thoại trên bàn sáng lên, là tin nhắn WeChat.
Là do Tần Nghị gửi đến.
Tần Nghị: [Tiểu Tề, em về đến nhà chưa?]
Tô Tề trả lời một tiếng ừm.
Tần Nghị: [Ngủ sớm nhé. Anh có mua quà cho em và Tình Tình, lần sau gặp sẽ đưa cho hai em.]
Tần Nghị: [Bạch Nam cũng chỉ nghe người ta đồn lại chuyện của chị Văn thôi. Anh vừa nói chuyện với cô ấy rồi, cô ấy sẽ không nói lung tung nữa, em đừng để trong lòng nhé.]
Thấy dòng này, sắc mặt Tô Tề lập tức trở nên khó coi.
Cô gõ một tràng dài nhưng ngay trước khi bấm gửi lại xoá hết.
Tô Tề hơi hối hận, sớm biết thế thà hồi nãy cô xông ra cãi tay đôi với con nhỏ nhiều chuyện đó còn hơn.
Cùng lắm không cãi lại thì bị đánh phải nhập viện, còn có thể đòi tiền bồi dưỡng cơ thể.
Cô ném điện thoại sang một bên, khoanh tay che lên mắt, thở dài thườn thượt.
Xem ra, chuyện chị gái huỷ hôn rồi bỏ nhà đi sớm muộn cũng không giấu được nữa.
Thật ra lời Bạch Nam nói cũng không sai nhưng chỉ đúng một nửa.
Chị cô đúng là đã chính thức huỷ hôn đàng hoàng, rồi mới bỏ trốn theo “gã đàn ông kia”.
…
Chuyện của chị gái đã gây ra một trận sóng gió nho nhỏ trong giới.
Tâm trạng của Tô Đề cũng bị ảnh hưởng ít nhiều.
Hai ngày liền vẫn chưa lấy lại được tinh thần, cả người cô cứ uể oải, toát lên vẻ trầm mặc và u sầu.
Trưa thứ Tư.
Tô Đề nhận được điện thoại của Đường Đắc Tài thì lái chiếc Phaeton tới tòa nhà Trung Dung ở khu CBD theo hẹn.
Từ bãi đỗ xe tầng hầm lên đến sảnh chính, chú Đường đã đứng chờ sẵn ở cửa thang máy.
“Giám đốc Tô.”
Tô Đề nặn ra một nụ cười: “Chú Đường, để chú chờ lâu rồi.”
“Không lâu đâu, chú cũng vừa mới tới thôi.”
Đường Đắc Tài dẫn Tô Thư đến khu vực được quây lại để cho thuê ở phía bên phải sảnh.
“Giám đốc Tô à, khu vực bên phải này là nơi chúng ta đang nhắm tới. Chú đã trao đổi với bên quản lý cho thuê rồi, tiền thuê mặt bằng sẽ đặt cọc ba tháng, trả trước ba tháng, được miễn phí 30 ngày. Chỉ cần thanh toán tiền thuê là có thể làm thủ tục và thi công ngay. Cháu thấy thế nào?”
Tô Đề quan sát một lượt, rồi mỉm cười nói: “Mắt nhìn của chú Đường quả là tốt thật.”
Đường Đắc Tài cười, đáp: “Lưu lượng người qua lại ở khu CBD này rất lớn, đa số lại là dân văn phòng. Mở quán cà phê ở sảnh tòa nhà có lợi thế trời cho. Thế nên vừa nhận được tin là chú nghĩ phải gọi cháu qua xem ngay.”
Tô Đề đi một vòng quanh khu vực được quây lại: “Vậy quyết định thế đi ạ. Cháu không có ý kiến gì, chú Đường cứ tiến hành mọi việc là được.”
Tính ra, đây đã là quán cà phê thứ ba dưới tên cô.
Hai quán còn lại đều nằm gần khu công nghệ cao.
