Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Nồng Ở Đảo Hồng Kông Chương 21: Không Thể Cưỡng Lại.

Cài Đặt

Chương 21: Không Thể Cưỡng Lại.

Ánh mắt Tô Đề tràn ngập vẻ biết ơn: "Cảm ơn ngài Vinh, đã làm phiền anh rồi."

Lại nợ thêm một món nợ ân tình.

Thể diện của anh Trạch quả là có giá.

Chẳng mấy chốc, hai người đã lần lượt lên xe.

Trần Bách vừa gọi điện xong, quay lại báo cáo: "Ngài Vinh, bây giờ cầu Hồng Kông - Chu Hải - Ma Cao vẫn chưa bị kiểm soát giao thông. Dự báo thời tiết nói khoảng 5 giờ chiều mưa sẽ ngớt đi."

Người đàn ông căn dặn: "Đến nhà hàng trước đã."

Khi xe chạy ra khỏi bãi đỗ xe ngầm, những hạt mưa dày đặc mang theo gió quất mạnh vào cửa kính.

Lúc này Tô Đề mới nhận ra, mưa còn lớn hơn cô tưởng, trên đường gần như không thấy một bóng người.

Thậm chí khi đã đi qua đoạn đường của căn hộ, một vài khu vực trũng thấp đã bắt đầu ngập nước.

Lúc này, nhiệt độ trong xe rất dễ chịu nhưng Tô Đề vẫn cứ ngồi khoanh tay, hai tay siết chặt lấy áo khoác gió.

Vinh Thiệu Đình khẽ nhíu mày: "Lạnh lắm à?"

Tô Đề cười gượng lắc đầu.

Cô không lạnh, chỉ là đói quá thôi.

Cứ ôm chặt áo khoác thế này, ít ra cũng che được tiếng bụng đang sôi òng ọc vì đói.

Vẻ mặt Vinh Thiệu Đình vẫn bình thản, anh nhìn sang hướng khác: "Trong căn hộ không chuẩn bị đồ ăn, sao không gọi điện sớm hơn?”

Tô Đề uể oải thở dài, không nghĩ ngợi gì mà đáp: "Gọi rồi, nhưng không liên lạc được với anh ấy."

Ánh mắt người đàn ông khựng lại: "Gọi cho ai?"

"Tưởng Thầm." Tô Đề nhớ ra Vinh Thiệu Đình chưa chắc đã biết anh chàng công tử bột này: "À, là anh họ tôi."

Vinh Thiệu Đình thoáng nghĩ đến lời nhận xét dạo trước của Lâm Tông.

Đó là con trai thứ hai của Tưởng Hữu Thương.

Hóa ra là cô có họ hàng với nhà họ Tưởng.

Vinh Thiệu Đình không nói gì thêm, đầu ngón tay xoa nhẹ mặt nhẫn, anh cụp mắt, vẻ đăm chiêu.

Khoảng nửa tiếng sau, xe đã đến khu Trung Hoàn.

Nhà hàng Thúy Hoa.

Tô Đề bưng cốc trà sữa, nhấp từng ngụm nhỏ.

Mãi đến khi được ăn chiếc bánh mì dứa nóng hổi, cô mới cảm thấy mình như được sống lại.

Vinh Thiệu Đình vẫn luôn ngồi đối diện, ung dung nhâm nhi trà.

Tô Đề cắn một miếng bánh, một lúc sau mới nhận ra người đàn ông vẫn chưa hề động đũa.

Động tác của cô chậm lại, cô ngẩng đầu: "Ngài Vinh không ăn ạ?"

"Trưa nay tôi ăn ở bữa tiệc rồi." Vinh Thiệu Đình thản nhiên nói: "Cô cứ từ từ ăn, không cần để ý đến tôi."

Miệng vẫn còn ngậm thức ăn, Tô Đề đảo mắt nhìn ra bên ngoài.

Màn mưa rợp trời vẫn đang trút xuống không ngớt.

Vậy mà anh lại cất công đưa cô đi ăn vào một ngày bão thế này.

