Tô Đề bắt đầu bấm đốt ngón tay liệt kê: “Cậu xem nhé, trước đây mỗi lần tụ tập, Tần Nghị đều dặn phải gọi cả cậu đi.”
Hạng Tình OS: Đồ ngốc, đó là vì tớ đi thì cậu cũng sẽ đi.
Tô Đề liếc cô bạn thân, thấy cô ấy không nói gì thì lại tiếp tục: “Ăn uống cũng thế, anh ấy toàn chọn những nhà hàng cậu thích ăn.”
Hạng Tình OS: Đồ ngốc, đó là vì khẩu vị của hai đứa mình giống hệt nhau.
Tô Đề càng nói càng hăng: “Còn cái lần đi cắm trại ấy, tụi mình gặp phải rắn, anh ấy cũng sợ đến mức chân nhũn cả ra nhưng vẫn cố sống cố chết bảo vệ cậu.”
Hạng Tình OS: Đồ ngốc này, đó là vì hai đứa mình đang đứng cạnh nhau.
Tóm lại, Tô Đề cho rằng suy luận của mình hoàn toàn chính xác, có thể sánh ngang với cả Sherlock Holmes.
Còn Hạng Tình thì dụi điếu thuốc dành cho nữ, cạn lời nhìn Tô Đề: “Chỉ có thế thôi à?”
Tô Đề: “Thế còn chưa đủ sao?”
Hạng Tình cười đầy ẩn ý: “Nói như cậu thì cũng có khả năng người anh ấy thích là cậu đấy.”
“Thôi đi.” Tô Đề mặt không đỏ, tim không đập nhanh: “Nếu anh ấy thích tớ, chẳng lẽ tớ lại không cảm nhận được à?”
Hạng Tình: “…”
Cái giác quan của nợ của cậu đúng là chậm tiêu thật.
Hơn nửa đám bạn bè đều nhìn ra tâm tư của Tần Nghị.
Rốt cuộc, người trong cuộc lại là một kẻ ngốc.
Chưa đầy 5 phút sau, chiếc Panamera đã rời khỏi khu công nghệ.
Vì thời gian vẫn còn sớm nên đôi bạn thân đặc biệt ghé vào một salon để trang điểm và làm tóc.
Đúng 7 rưỡi tối hôm đó, họ đã đến câu lạc bộ Trang viên Nhất Hiệu.
Hạng Tình đưa chìa khóa xe cho nhân viên gác cửa, rồi quay sang nói: “Nghe nói Bạch Nam đã bao trọn cả tầng ba để tổ chức tiệc đón Tần Nghị.”
Tô Đề tặc lưỡi: “Đúng là nhiều tiền không có chỗ để tiêu.”
Đổi lại là cô, ngay cả lúc giàu có nhất, cô cũng không nỡ vung tiền như vậy.
Tiêu chuẩn ở câu lạc bộ Trang viên Nhất Hiệu không hề thấp, dám vung tiền tấn để đón Tần Nghị thì phải công nhận Bạch Nam thật sự rất có lòng.
Tiếc là, Tần Nghị người ta lại thích Hạng Tình nhà cô.
Phòng riêng trên tầng ba của câu lạc bộ.
Khi hai cô bạn thân đẩy cửa bước vào, bên trong đang vang lên từng tràng reo hò cổ vũ ầm ĩ.
“Tần Nghị, Bạch Nam đã cất công tổ chức tiệc đón cậu, cậu không uống là không muốn nể mặt người ta à?”
“Phải đấy, uống đi uống đi, chỉ là uống ly rượu giao bôi thôi mà, chứ có phải động phòng đâu.”
Trước mặt họ, một đám người đang vây quanh Tần Nghị và Bạch Nam, mỗi người một câu khuyên họ uống ly rượu giao bôi.
Bạch Nam cầm ly rượu, mặt đầy vẻ e thẹn, ánh mắt chan chứa tình ý không thể giấu giếm.
Còn Tần Nghị thì chỉ mỉm cười, xua tay từ chối.
Hạng Tình thấy vậy, lẩm bẩm nói nhỏ: “Tần Nghị này, cái gì cũng tốt nhưng cái dở lại nằm ở chỗ quá tốt, quá ấm áp, không biết cách từ chối người khác.”
Tô Đề tóm gọn trong một câu: “Là kiểu ‘điều hòa trung tâm’ chứ gì.”
Vừa dứt lời tổng kết, chẳng hiểu sao cô lại nghĩ đến Vinh Thiệu Đình.