Ban đầu, cô chỉ định mở một quán cà phê nhỏ làm cho vui, không ngờ dưới sự quán xuyến của chú Đường, tương lai lại xán lạn đến vậy.
Cứ cái đà này, có vẻ việc thu về năm 50 triệu tệ trong một năm cũng chẳng khó khăn gì.
Giấc mộng đẹp còn chưa dệt xong, câu nói của Đường Đắc Tài đã thẳng thừng kéo Tô Đề về với thực tại.
“Giám đốc Tô, tiền thuê phải trả đợt đầu là 90 nghìn tệ, cộng thêm phí sang nhượng của người thuê cũ là 150 nghìn tệ, tổng cộng là 240 nghìn tệ.”
Tô Đề lặng lẽ quay lưng lại, mở ứng dụng ngân hàng trên điện thoại.
Số dư hiển thị: …0,45 tệ.
Trong đó, một triệu tệ là của Tưởng Thầm đưa.
200 nghìn tệ là lợi nhuận quý trước mà chú Đường vừa mới giao cho cô.
Hơn 60 nghìn tệ còn lại là tiền tiêu vặt tiết kiệm được từ trước khi cô rời nhà.
Tô Đề nhăn nhó, sao cái mốc 50 triệu tệ lại càng ngày càng xa vời thế này.
Cùng lúc đó.
Tại bãi đỗ xe trong tầng hầm của tòa nhà Trung Dung, một chiếc Alphard sang trọng từ từ dừng lại ở khu vực đỗ xe.
Chẳng bao lâu sau, hai bóng người lần lượt bước vào thang máy số 3.
Thang máy đi lên, vách cabin yên tĩnh và bóng loáng phản chiếu bóng hình cao lớn, thẳng tắp như cây tùng của người đàn ông.
Trần Bách đang nhỏ giọng báo cáo công việc được vài câu thì tiếng “đing” vang lên, thang máy tạm dừng ở sảnh tầng một, cắt ngang lời anh ấy.
Vài ba người nối đuôi nhau bước vào.
Trong ánh sáng mờ nhạt phản chiếu, một bóng dáng quen thuộc ngay phía trước thang máy bất ngờ đập vào mắt.
Giây sau, người đàn ông trầm giọng ra lệnh: “Qua đó xem thử có chuyện gì.”
Trần Bách nhìn theo ánh mắt của anh ra phía ngoài thang máy.
Ngay phía trước thang máy, Tô Đề cúi đầu đứng trước mặt một người đàn ông trung niên, trông cứ như đang bị mắng vậy.
Trần Bách lập tức hiểu ý, thoắt một cái đã bước ra khỏi thang máy.
Anh ấy nhanh chóng đi đến phía sau Tô Đề, gọi một tiếng: “Cô Tô.”
Ban đầu, Tô Đề thấy Trần Bách thì ngạc nhiên nhướng mày: “Trợ lý Trần?”
Ngay sau đó, cô nhìn anh ấy với vẻ hoài nghi: “Không phải anh đang nghỉ phép sao? Sao lại đến Bình Giang?”
Trần Bách thầm kêu khổ: Thôi xong, lộ tẩy rồi.
Chuyện này mà nói ngắn gọn thì là: Đêm đó ở Cảng Thành, Trần Bách ngồi trong xe nhắn tin cho Tô Đề, nói mình sắp nghỉ phép, để đề phòng sau này cô có việc mà không liên lạc được với anh ấy nên đề nghị cô và ngài Vinh trao đổi số điện thoại với nhau, phòng khi cần thiết.
Bây giờ sự việc đã bại lộ, Trần Bách cười gượng chữa cháy: “Đơn nghỉ phép chưa được duyệt.”
Tô Đề nhìn anh ấy với vẻ đầy cảm thông:
“Vậy anh tới Bình Giang…”
Trần Bách đáp: “Tôi đi theo ngài Vinh tới đây. Chi nhánh Bình Giang của Vinh Cảng nằm ngay tầng 27 tòa nhà này.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