Giá trị của bữa ăn này quá lớn rồi.

Có lẽ anh đã nhận ra sự lúng túng của Tô Đề khi phải ăn một mình.

Vài phút sau, Vinh Thiệu Đình đứng dậy rời khỏi phòng.

Tấm lưng đang thẳng đơ của Tô Đề lập tức thả lỏng, cô bắt đầu ăn như gió cuốn mây tan.

Dường như chỉ có đắm mình vào thế giới ẩm thực mới có thể xua đi những suy nghĩ khác thường trong đầu.

Qua ba giờ chiều.

Cơn mưa cũng ngớt dần.

Vinh Thiệu Đình quay lại phòng riêng, đúng lúc Tô Đề ăn xong chiếc bánh mì dứa cuối cùng, cô đang ngả người ra ghế vỗ bụng.

Khoảnh khắc vô cùng chân thật này lọt vào mắt người đàn ông, như mặt hồ tĩnh lặng khẽ gợn lên những con sóng nhỏ.

Quả thật cô gái này không giống một cô chủ danh giá chút nào.

Vừa chân thật lại vừa thú vị.

Dường như cô có thể mang đến một làn gió xuân khác biệt cho cuộc sống khô khan tẻ nhạt, khiến người ta không thể dứt ra được.

Bên này, Tô Đề nghe thấy tiếng bước chân thì lưng lập tức thẳng tắp.

Cô ngồi ngay ngắn trước bàn, nén một nụ cười, gọi anh: "Ngài Vinh."

Vinh Thiệu Đình giấu đi những gợn sóng trong mắt: "Ăn xong rồi à?"

Tô Đề gật đầu, chờ đợi xem người đàn ông định nói gì tiếp theo.

Vinh Thiệu Đình cúi đầu nhìn đồng hồ, nói tiếp: "Hôm nay, các hãng hàng không không có chuyến bay nào cất cánh. Qua 4 giờ, để Trần Bách đưa cô về Bình Giang, thấy thế nào?"

Tuy giọng điệu của người đàn ông mang ý hỏi nhưng vẻ trầm tĩnh trong ánh mắt lại mang hàm ý không cho phép từ chối.

"Trời mưa lái xe không an toàn." Tô Đề suy nghĩ một chút, rồi uyển chuyển nói: "Tôi có thể không đi, đợi đến ngày mai..."

"Trong tuần tới, cơn bão này sẽ không tan đâu."

Tô Đề lập tức thuận theo: "Vâng, tùy anh quyết định, tôi nghe theo anh."

Chẳng mấy chốc, vào lúc 4 giờ chiều, Tô Đề lên một chiếc Benz có cả biển số Trung Quốc và Hồng Kông để lên đường trở về theo sự sắp xếp của Vinh Thiệu Đình.

Trước khi đi, Tô Đề nhìn bóng dáng thanh cao, quý phái của anh dưới mái hiên che mưa, mỉm cười nói lời từ biệt.

Cô đã nói hai từ “cảm ơn” quá nhiều lần, không còn đủ để diễn tả hết sự quan tâm của Vinh Thiệu Đình dành cho cô.

Vì thế, Tô Đề lại hứa hẹn: "Ngài Vinh, đã làm phiền qnh rồi. Lần tới đến Bình Giang, tôi chắc chắn sẽ mời anh."

Yết hầu Vinh Thiệu Đình khẽ trượt lên, anh gật đầu đồng ý: "Chuyện đó để sau đi. Cô đi đi. Lái xe chậm thôi, an toàn là trên hết."

Câu cuối cùng là dặn dò Trần Bách.

Khi chiếc xe chạy đi, bóng dáng người đàn ông bị màn mưa làm cho nhạt nhòa, mờ ảo.

Tô Đề quay người lại, ngón tay nhẹ nhàng đè lên ngực.

Dường như có thứ gì đó đang treo lơ lửng nơi trái tim.

Vừa hoang mang, lại vừa căng tức, cứ bấp bênh như thủy triều…

Gần 7 giờ tối.