Anh cũng rất tốt, rất ấm áp nhưng Tô Đề lại khó có thể gắn liền Vinh Thiệu Đình với bốn chữ "chàng trai ấm áp".
Bên này, đám người đang huyên náo đã nhìn thấy Hạng Tình và Tô Đề.
Có người lập tức la lên: “Ồ, cặp chị em dính như sam tới rồi kìa.”
Trong giới ai cũng biết, từ nhỏ Hạng Tình và Tô Đề đã luôn như hình với bóng, giống như trẻ song sinh dính liền vậy.
Hai người vừa xuất hiện, đã có người gọi to: “Tô Nhị, Hạng Tam, mau vào đi, đợi hai cậu nửa ngày rồi đấy!”
Giữa đám đông, tay cầm ly của Tần Nghị khẽ run lên, anh ấy nhìn về phía cửa, xuyên qua những bóng người.
Hai năm không gặp, cô gái trong lòng anh ấy đã trở nên xinh đẹp và đoan trang hơn trước.
Lúc này, Tô Đề và Hạng Tình cùng nhau đi về phía Tần Nghị.
Đám đông tự động dạt ra tạo thành một lối đi.
Bạch Nam trông thấy cảnh này, tức không có chỗ nào để xả.
Lại là Tô Đề, phá hỏng chuyện tốt của cô ta.
Tần Nghị nhìn Tô Đề đang từng bước tiến lại gần, hơi thở cũng nhẹ đi: “Lâu rồi không gặp.”
Tô Đề kín đáo đẩy Hạng Tình về phía trước một cái: “Anh Nghị, chào mừng anh trở về!”
Hạng Tình bị cô thúc vào vai một cái, suýt nữa thì đứng không vững.
Tô Đề ra vẻ như đang tạo cơ hội cho họ: “Hai người cứ nói chuyện đi, em đi uống chút gì đã.”
Hạng Tình: “…” Đồ ngốc.
Ánh mắt Tần Nghị tham lam dõi theo bóng lưng cô đang đi về phía bên kia. Anh ấy mím môi, vẻ mặt đầy cô đơn, lạc lõng.
Hạng Tình nhìn thấu mọi chuyện, chỉ cảm thấy Tần Nghị quá do dự, thiếu quyết đoán: “Anh đi một mạch hai năm trời, lần này về còn không định tỏ tình à?”
Tần Nghị thoáng giật mình: “Em nghĩ cô ấy sẽ đồng ý sao?”
Anh ấy vẫn luôn nhớ, năm đó Tô Đề đã khẳng định chắc nịch rằng, cô sẽ không bao giờ tìm đối tượng trong đám bạn bè.
“Vậy anh định yêu thầm đến bao giờ nữa?” Hạng Tình cầm một ly rượu trên bàn trà: “Đừng trách chị em đây không nhắc anh, nếu còn không ra tay, cẩn thận bị người khác nhanh chân đến trước đấy.”
Tần Nghị sững sờ: “Ý em là sao?”
Phía bên kia, Tô Đề cầm một ly cocktail, tìm một góc vắng người rồi ngồi xuống, một mình một cõi.
Cũng may là Bạch Nam đã bao trọn cả tầng ba nên hiện tại, cô không phát hiện ra người phục vụ nào có hành tung đáng ngờ đang định mang sữa đến cho mình.
Giờ Tô Đề mới có thể thoải mái mà thưởng thức ly cocktail.
Bữa tiệc đón gió mà Bạch Nam tổ chức có hơn 20 người tham dự.
Hai nhà có thể xem là mối quan hệ gắn chặt lợi ích.
Vậy nên mối quan hệ của họ cũng không tồi.
Phạm Diệp bưng một đĩa hạt dưa đưa cho Tô Đề, ngồi bên cạnh hóng chuyện: “Thằng nhóc Tần Nghị này, ở trường đã là hoàng tử học đường, qua bao nhiêu năm rồi mà độ hot vẫn cao thế nhỉ?”
Tô Đề: “Ghen tị à?”
Phạm Diệp giơ tay trái lên: “Anh đây có vợ sắp cưới rồi, ghen tị cái nỗi gì.”
Tô Đề nhìn chiếc nhẫn đính hôn trên ngón giữa của anh ấy, chớp mắt, rồi nghĩ đến chiếc nhẫn có hoa văn phức tạp của Vinh Thiệu Đình.
Vẫn là nhẫn của anh đẹp hơn.
Phạm Diệp thấy ánh mắt cô hơi mơ màng nên hỏi đầy ẩn ý: “Vẫn còn độc thân à?”
Giọng điệu mang theo chút đùa cợt.
Tô Đề thầm nghĩ coi thường ai chứ, cô thẳng thắn thừa nhận: "Mới chia tay."
"Mẹ kiếp, em yêu đương từ lúc nào thế?" Phạm Diệp kinh ngạc, buột miệng văng tục.
"Đồ nhà quê." Tô Đề nhả vỏ hạt dưa: "À mà, hỏi anh một chuyện. Dãy cửa hàng mặt phố ở đường Mã, khu Nam Thành có phải của nhà anh không?"
Vẻ mặt Phạm Diệp không chắc chắn: "Chắc… chắc là vậy."
Tô Đề cạn lời mím môi.
Phạm Diệp giải thích một cách lúng túng: "Em biết mà, trước khi kết hôn, bố anh không cho anh nhúng tay vào chuyện làm ăn của gia đình."
Tô Đề hiểu rồi, đây là do sợ anh ấy chưa lập gia đình đã phá sạch gia sản.
Tô Đề: "Vậy số điện thoại của người phụ trách cho thuê dãy cửa hàng đó thì phải có chứ?"
"Cái đó thì chắc chắn có." Phạm Diệp nói một cách nghiêm túc: "Đợi anh về nhà hỏi cho."
Tô Đề: "..."
Chẳng mấy chốc, không khí trong phòng càng lúc càng náo nhiệt.
Bạch Nam đề nghị chơi trò chơi trên bàn rượu.
Là trò 21 điểm kinh điển.
Có người hào hứng hùa theo, có người lại chẳng mấy hứng thú.
Tô Đề và Hạng Tình thuộc nhóm sau.
Nhưng dù hai người không tham gia, vẫn không thoát khỏi số phận bị lôi vào cuộc.
Vòng đầu tiên, thật trùng hợp, Tần Nghị thua.
Bạch Nam là người thắng, cô ta bẽn lẽn yêu cầu anh ấy hát bài tình ca từng đoạt giải trong một cuộc thi ở trường.
[Tín Ngưỡng.]
Mọi người reo hò cổ vũ, thậm chí có người còn lấy điện thoại ra quay lại.
Tần Nghị mặc áo sơ mi trắng, quần thường, ngồi trước dàn karaoke, mang trên mình vẻ trẻ trung của một thiếu niên, ánh mắt không chớp mà nhìn chằm chằm cô gái đang uống rượu ở trong góc.
Anh ấy nói: “Bài hát này, tặng cho em… các bạn.”
Tô Đề huých Hạng Tình: “Này, hình như anh ấy đang nhìn cậu kìa.”
Hạng Tình: “…” Cậu hiến tặng mắt đi.
Cùng lúc đó.
Xa tận Bắc Kinh, Lương Kính Trạch rút khỏi bàn tiệc giữa chừng, ngồi trong phòng nghỉ hút thuốc cho tỉnh rượu.
Thấy chán, anh ấy lấy điện thoại ra lướt vòng bạn bè.
Tin đầu tiên, chính là video Tần Nghị đang hát do người khác đăng lên.
Lương Kính Trạch tò mò bấm mở, nghe giai điệu quen thuộc, anh ấy bật cười rồi định thoát ra.
Đám cậu ấm cô chiêu ở Bình Giang này, cứ rảnh là thích tụ tập ăn chơi, chẳng có gì lạ.
Tuy nhiên, anh ấy còn chưa kịp thoát ra thì Vinh Thiệu Đình đã cầm áo khoác vest, đẩy cửa bước vào.
Nghe thấy bài hát phát ra từ điện thoại, người đàn ông day mi tâm: “Cậu cũng có nhã hứng gớm, trốn ở đây nghe nhạc giải sầu nữa.”
Lương Kính Trạch bấm dừng video, buông điện thoại xuống một cách tùy ý.
“Giải sầu là giả, trốn rượu mới là thật. Tửu lượng của đám lão già này cao quá, tôi thật sự không đỡ nổi.”
Vinh Thiệu Đình rút một điếu thuốc ra châm lửa, ánh mắt lạnh nhạt nói: “Muốn lấy được kho bãi ở ngoại ô Bắc Kinh, bắt buộc phải qua được ải này.”
“Làm ăn thì khó, còn người tốt thì khó làm.”
Lương Kính Trạch liếc mắt qua màn hình, cảm thán nói: “Chúng ta đúng là không được sống ung dung, thoải mái như đám nhóc nhà giàu này mà.”
Vinh Thiệu Đình cũng liếc mắt nhìn theo, ánh mắt sâu thẳm của anh lập tức bắt được một bóng hình quen thuộc.
Chất lượng hình ảnh trên màn hình rất rõ nét.
Bên phải là bóng lưng một người đàn ông đang ngồi trên ghế cao, tay cầm micro.
Còn ở phía đối diện, Tô Đề đang cầm chiếc ô nhỏ trang trí trên ly cocktail gài bên tai.
Video tạm dừng ngay khoảnh khắc này.
Phân tích từ góc quay, dường như người quay đã cố tình sắp đặt để tạo ra một khung hình có cả hai người.
Vinh Thiệu Đình nhìn chằm chằm hơn 5 giây.
Lương Kính Trạch không để lộ vẻ gì, khẽ nhướng mày rồi chạm vào màn hình, cho video chạy tiếp.
“Thằng nhóc nhà họ Tần hát không tệ, nghe một lúc cho tỉnh rượu.”
Video lại bắt đầu chạy.
Hơn một phút đồng hồ, Tô Đề vẫn luôn xuất hiện trong khung hình.
Mãi đến cuối, người quay mới đổi hướng, cuối cùng cậu nhóc nhà họ Tần đang hát nãy giờ cũng lộ mặt.
Bốn chữ “ôn nhuận như ngọc” là ấn tượng đầu tiên của Vinh Thiệu Đình về cậu nhóc nhà họ Tần.
Khí chất trong trẻo và đôi mắt ấm áp hiền hòa, mang theo cảm giác thiếu niên xóa nhòa tuổi tác, hoàn toàn không giống vẻ trầm ổn sắc bén của một người đàn ông đã lăn lộn trên thương trường.
Bài hát đó tên là [Tín Ngưỡng].
Đến đoạn cao trào, ánh mắt của anh ấy dừng lại nơi… Tô Đề đang bộ váy dài trễ vai màu xanh mực.
Video kết thúc.
Lương Kính Trạch thong dong hỏi: “Thế nào, hát không thua gì bản gốc chứ?”
Vinh Thiệu Đình dời mắt đi, kẹp điếu thuốc đưa lên môi, ánh mắt sâu xa, không nói một lời.
Lương Kính Trạch hiểu đạo lý phải biết điểm dừng.
Anh ấy tắt video, lại bắt chuyện với Vinh Thiệu Đình: “Ngày mốt tôi về Bình Giang, cậu đi cùng tôi, hay là đợi Lâm Tông?”
Vinh Thiệu Đình day thái dương: “Không cần đợi cậu ấy.”
Trong lúc nói chuyện, anh vô tình liếc mắt về phía màn hình.
Chỉ một cái liếc vội cũng đủ để anh nhìn thấy dòng chữ phía trên video trong vòng bạn bè - Anh Nghị mang theo tín ngưỡng của mình trở về, chào mừng anh Nghị về nhà! [Tung hoa.]
Cậu nhóc nhà họ Tần, anh Nghị, Tần Nghị.
Lương Kính Trạch không để ý đến sắc mặt trầm xuống của Vinh Thiệu Đình, lại tán gẫu thêm vài chuyện bên lề trên bàn tiệc.
Chẳng mấy chốc, cả hai đứng dậy quay lại.
Lúc mở cửa, Lương Kính Trạch đột nhiên hỏi: “Ngày mốt cậu về thẳng Hồng Kông à?”
“Tạm thời không về.” Vinh Thiệu Đình vắt áo khoác trên khuỷu tay, tay kia xoa nhẹ chiếc nhẫn: “Vẫn còn việc phải xử lý ở Bình Giang.”
Lương Kính Trạch một lòng vì công việc, không khỏi đưa ra đề nghị: “Dự án trung tâm cảng vụ là một gánh nặng lớn, sau này cậu cứ phải đi đi về về giữa hai nơi, có mà bận tối mắt. Theo tôi thấy, cậu nên mua một căn nhà ở Bình Giang đi, lúc nào cũng thoải mái hơn ở khách sạn dài ngày.”
Vinh Thiệu Đình từ tốn: “Đang xem.”
Lương Kính Trạch “Ồ” lên một tiếng: “Lần trước tôi nói với cậu, cậu còn chẳng có ý định này. Giờ thì nghĩ thông rồi à?”
Người đàn ông chỉ khẽ nhếch môi, không tỏ rõ ý kiến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)