Tô Đề đã về đến thành phố Bình Giang đang lất phất mưa.

Trần Bách đưa cô đến khu Tinh Hải Thành.

Lúc xuống xe, Tô Đề len lén dò hỏi: "Trợ lý Trần, khoảng chừng khi nào ngài Vinh sẽ đến Bình Giang vậy?"

Trần Bách cười tủm tỉm đáp: "Chắc là sớm thôi ạ."

Trong lòng Tô Đề đã có chủ ý nên không hỏi thêm nữa.

Trần Bách giục Tô Đề mau lên lầu, cẩn thận ghi nhớ vị trí của khu Bảo Lợi Tinh Hải Thành, rồi quay đầu xe về Hồng Kông nhận nhiệm vụ.

Về đến căn hộ.

Tô Đề cởi áo khoác gió, rẽ vào phòng tắm.

Rửa tay xong, vừa soi gương, cô đã đứng hình mất 10 giây trước bộ mặt xấu xí trong đó.

Hai cái lọn tóc lòa xòa sau tai trái này là sao đây?

Rồi cả vệt kem lót tán không đều ở chân tóc nữa?

Trên đường về, vì lo cho tình hình giao thông nên cô không hề chợp mắt, vậy nên…

Cả buổi chiều nay, cô đã mang cái bộ mặt xấu xí này đi cùng Vinh Thiệu Đình sao?

Quả nhiên, kể từ khi gặp Vinh Thiệu Đình, chuyện kiếm tiền thì chẳng thấy đâu, mà chuyện mất mặt thì không sót chuyện nào.

Tô Đề nhắm mắt.

Tô Đề thở dài.

Tô Đề muốn hủy diệt.

Thứ Hai, ngày hôm sau.

Tô Đề lại tiếp tục kiếp làm công ăn lương, cặm cụi đến Ức Thông Internet làm việc.

Giờ nghỉ trưa, cô nhận được điện thoại của Hạng Tình.

"Tối nay tớ qua đón cậu nhé."

Tô Đề cũng đang định nói bóng gió chuyện Tần Nghị có ý với cô ấy nên vui vẻ đồng ý ngay: "Được, 5 rưỡi tớ tan làm."

Hạng Tình cười khẩy: "Quả nhiên là cậu nghiện làm nô lệ công sở rồi."

Tô Đề cười mắng cô bạn một câu rồi cúp máy, sau đó để ý đến ngày tháng ở góc phải bên dưới màn hình máy tính.

Ngày 30, cuối tháng.

Ừm... Ngày 30 có chuyện gì ấy nhỉ?

Tô Đề là người vô tư, nghĩ không ra thì cũng chẳng để ý nữa.

Dù sao thì, cái gì mà quên được thì chắc chắn là không quan trọng.

Cả buổi chiều, tất cả chuyện ở phòng ban chức năng đều yên bình.

Trương Duyệt bật cười, rất biết chừng mực mà dừng lại câu chuyện đùa.

Dưới lầu, chiếc Panamera màu hồng phấn ánh kim của Hạng Tình đã chờ sẵn từ lâu.

Tô Đề đeo ba lô nhỏ ngồi vào trong xe, tháo thẻ nhân viên xuống thì nghe thấy Hạng Tình nói: "Tần Nghị về rồi, tối nay tụ tập đi."

Tô Đề: "Úi chà~”

Hạng Tình: “?”

Tô Đề ranh mãnh liếc Hạng Tình, buột miệng hỏi một câu chẳng đầu chẳng đuôi: “Cậu biết từ lâu rồi, phải không?”

Hạng Tình ngơ ngác: “Tớ biết gì chứ?”

Tô Đề: “Tần Nghị thích cậu…”

Ba phút sau.

Hạng Tình châm điếu thuốc thứ hai.

Cô ấy cười như không cười, liếc cô bạn đang chột dạ của mình: “Kể tớ nghe xem, cậu dựa vào đâu mà phán là Tần Nghị thích tớ hả? KỂ HẾT RA ĐÂY, không được sót một chi tiết nào!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc